- Cho con cái quá nhiều : “Người Việt Nam có câu “Hi sinh đời
bố, củng cố đời con”. Thế nên, nhiều người có bao nhiêu cho con hết. Cho nhiều
quá nên con cái chẳng biết tự lo gì, có khi 30 tuổi rồi vẫn còn phụ thuộc vào
cha mẹ.
Hơn nữa, nếu ta cho con cái quá nhiều mà không lo được gì cho
mình thì về già ta sẽ làm cho con mình phải khổ bởi ta trở thành gánh
nặng của chúng, đấy là chưa nói gì đến khi ốm đau, bệnh tật.
Cho con vừa thôi và quan trọng là cho nó thành NGƯỜI, cho khả
năng tự lập mới là quan trọng. Có cho nhiều thì cũng đừng cho hết, hãy giữ lại
một phần để tự lo cho bản thân khi tuổi cao, sức yếu để con cháu đỡ khổ.
- Tự móc túi mình khi vào bệnh viện : “Nhiều
người chúng ta, cứ mải mê làm ăn, tích cóp mà không nghĩ cách bảo vệ tiền bạc
của mình. Vì thế, đến khi vào bệnh viện, thay vì có chỗ họ phải trả tiền cho
mình chăm sóc sức khỏe thì hầu hết chúng ta lại phải tự móc túi mình ra mà chi
phí. Đó là lý do đã thoát nghèo rồi lại bị tái nghèo. Khổ thân!” . Dành cả đời
để suy nghĩ làm sao để có đủ tiền để sống đủ, để rồi đến cuối đời lại chẳng thể
tiếp tục suy nghĩ như vậy nữa, chỉ mong sao có đủ tiền để trả viện phí, trả
tiền thuốc men. Làm việc cật lực cả đời, cuối cùng chỉ mong có được một chỗ nằm
trong bệnh viện.
Sức khỏe lúc nào cũng phải được đặt lên hàng đầu. Vẫn biết là có
tiền thì trang trải được cuộc sống, nhưng không có sức khỏe thì nhiều tiền đến
mấy, cuộc sống cũng chẳng vui. Vậy nên, trong cuộc sống, điều gì nên thử thì
hãy thử làm, còn điều gì cần tránh thì đừng nên làm để không phải tiếc nuối về
sau!
không
nên làm trong cả cuộc đời
- Đừng bao giờ cố giải thích với ai rằng vì sao ta đáng để họ
dành thời gian cho mình . Nếu ta cảm thấy muốn làm vậy, thì rõ là điều đó phí
phạm thời gian của mình rồi.
- Đừng nhầm lẫn giữa ý nghĩ ta xứng đáng nhận được điều gì
đó với mình muốn chúng. Chẳng có gì sai khi ta muốn có được thứ gì, rằng ta cần
nó và Ta sẽ theo đuổi để giành được nó. Suy nghĩ muốn đạt được điều gì đó tích
cực và thường kết thúc có hậu hơn nhiều với suy nghĩ rằng ta xứng đáng được
nhận nó và người khác phải làm điều đó cho mình . Ta chẳng xứng nhận được điều
gì ngoài những điều ta thực sự bỏ công sức để đạt được, và chẳng ai trên đời
này nợ ta những điều như vậy.
- Đừng để những gì ta làm trong quá khứ xác định cách ta nhìn
nhận về chính mình. Những người không bao giờ thay đổi là những người không
biết học hỏi và không tin tưởng vào chính mình đủ để trở nên tốt hơn. Đừng là
một trong những kẻ như thế!
- Đừng đi hết cuộc đời với một tâm hồn và trái tim đóng chặt.
Hãy cởi mở với những ý tưởng mới, những nơi chốn mới, những trải nghiệm mới và
những người xa lạ. Khi ta khép mình lại, ta suốt đời chỉ là một con ếch trong
cái giếng nhỏ mà thôi.
- Đừng trông đợi vào một cuộc sống luôn luôn đủ đầy hạnh phúc.
Cuộc sống có lúc này lúc khác, có lúc mọi chuyện đều tốt đẹp và hài lòng, có
lúc cảm thấy hơi hụt hẫng, nhưng như thế không có nghĩa là không hạnh phúc.
Thăng trầm là nhịp điệu bình thường của cuộc sống, hãy biết trân trọng hạnh
phúc của mình cả khí mọi thứ không hoàn hảo.
- Đừng quên cân bằng mọi thứ trong cuộc sống của mình. Có
làm có chơi, yêu nhưng phải lý trí, và đan xen lẫn hạnh phúc. Ta luôn cần cái
đối nghịch để biết trân trọng cái mình đang có.
- Đừng phụ thuộc vào những kỳ vọng của bản thân. Ta có thể
mong đợi rất nhiều, nhưng những người khác cũng có mong đợi của riêng họ. Và
trong những việc đòi hỏi sự hợp tác giữa ta với những người khác, ta nên linh
hoạt chấp nhận những điều không giống với mong đợi của mình.
- Đừng ngại mắc sai lầm. Đừng sợ sai với những điều Ta
chưa từng nói hoặc chưa từng thử làm. Hãy cứ nói sai, và cứ mắc sai lầm, rồi ta
sẽ học được nhiều điều quý giá từ chính những sai lầm đó. Mọi thứ giá trị trên
đời đều là kết quả của những sai lầm trước đó.
- Đừng sợ bị tổn thương mà không để ai đến với mình. Nỗi đau
đổ vỡ hay bị phản bội rõ ràng là rất khủng khiếp, nhưng nếu ta vì vậy mà ngăn
cản những người khác đến với mình, thì có lẽ ta đã tự ngăn mình được hạnh phúc
rồi.
- Đừng ngại thay đổi suy nghĩ của mình, đánh giá lại các
giá trị bản thân và nói về chúng. Ta không cần phải là con người hệt như hôm
qua, đây là cuộc sống của mình và ta có quyền quyết định mọi việc của mình, kể
cả thử nghiệm những việc điên rồ và mắc sai lầm.
- Đừng xem nỗi đau là kẻ thù, là đối thủ của mình. Đừng
lấy kinh nghiệm vượt qua đau thương của mình để đánh giá cách người khác trải
qua nỗi đau của họ vì không có hai nỗi đau nào là hoàn toàn giống nhau và mỗi
người có cách riêng để giải quyết vấn đề.
- Đừng đổ lỗi cho ai khác vì vấn đề của chính ta. Hãy chịu
trách nhiệm cho chính bản thân mình, cho những suy nghĩ, hành động và lời nói
của mình. Không ai có thể khiến ta làm bất cứ điều gì cả. Ta cảm thấy ra sao và
phản ứng thế nào hoàn toàn phụ thuộc vào chính mình và ta phải chịu trách nhiệm
về điều đó.
- Đừng thù dai ghét bền. Ghét bỏ ai đỏ chẳng thể làm người
đó bị gì mà chỉ có chính ta bị tổn thương mà thôi. Hãy bỏ qua đi và tiếp tục
sống cuộc sống của mình , đừng để ý những người đó làm gì.
- Đừng chỉ làm theo con tim mà quên đi lý trí của mình.
Đôi khi điều mà con tim “muốn” chẳng phải là thứ mà ta thật sự cần. Cuộc sống
nên là sự cân bằng giữa tình cảm và lý trí. Đừng để trái tim khiến ta trở thành
kẻ ngốc nghếch không có “não” (và ta đã biết , Romeo và Juliet rốt cuộc cũng
chết yểu vì tình yêu không lý trí đấy mà).
- Đừng quá nghiêm túc. Hãy vui cười đùa cợt và cởi mở tận
hưởng những điều hài hước thú vị. Chính sự hài hước sẽ kéo ta ra khỏi những
ngày đen tối nhất.
- Đừng quá nhạy cảm và bận tâm về mọi thứ trong đời. Những gì
người khác nói và làm chủ yếu là về họ chứ không phải về ta, đôi khi ta cảm
thấy có chút gì đó đụng chạm đến mình nhưng thực tế đó chỉ là cảm giác thôi,
đừng quá nhạy cảm mà nghĩ rằng họ đang chỉ trích hay có âm mưu gì với ta .
- Đừng để bất cứ ai định nghĩa cho mình thành công là thế nào.
Chẳng phải ai cũng hứng thú với việc kinh doanh, mở công ty, làm chủ, giàu có
hay phải có thế lực. Thế nào là thành công hoàn toàn là do ta xác định, ta
chẳng cần phải nghe ai dạy cả.
- Đừng quên cuộc sống chỉ thoáng qua như hạnh phúc vậy. Ta
chẳng có thời gian để mà luyến tiếc những thứ không đạt được và những lỗi lầm
của mình, hãy trân trọng từng phút giây và sống vì tương lai phía trước.
- Đừng ái ngại với người khác chỉ vì ta hạnh phúc hơn họ.
Nghe có vẻ lạ nhưng nhiều người trong chúng ta thường cảm thấy ái ngại và khó
xử khi tiếp xúc với những người có vẻ khổ sở hơn mình. Ta chẳng hề nợ ai hay
phải chịu trách nhiệm về việc họ không hạnh phúc như mình. Ta có thể giúp họ,
nhưng đừng ngại vì ta may mắn hơn họ.
- Đừng đánh giá mình dựa trên những chuẩn mực của xã hội
hay truyền thông, và cũng đừng so sánh mình với bất cứ ai. Hãy là chính con
người mà ta muốn.
-Quần áo không nên quá ấm : Mặc quần áo không nên quá ấm áp dễ bị cảm mạo, cũng không nên quá mỏng manh dễ bị nhiễm lạnh. Thói quen mặc nhiều lớp quần áo đi ngủ vào mùa lạnh được nhiều người áp dụng để làm ấm cơ thể. Tuy nhiên nhiều người không biết rằng chúng lại gây cản trở lưu thông máu và trao đổi chất. Thêm vào đó, mặc nhiều quần áo khiến mồ hôi khó bay hơi gây thấm ngược trở lại khiến cơ thể dễ bị nhiễm lạnh.
- Nhà không quá rộng : Nên thích ứng với mọi hoàn cảnh. Phòng ở sạch
sẽ và thoải mái, không cần nguy nga hay tráng lệ, nếu không sẽ khiến tâm tính
dần dần biến hóa không tốt. Thế giới
của một người khi ở trong không gian nhỏ mà tụ được khí thì sẽ dễ
dàng an tĩnh được. Ngược lại nếu như ở một nơi rộng rãi, “tứ diện bát phong”
(bốn bề gió thổi) thì rất khó được yên tĩnh dù chỉ là một khắc.
- Ăn không quá no : Ăn chỉ bảy, tám phần no, trước bữa ăn nên ăn
súp (uống canh), rau thịt kết hợp, không hút thuốc, không uống rượu. Việc ăn
uống rất quan trọng và có thể coi như một phần của văn hóa dưỡng sinh của người
cổ đại. Xưa kia, Nhan Hồi, một đồ đệ nổi tiếng của Khổng Tử chỉ ăn rất ít và
uống nước mỗi ngày, cho rằng như vậy đã là đầy đủ rồi. Có người chỉ ăn một chén
cơm nhỏ và dưa leo cho mỗi bữa ăn nhưng ngoại hình trẻ trung như mới hơn 20 mặc
dù đã ngoài 40 tuổi và có một sức khỏe tuyệt hảo.
- Không nên quá an dật : Cả ngày không làm gì sẽ mất đi những
gia vị trong cuộc sống. Vì vậy, ngay cả khi về hưu chúng ta vẫn nên tham gia
các hoạt động nhiều hơn, như nói chuyện, đi bộ, vẽ tranh, viết lách, đọc sách
báo. Cũng nên thường xuyên tập thể dục để cảm thấy thoải mái, giảm bệnh tật,
tăng tuổi thọ. Các bậc tiền nhân đã thấy rằng sự an dật là thứ có thể làm xói
mòn ý chí của của con người, làm cuộc sống trở nên vô vị. Có một câu ngạn ngữ
cổ rằng: “Người ta thường sống sót qua khổ nạn, nhưng lại bỏ mạng trong sung
túc”. Làm người hãy cố gắng nhớ kĩ 10 điều này :
1. Đừng bao giờ cố giải thích với ai rằng vì sao chúng ta đáng
để họ dành thời gian cho mình . Nếu chúng ta cảm thấy muốn làm vậy, thì rõ là
điều đó phí phạm thời gian của mình rồi.
2. Đừng nhầm lẫn giữa ý nghĩ chúng ta xứng đáng nhận được điều
gì đó với mình muốn chúng. Chẳng có gì sai khi chúng ta muốn có được thứ gì,
rằng chúng ta cần nó và chúng ta sẽ theo đuổi để giành được nó. Suy nghĩ muốn
đạt được điều gì đó tích cực và thường kết thúc có hậu hơn nhiều với suy nghĩ rằng
chúng ta xứng đáng được nhận nó và người khác phải làm điều đó cho mình . Chúng
ta chẳng xứng nhận được điều gì ngoài những điều chúng ta thực sự bỏ công sức
để đạt được, và chẳng ai trên đời này nợ mình những điều như vậy.
3. Đừng để những gì chúng
ta làm trong quá khứ xác định cách chúng ta nhìn nhận về chính mình. Những
người không bao giờ thay đổi là những người không biết học hỏi và không tin
tưởng vào chính mình đủ để trở nên tốt hơn. Đừng là một trong những kẻ như thế!
4- Đừng đi hết cuộc đời với một tâm hồn và trái tim đóng chặt.
Hãy cởi mở với những ý tưởng mới, những nơi chốn mới, những trải nghiệm mới và
những người xa lạ. Khi chúng ta khép mình lại, chúng ta suốt đời chỉ là một con
ếch trong cái giếng nhỏ mà thôi.
5. Đừng trông đợi vào một điều là cuộc sống luôn đủ đầy hạnh
phúc. Cuộc sống có lúc này lúc khác, có lúc mọi chuyện đều tốt đẹp và hài lòng,
có lúc cảm thấy hơi hụt hẫng, nhưng như thế không có nghĩa là không hạnh phúc.
Thăng trầm là nhịp điệu bình thường của cuộc sống, hãy biết trân trọng hạnh
phúc của mình cả khí mọi thứ không hoàn hảo.
6. Đừng quên cân bằng mọi
thứ trong cuộc sống của mình. Có làm có chơi, yêu nhưng phải lý trí, và đan xen
lẫn hạnh phúc. Chúng ta luôn cần cái đối nghịch để biết trân trọng cái mình
đang có.
7. Đừng phụ thuộc vào
những kỳ vọng của bản thân. Chúng ta có thể mong đợi rất nhiều, nhưng những
người khác cũng có mong đợi của riêng họ. Và trong những việc đòi hỏi sự hợp
tác giữa chúng ta với những người khác, chúng ta nên linh hoạt chấp nhận những
điều không giống với mong đợi của mình.
- Đừng ngại mắc sai lầm. Đừng sợ sai với những điều chúng ta
chưa từng nói hoặc chưa từng thử làm. Hãy cứ nói sai, và cứ mắc sai lầm, rồi
chúng ta sẽ học được nhiều điều quý giá từ chính những sai lầm đó. Mọi thứ giá
trị trên đời đều là kết quả của những sai lầm trước đó. 9. Đừng sợ bị tổn
thương mà không để ai đến với mình. Nỗi đau đổ vỡ hay bị phản bội rõ ràng là
rất khủng khiếp, nhưng nếu chúng ta vì vậy mà ngăn cản những người khác đến với
mình, thì có lẽ chúng ta đã tự ngăn mình được hạnh phúc rồi. 10. Đừng ngại thay
đổi suy nghĩ của mình, đánh giá lại các giá trị bản thân và nói về chúng. Chúng
ta không cần phải là con người hệt như hôm qua, đây là cuộc sống của mình và
chúng ta có quyền quyết định mọi việc của mình, kể cả thử nghiệm những việc
điên rồ và mắc sai lầm.
- Không nghĩ đến việc không thể làm nổi : Việc không làm được,
việc không đạt được thì đừng nghĩ. Đừng cố gắng đeo bám những việc ngoài phạm
vi khả năng của mình. Trang Tử từng nói: “Biết sự tình đã hết cách, không biết
làm thế nào nữa mà lòng vẫn vui vẻ thuận theo mệnh”. Trên thế gian, có rất
nhiều sự việc vượt ngoài khả năng kiểm soát của con người. Hãy tiếp nhận tất cả
những gì xảy đến, việc giải quyết được thì giải quyết, việc không giải quyết
được thì nên biết chấp nhận. Không ai đoán biết được số phận, hãy làm những gì
bản thân thấy nên cần làm, hãy tin tưởng rằng mình càng nỗ lực thì vận may càng
hé mở, chớ lo hão huyền, chớ lo trời sập.
- Không nghĩ đến việc đã qua từ lâu rồi :
Việc đã qua không thể níu kéo lại, nếu cứ mãi mê lạc trong bóng
tối u ám của quá khứ, chúng ta sẽ mất cơ hội tìm ra con đường phía trước. Quá
khứ là nơi thích hợp để ghé thăm nhưng không phải là nơi lý tưởng để ở lại. Hãy
xua tan bóng tối u ám, dai dẳng đeo bám của quá khứ, bước chân ra ngoài thềm để
cảm nhận nắng xuân đang lung linh vẫy gọi. Nhà triết học, toán học, logic
học và sử học người Anh, Bertrand Arthur William Russell ở tuổi 98 từng nói:
“Chúng ta không nên sống mãi trong ký ức, không nên hoài niệm mãi về những tháng
ngày đẹp đẽ đã qua, càng không nên quá đau buồn đối với những người thân đã
mất. Nên đặt tâm trí vào tương lai, đặt tâm trí vào những việc thực tế cần phải
làm ngay trước mắt”.
- Không nghĩ đến việc quá xa vời : Xe đến trước núi đường
tự có, thuyền đến đầu cầu tự thẳng trôi. Đừng nghĩ ngợi nhiều về tương lai xa
xôi. Những tháng ngày phía trước còn là ẩn số với rất nhiều biến số, quá suy
nghĩ sẽ thêm phiền muộn. Hiện tại là điều duy nhất ta có thể nắm giữ được. Hãy
cảm nhận sự sống đang diễn ra và bước những bước chân vững chắc trong từng
ngày, từng giờ, từng phút, từng giây. Đức Phật nói: “500 lần ngoảnh mặt nhìn
nhau kiếp trước, mới đổi được một duyên nhẹ bước qua nhau”. Những gì đang có ở
hiện tại là kết quả của cả quá trình nỗ lực trong quá khứ. Tương tự, những tích
lũy từng chút, từng chút trong hiện tại mới tạo thành một con đường, một thành
quả trong tương lai.
- Không nên giúp Việc vượt quá khả năng : Người xưa
thường nói: “Sức hèn chớ vác nặng, lời nói không trọng lượng chớ khuyên ai”.
Giúp người cần cân nhắc đến khả năng của mình, không thể tùy hứng hứa hẹn để
rồi lại không thực hiện được. Khi nhiệt tình giúp đỡ nhưng lại khiến sự tình
không thành hoặc gây tổn thất thì ngược lại còn bị người khác trách móc, điều
này chắc chắn không ai muốn xảy ra.
- Không Can thiệp vào chuyện tình cảm : Can thiệp vào chuyện
tình cảm là can thiệp vào cảm xúc, hôn nhân của người khác. Người xưa nói:
“Không làm mai mối thì tốt đẹp 3 đời”. Nhân duyên do trời định, con người không
nên can thiệp, nhất là bằng chuyện mai mối. Thời xưa, nam nữ không được tự do
giao tiếp nên cần có người giới thiệu, làm mai. Ngày nay, quan hệ nam nữ đã trở
nên cởi mở hơn. Không phải là bạn bè thân thiết, không nên giới thiệu làm mai
cho người. Trong trường hợp cần tới sự giới thiệu, cũng nên nhấn mạnh với người
nhờ giúp rằng đây chỉ là giới thiệu cho hai người gặp mặt làm quen ban đầu, sẽ
không có trách nhiệm và liên quan tới chuyện sau này của hai người họ. Những
việc liên quan đến tình cảm, hôn nhân, không phải là chuyện có thể giải quyết
được bằng lý tính. Người ngoài không nên can thiệp quá sâu, nếu không sẽ khiến
lợn lành thành lợn què.
- Không nên giúp Việc không nguy cấp : Có câu nói: “Giúp nguy
cấp chứ không giúp bần cùng”. Khi người thân gặp khó nạn, việc giúp đỡ trong
khả năng cho phép là lẽ đương nhiên. Tuy nhiên, dù ai thì cũng không thể thay
đổi vận mệnh của con người, chỉ có thể giúp trong lúc nguy cấp. Đối với những
người không chịu đi lên bằng đôi chân của chính mình, sự giúp đỡ thường xuyên
của người khác sẽ khiến anh ta thêm tính ỷ lại. Có bài học giáo huấn rất sâu
sắc rằng: “Đấu gạo mang ơn, gánh gạo mang thù”. Những người không có tấm lòng
biết ơn, coi người khác phải giúp đỡ mình như là lẽ đương nhiên, thì quả thực
là lòng tham vô đáy, được đằng chân lân đằng đầu. Còn có những người lợi dụng
lòng tốt của người khác, muốn người khác giúp đỡ nhưng không nói trực tiếp mà
lại tạo hoàn cảnh lừa gạt người khác làm để đạt được mục đích của mình.Những
người có vấn đề về nhân phẩm nói trên thì chúng ta không có trách nhiệm phải giúp
đỡ họ.
















Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét