Đời người: Đến và đi đều bởi 'duyên nợ', vì vậy hãy tùy duyên mà sống, chớ so đo quá nhiều
Đời người hơn nhau ở bao dung hiểu biết, thua
thiệt ở tính toán so đo.
Vạn vật trên đời vốn dĩ đến và đi bởi một chữ
“duyên” đã định, người gặp người là bởi duyên đủ, nợ đầy, và khi xa nhau cũng
là lúc nợ kia đã trả, duyên này đã phai.
Vậy
nên, sống vui tươi hay lệ sầu khóe mắt, sống thanh nhàn hay sớm tối bon chen,
tất cả dựa vào sự lựa chọn con đường của mỗi người.
Cuộc đời, được làm người là điều đơn giản
nhất, lại là điều hạnh phúc nhất, vậy nên khi đối đãi với người với việc, chỉ
cần tận lực là được, vạn sự tùy duyên.
Bởi…
-
Người không thích mình, mình làm gì cũng chỉ
là vô nghĩa.
-
Thứ không phải của mình, cưỡng cầu cũng chẳng
ích chi.
-
Điều rời xa mình, suy ra cũng đều như gió
thoảng.
-
Điều mà ở lại với mình mới trọn nghĩa nhân
sinh.
-
Người muốn tìm mình, chân trời góc bể chẳng
quản đường xa.
-
Người muốn đợi mình, trăm năm cũng không màng
sớm tối.
-
Đời người có bệnh không đáng sợ, sợ rằng bệnh
rồi không khỏi.
-
Đời người thua không đáng sợ, sợ thua rồi vẫn
cứ hồ đồ.
-
Đời người sai không đáng sợ, sợ sai rồi lại
sai nữa.
-
Đời người không sợ cô đơn một lúc, chỉ sợ rằng
một kiếp cô đơn.
Và…
-
Yêu một người không đáng sợ, chỉ sợ rằng yêu
không đúng người.
-
Chia tay không đáng sợ, sợ xa rồi mà chẳng thể
quên.
-
Người với người bên nhau là bởi chữ “duyên”
chữ “tình”, đừng nên tự đặt vị trí mình trong lòng người khác.
-
Nỗ lực, trân quý, tâm không hổ thẹn, vạn sự
tùy duyên, an theo vận mệnh, ắt đời an
lạc.
Sự thanh tịnh nằm ở trong tâm
-
Cả đời làm việc, đến cuối cùng chỉ muốn bản
thân được an nhàn để hưởng thụ cuộc sống. Chúng ta luôn muốn tìm kiếm sự thanh
tịnh ở bên ngoài trong khi mình không phát hiện rằng nó là cái mà ai cũng có
thể đạt được mà chỉ cần lấy ra từ trong tâm.
-
Nếu tâm của Chúng ta bớt tham sân si, bớt ganh
đua, ghen ghét… thì tự khắc bản thân sẽ thấy thật thanh thản và thấy đời bỗng
nhẹ nhàng làm sao.
-
Biết người là thông minh, biết mình là sự giác
ngộ
-
Chiến thắng bản thân còn hơn là chiến thắng cả
ngàn trận đánh. Đó là một bài học sâu sắc mà ai cũng cần biết. Tự chinh phục
tâm chính mình chính là ải lớn nhất mà con người phải trải qua.
Do
đó, chúng ta phải tập thiền định để hiểu về chính bản thân mình. Biết được bản
thân thích gì, làm gì để thỏa mãn nó chính là cách để bạn sống vui hơn mỗi
ngày.
- Đừng tưởng đây là điều dễ thực hiện vì có người đã mất cả đời chỉ để làm điều
này thôi đấy! Ai ai cũng là người sẽ phải rèn luyện nhiều trong thời gian tới.
-
Biết sống tùy duyên thì thường an vui, không
lo lắng
-
Trong kinh có nói: “Giả sử bách thiên kiếp sở
tác nghiệp bất vong, nhân duyên hội ngộ thời quả báo hoàn tự thọ”, tức những
việc ta đã làm dù trải qua trăm ngàn kiếp cũng không mất đi, chỉ chờ đủ nhân
duyên, cái quả ta sẽ tự nhận lấy.
Biết được như thế, đối với cái nhân, ta phải
thật sự rất cẩn trọng về từng việc mình làm, dù là những việc nhỏ nhất, ta tự
làm rồi ta sẽ tự nhận, đó là chân lý, là quy luật sinh tồn của vũ trụ, muốn tốt
hơn, hay xấu đi là tự do ta quyết định lấy, ngay từ bây giờ chính ta là người
quyết định cho ta. Còn đối với cái quả, những gì ta có đều là tất yếu của những
gì ta đã làm hoặc tại kiếp này, hoặc ở kiếp quá khứ.
Do đó ta hãy thoải mái mà đón lấy nó, chấp
nhận nó dù đó là quả tốt hay đó là quả xấu. Nhưng xét kỹ hơn, tốt hay xấu đều
do cách nhìn của mỗi người. Nếu đó là quả tốt, thì ta dễ tiếp nhận, còn là quả
xấu, ta phải thực tập cho mình chấp nhận, bởi có chấp nhận hay không thì đó
cũng là một điều tất yếu sẽ đến với ta. Biết chấp nhận thì thật là sung sướng,
bằng ngược lại, là ta tự trói buộc, tự đày đọa chính ta.
Như đã đề cập, quả báo hình thành là do nhân
duyên hội tụ, vì thế, tùy thuận nhân duyên là tùy thuận quả báo. Quả tốt ta sẽ
nhận quả tốt, còn quả xấu ta cũng sẽ vượt qua. Ta chẳng quá mong ước, chẳng
nhiều tìm cầu mọi sự tùy duyên theo nghiệp hiện, sẽ ung dung nhàn hạ tháng
ngày.
Xét ra, dù là quả tốt hay xấu, ta cũng đều
nhọc công giải quyết, và cũng đều có kết thúc theo thời gian, mọi thứ đều sẽ
qua. Điều quan trọng là ta hiểu và tập cách để nhận thức, để thực hành, để an
ổn. Thực hành như thế, dần quen, ta sẽ chẳng còn sự phân biệt tốt xấu, ta hòa
nhập tốt hơn với con đường trung đạo, và kết quả ta sẽ chẳng còn nhiều mệt nhọc
để đối phó với các dục vọng trong ta.
Một điều cần lưu ý, tùy duyên khác với sự
buông xuôi tiêu cực. Bởi lẽ tùy duyên là thái độ tích cực của ta đối với mọi
vui buồn, sướng khổ trong cuộc sống, ta vẫn giải quyết chúng, nhưng giải quyết
mọi việc trong một tinh thần thoải mái, thanh thản.
Không như buông xuôi, là bỏ mặc tất cả, không
phấn đấu, không tự mình vượt qua và vươn lên trong cuộc sống. Tùy duyên, với người
người chỉ đơn giản như thế, Chúng ta đã biết, đã tìm hiểu và đang thực hành. Dù
chưa đi đến đâu trên con đường tu tập dài xa, nhưng với tùy duyên ai đã tìm cho
riêng mình những an lạc nhất định.
Và giờ đây, người người lấy những trải nghiệm đơn sơ của mình, hầu có thể giúp ích cho những người như ai đó ngày xưa, vẫn hay than trời trách đất, vẫn hay chạy Đông, rảo Tây để tìm kiếm một điều mơ hồ của ước vọng. Một ngày nữa lại về, mặt trời vẫn ló dạng đằng Đông, chúng ta khẽ vươn vai chào đón ánh nắng mới, và nhắc thầm cho mình hai chữ tùy duyên.
Tùy
Duyên







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét