Khắc ghi CÔNG ƠN CHA MẸ
Các con cháu của ta!
Bài hát nhớ cha
Con tìm cha ở nơi đâu, mái nhà quạnh hiu đêm thâu
Mẹ mong con đợi cha về, trời xa ngóng trông mòn mỏi
Nhớ hoài ngày nào bên cha, cha làm gụ cù con chơi
Cha cõng con khi con còn bé, kỷ niệm tuổi thơ giờ tìm đâu
Cha ơi cha ở nơi đâu, chờ cha tóc mẹ bạc màu
Đêm về con khờ gọi cha, cha ơi nhớ cha con khóc
Cha ơi cha ở nơi đâu, mẹ con lặng lẽ u sầu
Ước gì cha trở về đây, nhà tranh hạnh phúc sum vầy
Mái nhà con chờ tin cha, sớm chiều mẹ trông phương xa
Cha ơi cha sớm trở về để con có cha như người ta.
Trên đây là lòi bài hát : Con nhớ Cha , ta tự sáng tác và tự
nghêu ngao khi ta ngồi một mình nhớ về Cha ta .
Ở một chừng mực nhất định các con cháu của ta có biết Ta mồ côi
Cha sớm .Đó là thiệt thòi lớn của không phải riêng ta ,mà cho cả những ai giống
như ta !
Với ta ; Một câu hỏi lớn thường ở trong đầu : Đến
bao giờ, hiểu hết tấm lòng mẹ cha?
Cha mẹ đã cho chúng ta sự sống, cho chúng ta cất tiếng khóc đầu đời, dắt mỗi chúng ta qua những bước chập chững đầu tiên, để ta
có được nụ cười, rồi lại dạy chúng ta bập bẹ từng từ từng câu.
Đây cũng chính là điều mà bao nhiêu năm qua cha mẹ vẫn hạnh phúc
kể lại cho chúng ta.
Cha mẹ vất vả nuôi chúng ta khôn lớn, cho chúng ta ăn học thành
người, âm thầm dõi theo công việc, chuyện kết hôn, chuyện nuôi con v.v. Cho đến
trọn cuộc đời, chúng ta vẫn luôn ở trong trái tim của cha mẹ.
Thế nhưng khi còn trẻ, mỗi chúng ta có biết mình thường nói câu
gì với cha mẹ mình không? Đó chính là: “Cha mẹ không hiểu con chút nào cả!”.
Trên thực tế, có bao giờ mỗi chúng ta nghĩ mình đã hiểu tấm lòng của mẹ cha?
Khi công việc không thuận lợi, một số người rất dễ cáu kỉnh, ở
nhà luôn luôn giận dữ, thậm chí còn quát tháo cha mẹ. Nhưng hãy đặt câu hỏi ngược
lại xem, chúng ta lo cho cha mẹ có cơm ăn áo mặc, sắp xếp cho cha mẹ đi du lịch
đó đây, cho cha mẹ đến bệnh viện tốt nhất để chữa bệnh, vậy đã tính là hiếu thảo
chưa?
Nhiều người nghĩ rằng họ đối xử rất tốt với cha mẹ, như vậy cũng
có thể tự hào là người con hiếu thảo. Thực tế, người con hiếu thảo là người biết
yêu thương sâu sắc, người biết yêu thương thường biết giữ hòa khí, là một người
biết giữ hòa khí thì nội tâm, sắc mặt đều tốt, và lời nói ra rất điềm đạm nhu
mì.”. Vậy, nếu không thể dùng sắc mặt ôn hòa để đối đãi với cha mẹ, thì những
việc mỗi cá nhân cho là hiếu thảo đó có bao nhiêu phần trăm là xuất phát từ nội
tâm?
Khổng tử có nói: “Người ta gọi người nuôi được cha mẹ là có hiếu.
Phận làm con chỉ “nuôi” mà bất kính với cha mẹ thì không thể gọi là có hiếu”.
Điều này có thể hiểu là: Ngày nay, nhiều người cho rằng hiếu thảo là chăm nuôi
cha mẹ, nhưng nếu chúng ta không tôn trọng cha mẹ, vậy thì chăm nuôi cha mẹ và
chăm nuôi gà vịt có gì là khác nhau? Vì vậy, một người có hiếu và bất hiếu, thì
qua từng lời nói cử chỉ đều có thể nhận ra. Còn những người luôn luôn cáu gắt với
cha mẹ, không có biểu hiện điềm đạm ôn hòa, sắc mặt cau có thì chính là tự mình
“bẻ gãy chữ hiếu” rồi.
Điềm đạm ôn hòa cũng là xuất từ nội tâm, ngay cả sắc mặt cũng
không thể tươi tỉnh với cha mẹ, thì ai dám tin mình là người biết phấn đấu và có lề lối trong sự nghiệp? Mỗi khi vấp
phải chuyện đại sự đều có thể giữ tâm an hòa bình tĩnh, chính là từ cách đối xử
hiếu thuận với cha mẹ mà tu xuất ra. Hơn nữa, “hiếu” thực sự là phải chân
thành, không phải chỉ là bề ngoài. Lòng hiếu thuận của chúng ta lớn nhường nào,
thì thể hiện ra bên ngoài cũng lớn nhường đó, tất cả những điều trong lòng đều
sẽ phản ánh lên sắc mặt của mỗi người.
Như chúng ta đã biết, hiếu đạo vốn là một đạo lý có từ ngàn đời,
nó tồn tại và thăng hoa trong thế giới con người, vì từ muôn ngàn đời nay, tình
yêu thương của cha mẹ dành cho con cái không những không hề vơi cạn mà còn lung
linh dịu ngọt, êm đềm bay bổng theo dòng chảy thời gian để dưỡng nuôi những mầm
sống được lớn khôn và trở thành hữu ích trong thế giới con người. Đối với dân tộc
có hàng ngàn năm văn hiến và truyền thống đạo đức lâu đời như dân tộc Việt Nam
chúng ta, thì những tấm gương hiếu đạo trong đời sống, qua nhiều thời đại là rất
nhiều không thể nào tính đếm nỗi.
Dân tộc ta từ rất lâu xa đã sớm thích nghi và ứng dụng những tư
tưởng tích cực về đạo lý làm người của Nho giáo như “Tam cương”, “Ngũ thường”,
“Tam tòng”, “Tứ đức” vào đời sống gia đình và xã hội, điều này đã giúp cho nền
đạo đức trong đời sống được bảo tồn và phát triển. Riêng đối với tinh thần hiếu
đạo, người dân Việt Nam chúng ta cũng rất dễ đồng cảm và nhạy bén trong việc học
tập theo những tấm gương hiếu thảo của bất kỳ một dân tộc nào.
Trong đời sống nhân gian, phương cách báo hiếu cũng đã được Khổng
Tử đề ra: “Hiếu tử chi sự thân, cư tắc trí kỳ kính, dưỡng tắc trí kỳ lạc, bệnh
tắc trí kỳ ưu, tang tắc trí kỳ ai, tế tắc trí kỳ nghiêm”, điều này hàm ý, trong
cách ăn ở cư xử phải hết lòng cung kính, lúc nuôi dưỡng cha mẹ phải nhiệt tâm
và vui vẻ, lúc cha mẹ đau ốm phải hết lòng lo lắng thuốc thang chữa chạy, khi
ma chay thì phải hết lòng thương xót, khi cúng tế tang lễ thì phải trang
nghiêm. Có thể nói rằng, người xưa đã rất chú trọng đến tinh thần hiếu đạo, tuy
nhiên việc báo hiếu lại thiên về đời sống thế gian, vì vậy mà các đấng sinh
thành vẫn còn chịu nhiều thiệt thòi so với những gì mà họ đã ban cho thế giới
con người.
Trong Kinh Đại Báo Phụ Mẫu Trọng Ân, đức Phật đã nêu ra 10 công
đức sâu dày của người mẹ như sau:
1. Chín tháng cưu mang khó nhọc.
2. Sợ hãi đau đớn khi sinh.
3. Nuôi con cam đành cực khổ.
4. Nuốt cay, mớm ngọt cho con.
5. Chịu ướt, nhường ráo con nằm.
6. Nhai cơm sú nước cho con.
7. Vui giặt đồ dơ cho con.
8. Thường nhớ khi con xa nhà.
9. Có thể tạo tội vì con.
10. Nhịn đói cho con được no.
Đây là 10 công đức của cha mẹ, mà bất cứ ai trong chúng ta cũng
đều đã thọ nhận, cũng đều phải chịu ơn, thế nhưng có điều là chúng ta ít khi tưởng
nhớ đến sự hy sinh lớn lao và thầm lặng của cha mẹ, mặc dù trong số chúng ta đã
có rất nhiều người trưởng thành và không ít người đang nổi tiếng. Do vậy, khi đọc
được những lời vàng ngọc từ kim khẩu đức Phật nói về thâm ân sâu nặng của cha mẹ,
dường như tất cả chúng ta đều không khỏi chạnh lòng bồi hồi xúc động, đồng thời
tâm nguyện mong muốn thể hiện ngay một việc gì đó thật có ý nghĩa đối với hai đấng
song thân và đặc biệt là người mẹ.
Trong 10 công đức sâu dày của người mẹ mà đức Phật đã nêu ra
trong Kinh Đại Báo Phụ Mẫu Trọng Ân, ngoài những điều như “Chín tháng cưu mang
khó nhọc”, “Sợ hãi đau đớn khi sinh”, “Nuôi con cam đành cực khổ”, “Nuốt cay, mớm
ngọt cho con” ... thì đặc biệt ở điều thứ chín là “Có thể tạo tội vì con”,
chúng ta nhận thấy đức Phật không đơn thuần chỉ nêu ra công ơn của người mẹ như
những chi tiết khác, mà ở đó là tâm lượng vị tha quảng đại của “Bồ tát”, là sự
hy sinh lớn lao vô cùng, ở đó là tình thương không ngằn mé của người mẹ đã vì sự
sống của con mà chấp nhận tạo nên mọi tội lỗi. Ta nghĩ rằng, điều này dường như
chưa thấy ở một tôn giáo nào đề cập đến, chưa có một nền đạo lý nào chú tâm đến.
Tạo tội cho mình tức là tạo ác nghiệp cho mình, tức là phải chịu khổ vĩnh kiếp
trầm luân mà vẫn vui vẻ thản nhiên chấp nhận, thậm chí còn cảm thấy được hạnh
phúc khi tạo tội vì con. Than ôi! Tất cả cũng chỉ vì xuất phát từ tình yêu
thương con vô bờ bến mà đấng sinh thành đã dành cho con cái.
Đây là vấn đề thực sự trọng yếu mà mỗi một người con chúng ta
không thể thờ ơ hay xem nhẹ. Vì điều này sẽ ảnh hưởng không chỉ đời này cho người
cha mẹ mà còn cho đời đời kiếp kiếp về sau, vì thương con mà những quả báo khốn
khổ này của cha mẹ phải gánh chịu toàn bộ. Có thể nói đây là sự hy sinh hết sức
vĩ đại, mà mỗi một người con như chúng ta không thể nào đáp đền nổi, nếu như
chúng ta không có duyên với Phật pháp, nếu như chúng ta không vâng theo lời Phật
dạy.
Trong Tương Ưng Bộ Kinh, đức Phật đã đưa ra một ẩn dụ so sánh rất
ấn tượng khi nói về ân đức sinh thành và suối nguồn yêu thương của người mẹ đã
dành cho con cái: “Sữa của mẹ mà chúng ta đã thọ nhận so với nước của bốn đại
dương, bên nào nhiều hơn?”.
Chúng ta tiếp tục cùng nhau lắng lòng đón nhận những lời vàng ngọc
mà chính đức Từ Phụ nói về công ơn sâu dày của cha mẹ trong Kinh Tăng Nhất A
Hàm: “Này các Thầy Tỳ kheo! Trong đời này, nếu có người nào nâng mẹ đặt lên bên
vai phải, nâng cha đặt lên bên vai trái, cõng cha mẹ đi xa ngàn dặm, lại phụng
dưỡng cha mẹ bằng các loại vật thực quý hiếm, ngon lành, chăn nệm và thuốc
thang đầy đủ, dùng hương trầm và dầu thơm xoa bóp thân thể cha mẹ cho bớt mỏi mệt,
kéo tay chân cho giãn gân cốt, tắm rửa nước ấm khi trời lạnh, nước mát khi trời
nóng, thậm chí cha mẹ có tiểu tiện, đại tiện trên đôi vai của mình... thì cũng
chưa hẳn là chúng ta đã trả được thâm ân sâu nặng của cha mẹ”. Đức Phật lại dạy
rằng: “Các Thầy phải hiểu rằng, ân đức sinh thành của cha mẹ sâu nặng lắm, bồng
ẵm dưỡng nuôi, tìm đủ mọi cách để ta khôn lớn trưởng thành... vì thế mà ơn này
khó trả. Này các Thầy Tỳ kheo! Có hai việc có thể làm cho hạng người phàm phu
được công đức lớn. Đó là phụng dưỡng cha và phụng dưỡng mẹ”.
Còn nữa, bậc làm cha làm mẹ nào cũng mong muốn con mình xinh đẹp,
giỏi dang, thông minh sáng suốt, có trí tuệ, có ý chí, nghị lực... nhưng nếu có
lỡ sinh ra một đứa con tật nguyền như đui, mù, câm, điếc hay hư đốn, bất hiếu,
ngỗ nghịch... thì suối nguồn yêu thương của người mẹ, không do vậy mà suy giảm
hay giận ghét ruồng bỏ con cái, mà càng quan tâm nhiều hơn, sự hy sinh càng
tăng lên, trong đó có cả sự chịu đựng buồn tủi của một người mẹ kém phần may mắn.
Thật vậy, khi gặp những hoàn cảnh trớ trêu mà cuộc đời đã sắp đặt an bài thì bậc
cha mẹ nào cũng một tấm lòng yêu thương con mình, dù rằng nỗi bất hạnh đến với
mình ra sao đi nữa.
Để báo đền công ơn người mẹ, trong Kinh Thi Ca La Việt (Trường Bộ
Kinh), đức Phật đã đề ra năm bổn phận mà người con phải thực hiện để báo hiếu
cha mẹ như sau:
1- Cung kính vâng lời cha mẹ.
2- Phụng dưỡng cha mẹ khi già yếu.
3- Giữ gìn thanh danh và truyền thống gia đình.
4- Bảo quản tài sản do cha mẹ để lại.
5- Lo tang lễ chu đáo khi cha mẹ qua đời.
Như lời Phật dạy thì đây là năm bổn phận mà bất kỳ một người con
nào cũng phải thực hiện mới mong báo đền công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ.
Qua đó, chúng ta nhận thấy sự sâu sắc trong tinh thần hiếu đạo của đạo Phật đã
đáp ứng được mong muốn thể hiện sự tri ân của những người con đối với cha mẹ của
mình mà trước đó chưa có phương cách nào thể hiện được trọn vẹn.
Trong đời sống hàng ngày, một khi nói về công ơn của cha mẹ
chúng ta thường hay liên tưởng đến câu ca dao: “Nghĩa mẹ như nước trong nguồn
chảy ra”, “Nghĩa mẹ” ở đây chúng ta nên hiểu là “Tình thương của mẹ” mà “Suối
nguồn tình thương của mẹ” thì không bao giờ vơi cạn, không bao giờ khô héo... Để
tinh thần hiếu đạo trọn vẹn với cội nguồn yêu thương thiêng liêng lai láng ấy, Ta
nghĩ rằng, chỉ có phương cách báo hiếu mà đức Phật chỉ dạy mới có thể đền đáp
được thâm ân trong muôn một. Sự sâu sắc và thiết thực của phương cách báo hiếu
mà đức Phật đã chỉ dạy là giúp cho chúng ta không những chu toàn trong việc phụng
dưỡng các bậc cha mẹ khi còn sống mà còn rốt ráo đối với tâm linh người quá
vãng.
Trong kinh “Tăng Nhất A Hàm”, đức Phật đã chỉ dạy chúng ta bốn
cách báo ân cha mẹ như sau:
1- Nếu cha mẹ chưa có đức tin Tam bảo thì chúng ta phải có bổn
phận khuyến khích, hướng dẫn, tạo duyên để cha mẹ tin sâu Tam bảo.
2 - Nếu cha mẹ có tâm bỏn xẻn hay tham đắm luyến tiếc của cải vật
chất thì chúng ta phải có trách nhiệm khuyên cha mẹ mở lòng hỷ xả với mọi người
xung quanh, khuyên cha mẹ bố thí cho những ngươi có hoàn cảnh ngặt nghèo, bất hạnh.
Nhất là khuyên cha mẹ thành tâm cúng dường Tam bảo để loại trừ tâm bỏn xẻn và
gieo duyên với Phật pháp.
3 - Nếu cha mẹ làm ác thì chúng ta phải có trách nhiệm khuyên
cha mẹ làm lành lánh dữ, hướng dẫn cha mẹ quay về nẻo thiện.
4 - Nếu cha mẹ lỡ gieo phải tà kiến, lỡ theo tà đạo thì chúng ta
phải có trách nhiệm khuyên cha mẹ tìm đọc giáo lý, học hỏi Phật pháp, quan trọng
hơn chúng ta phải có trách nhiệm hướng dẫn cha mẹ trở về con đường chánh đạo.
Trong trường hợp chúng ta không đủ năng lực giúp cha mẹ mình
phát bồ đề tâm, thì chúng ta nên nhờ đến những bậc tôn túc, trưởng lão thuyết
pháp, giảng dạy cho cha mẹ hiểu rõ sự lợi ích của sự phát tâm bồ đề, thực hành
các thiện pháp, vì đây là hành trình tiến hóa tâm linh rất quan trọng của một đời
người.
Trong Kinh Đại Báo Phụ Mẫu Trọng Ân, đức Phật đã dạy những người
con Phật có tấm lòng hiếu đạo thì nên thực hiện 6 bổn phận đối với cha mẹ như
sau:
1. Giữ gìn Tam quy, ngũ giới.
2. Siêng năng học tập giáo lý và thọ trì đọc tụng kinh điển.
3. Thường xuyên lễ Phật sám hối.
4. Năng cúng dường Tam bảo.
5. Bố thí và thực hiện các pháp lành, hồi hướng công đức cho cha
mẹ.
6. Mùa Vu lan, thành tâm cúng dường chư Tăng trong ngày Tự tứ.
Có thể nói, đây là những phương cách báo hiếu mang đậm dấu ấn
giác ngộ chân lý của đạo Phật và cũng là những biểu hiện sự sâu sắc rốt ráo về
việc lo lắng về đời sống tâm linh của cha mẹ, có nghĩa là báo hiếu cha mẹ trong
muôn kiếp về sau chớ không giới hạn trong đời sống hiện tại.
Trong Kinh Hiếu Tử và Kinh Tăng Chi Bộ, đức Phật đã dạy: “Một
người con muốn báo hiếu, muốn đền đáp ơn sâu của cha mẹ, điều duy nhất là hướng
cha mẹ mình đừng gieo tạo nghiệp ác”. Do đó, đối với những Phật tử tại gia, đến
mùa báo hiếu Vu lan, chúng ta thường noi gương tấm lòng hiếu đạo của Tôn giả Mục
Kiền Liên báo đáp công ơn cao dày của cha mẹ đã qua đời cũng như còn tại thế.
Cách báo hiếu phổ thông nhất như câu ca truyền đời:
Cha già là Phật Thích Ca
Mẹ già như thể Phật Bà Quan Âm
Nhớ ngày xá tội vong nhân
Lên chùa lạy Phật đền ơn sinh thành
Đó là cách báo hiếu đơn giản của người sơ phát tâm mới gieo
duyên với Tam bảo, còn đối với Phật tử thuần thành thì vào dịp này thường sắm sửa
phẩm vật, thiết lễ trai Tăng, cúng dường chư Tăng nhân ngày Tự tứ để hồi hướng
công đức cầu nguyện cho cha mẹ hiện tiền được phước thọ tăng long, người quá
vãng được siêu sinh về cảnh giới an lành.
Trong cuộc sống chúng ta, mỗi người mỗi hoàn cảnh, nhưng tất cả
chúng ta đều gặp nhau ở điểm chung là cùng được tắm gội trong tình yêu thương
bao la của đấng sinh thành và chúng ta cũng đều mang nặng tấm lòng hiếu đạo như
nhau. Do vậy, Phật tử chúng ta cần phải dụng tâm nhiều hơn nữa trong việc tu học,
thực hành các thiện pháp và hồi hướng công đức về đấng sinh thành.
Tóm lại, có hai phương cách báo hiếu, một là theo truyền thống
hiếu đạo trong đời sống dân gian và hai là báo hiếu theo truyền thống Phật giáo
mà cụ thể là thực hiện bổn phận và trách nhiệm làm con theo như lời Phật dạy.
Trong cách báo hiếu đời thường, thì bổn phận người làm con phải cung phụng cho
cha mẹ những nhu cầu vật chất cần thiết trong lúc sinh tiền và lo hậu sự chu
đáo khi cha mẹ qua đời. Tuy nhiên, phương cách báo hiếu trong đời sống thế gian
cũng không thể nào rốt ráo và ưu việt như phương cách báo hiếu đúng với chân lý
mà Phật đã dạy
Ở những nước phương tây thì người ta có Father day (ngày của cha),
Mother day (ngày của mẹ). Nhưng nói chung cũng phải biết ơn những ngày ấy. Vì
có những ngày ấy mà ít nhiều những bậc cha mẹ nào đó có phước phần may mắn nhất
trên đời mới nhận được sự quan tâm, đoái hoài của con cái chỉ vỏn vẹn trong những
ngày ấy.
Trong ca dao, văn học, ca nhạc showbiz, vở tuồng... Hầu như hết
95% nội dung đều nói về mẹ, hát về mẹ, họ ca ngợi người mẹ bằng những hình ảnh
khổ cực nuôi con, những tình thương vô bờ bến, sự hy sinh khó có thể nói hết.
Chắc có lẽ mỗi người trong chúng ta dường như cũng thân cận, cảm thông cho người
mẹ của mình hơn người cha? Tại sao lại ca ngợi thiên vị chỉ một người? Công cha
không bằng nghĩa mẹ sao ?
Xin thưa, nếu không có cha thì chúng ta khó có thể trưởng thành
nên người. Tình thương của người mẹ với con như đất mang dinh dưỡng nuôi cho
cây, nhưng nếu không có ánh nắng của vầng thái dương thì cây không thể trưởng
thành vươn cao, to lớn được. Không thể nào trụ được vững chắc nơi đất để đối diện
được với giông bão của cuộc đời. Mẹ thì nuôi dưỡng ta bằng tình thương và sự dịu
dàng, trìu mến. Cha thì dạy cho ta những điều hay lẽ phải với từng bước đi
trong cuộc sống. Nói tới đây ta nghĩ tới hai vị hộ pháp trước chùa. Một vị là Bồ
Tát Vi Đà, với gương mặt hiền lành phúc hậu tay cầm kiếm, mà kiếm chĩa xuống đất
chứ không vung lên định nhá hay chém ai. Hiền đến vậy đó. Còn một vị là Bồ Tát
Tiêu Diện. Trong sách miêu tả vị này đầu đội 3 quả núi, mặt xanh lè, miệng khè
ra lửa… Ngài hộ trì chúng sinh và đất nước. Tay cầm cờ để điều phục các ác quỷ
thần nhiễu loạn chúng dân. Song Tiêu Diện Đại Sĩ đó chẳng ai khác, chính là
Quán Âm Đại Sĩ. Vì lòng từ bi vô lượng mà biến hóa ra đó.
Trong mỗi người đều có sự thiện, ác trong lòng. Nếu thiện thì để
Bồ Tát Vi Đà tán dương ủng hộ, còn ác thì hãy để Bồ Tát Tiêu Diện dạy dỗ khuyên
răn. Người cha cũng thế, nếu tình thương không có sự nghiêm khắc đối với con
cái thì chắc chắn người con sẽ đi lệch đường đời, không phân biệt tốt xấu trong
xã hội. Còn trong gia đình nếu không có người cha, là bàn tay của một người đàn
ông, thì gia đình ấy khó có được sự vững vàng, việc dạy dỗ dành con cái cũng
không dễ gì thực hiện tốt, bước chân của con cái cũng khó mà vững trãi trên đường
đời. Cha luôn mang trên vai cả một gia đình nặng nề suốt một quãng đường dài.
Thật thương thay cho những người cha!
Mùa Vu Lan, như kinh nói là ngày đặc biệt để cho những người con
có hiếu muốn báo đáp thù ân của mình với đấng sinh thành. Nhớ đến chuyện năm
xưa khi Phật còn ở thế gian, sau ba tháng An Cư Kiết Hạ (giữa tháng 4 đến giữa
tháng 7 âm lịch), thì tôn giả Mục Kiền Liên gặp một biến cố. Số là mẹ Ngài bị đọa
làm quỷ đói. Phật nói với thầy Mục Kiền Liên như vầy:
...Dầu ông thần lực nhiệm mầu,
Một mình không thể ai cầu được đâu.
Lòng hiếu thảo của ông dầu lớn,
Tiếng vang đồn thấu đến cửu thiên
Cùng là các bực thần kỳ
Tà, ma, ngoại đạo, bốn vì Thiên Vương
Cộng ba cõi sáu phương tu tập,
Cũng không phương cứu tế mẹ ngươi
Muốn cho cứu đặng mạng người,
Phải nhờ thần lực của mười phương Tăng,.."
Ngài Mục Kiền Liên, thần thông được xưng là đệ nhất trong chúng
đệ tử, Ngài đã thị hiện thần thông đốt cung trời Đế Thích để nhắc nhở Kiều Thi
Ca, dùng thần thông chiến đấu để điều phục 2 con ác long phun khói lửa hại người
tu v.v... Vậy mà chỉ một ác nghiệp của bà Thanh Đề, cứu không được. Do đây mới
thấy lực ác nghiệp của chúng sinh không dễ gì cứu giải.
Ngẫm nghĩ, đại A La Hán, thần thông đạo lực hô phong hoán vũ, dời
non lấp núi, nắm địa cầu trong lòng bàn tay, thần thông biến hóa không thể nghĩ
bàn như thế, mà nghiệp của người thân tình, thần thông giỏi giang cũng đành
...bó tay, không cách nào cứu được. Ngục tù dương gian, thân nhân có thể mang đồ
ăn thức uống cho tù nhân. Nhưng ở địa ngục, một đại A La Hán cũng không thể
mang cơm cho mẹ mình. Đúng thiệt tên gọi là ngục Vô Gián A Tỳ. Đói thì ăn đồng
sắt nóng, khát thì cho uống nước sôi, tự nghiệp của mình chiêu cảm ra như thế,
nào phải do con quỷ nào bắt ăn hay uống những thứ ấy. Đến đây, Phật dạy ngày Tự
Tứ (ngày chúng tăng, chúng ta phơi bày lỗi của mình trước những vị tăng khác mà
sám hối), chư Tăng đông đủ, phải nên cúng dường, phụng sự, nhân đó nhờ tâm lực,
thần lực của chúng Tăng và phước báo cúng dường bằng tâm chân thành của mình mà
hồi hướng cho cha mẹ, như thế việc giúp đỡ cha mẹ mới cao tột được.
Lời Phật dạy, hướng dẫn cặn kẽ cho kẻ hậu học chúng ta biết cách
để đền ơn báo đáp công ơn cha mẹ. Ta thường thấy nơi chùa chiền, đa phần toàn
là mấy chị em phụ nữ tu hành, chỉ phần ít đàn ông tham gia trong những buổi lễ
tụng. Do đây ta lại thương hại và lo lắng về tương lai hậu kiếp của họ hơn. Chắc
có lẽ vì những người đàn ông đó bận mãi mê với công việc để lo cho vợ con nên
không còn thời gian tiếp xúc với đạo, với chùa hay kinh sách. Ta cảm ơn những
người cha đã vì con mình mà hy sinh cuộc sống, và thay lời xin lỗi những người
cha bị con mình nặng nhẹ với những lời lẽ hay hành động bất hiếu.
Vu Lan năm nay lại đến, taluôn muốn đến cái ngày "Phật Đà
hoan hỷ", là ngày chúng Tăng tu hành yên ổn ba tháng liên tục, sám hối tội
của mình, tinh tấn tiến tu, đến. Vì ngày này ta mới có thể đem hết tâm lực (thiết
tha) và nguyện lực (mong cầu) để cúng dường chư Tăng nguyện cho cha mẹ mình.
Trước là nguyện cho cha mẹ ông bà mạnh khỏe, bớt tật bệnh, ít
phiền não.
Kế là cha mẹ ông bà biết đạo pháp, nương theo giáo lý Phật Đà mà
tu hành tinh tấn.
Sau cùng là nguyện hồi hướng cho tất cả chúng sinh.
Riêng bản thân ta, ta nghĩ chữ hiếu chỉ đền đáp một cách đúng đắn nhất khi ta có thể giúp cha mẹ mình niệm Phật nguyện vãng sinh Tây Phương, và có lẽ khi chính bản thân ta phải trãi qua vô số kiếp tu học thực hành, sau chứng được đạo quả cao tột mới viên mãn (tròn đầy) chữ hiếu của mình thôi. Đó mới thật là 4 ân đã báo đáp, tam giới này đều đã yên ổn xong, ta và cả thảy chúng sinh thảy đều là những vị Phật.
– Dù cho trái đất có thay hình đổi dạng, dù cuộc đời có hàng vạn
đau thương, dù đi đâu khắp trên mọi nẻo đường, cha mẹ mãi là người con yêu nhất.
– Chỉ có ba mẹ mới yêu con vô điều kiện… Trong khi cả thế giới
này phải có điều kiện mới yêu con.
– Những người làm cha làm mẹ không quan tâm tới công lý, cái họ
muốn là sự yên bình và hạnh phúc cho con cái của mình – Bill Cosby-
Ơn cha núi chất trời mây
Láng lai nghĩa mẹ nước đầy biển đông
Ơn cha trọng lắm ai ơi
Nghĩa mẹ bằng trời mang nặng đẻ đau
Lên non mới biết non cao
Nuôi con mới biết công lao mẫu tử!
– Cha có nghĩa là chỗ dựa, suốt đời con trọn vẹn yêu thương
Mẹ có nghĩa là mãi mãi, là cho đi không bao giờ đòi lại
Con có nghĩa là là ấm sưởi lòng cha mẹ lúc quạnh hiu.
– Ngôn ngữ trần gian như túi rách, đựng sao đầy hai tiếng mẹ
cha.
Mẹ
ơi! Con yêu mẹ:
+ 10 tuổi: Con yêu mẹ!
+ 14 tuổi: Mẹ thật là nhiều chuyện!
+ 18 tuổi: Mình muốn bỏ nhà đi!
+ 25 tuổi: Mẹ ơi, mẹ đã nói đúng!
+ 30 tuổi: Mẹ tha thứ cho con nhé!
+ 50 tuổi: Con không muốn mất mẹ!
+ 70 tuổi: Con yêu mẹ rất nhiều…!
– Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ,
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha.
Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ
Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha
– Ơn nghĩa sinh thành tựa núi non
Mẹ cha là thánh của đời con
Dù đi xa cách muôn phương ấy
Chữ hiếu con đây mãi giữ tròn
– Mẹ là người có thể thay thế tất cả ai khác, nhưng không ai có
thể thay thế được mẹ.
– Tình yêu của mẹ như nắng ấm, ngọt ngào và dễ thấy, tình yêu của
cha như trời đêm, lặng im nhưng vô cùng sâu thẳm…
– Mẹ yêu con bằng dòng sữa ngọt, cha yêu con bằng giọt mặn mồ
hôi…
– Đừng ăn chơi khi mẹ còn cực khổ, đừng đua đòi khi cha đổ mồ
hôi
– Cha là núi Mẹ là sông! Các con hiếu thảo nhớ ơn sinh thành.
– Con dù lớn vẫn là con của mẹ, đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con.
– Thêm một người quả đất sẽ chật thêm, nhưng thiếu mẹ thế giới đầy
nước mắt.
– Đừng phàn nàn hay xấu hổ về những gì cha mẹ đã cho mình …. Họ đã cố gắng để có đều
tốt nhất cho mình.
– Mình có thể không chắc chắn vì bất cứ thứ gì trong thế giới hỗn
độn này , trừ tình yêu của Cha mẹ.
– Người ta có thể mua tất cả, trừ cha và mẹ.
– Trái tim của mẹ là vực sâu muôn trượng mà ở dưới đáy, mình sẽ
luôn tìm thấy sự tha thứ.
– Cha mẹ tại tiền như Phật tại thế, gặp thời không có Phật, khóe
thờ cha mẹ tức là thờ Phật vậy.
Bỏ mẹ già đi tìm đức phật, chàng trai gặp người cần tìm ở nơi
chưa bao giờ ngờ đến!
– Vì con sống mẹ suốt đời lam lũ, vì con vui mẹ gánh hết đau buồn!
– Nếu một mai con mất đi tất cả cuộc đời này con chỉ cần có mẹ
thôi, vật chất mất đi còn tìm lại được mất mẹ rồi con biết tìm nơi đâu.
– Chúng ta không bao giờ biết được tình yêu bao la mà cha mẹ đã
dành cho mình cho tới khi chúng ta trở thành những ông bố, bà mẹ thật sự.
– Cánh cò cõng nắng cõng mưa, mẹ tôi cõng cả bốn mùa gió sương.
1.
“Mẹ nằm chỗ ướt canh
sương,
Chỗ khô lót tiếng ru nhường con thơ.” – Sưu tầm
2. “Cha một đời oằn vai gánh nặng,
Mẹ một đời đôi dép lạc bàn chân.” – Sưu tầm
3. “Biển Đông có lúc vơi đầy,
Chứ lòng cha mẹ biển trời nào dâng.” – Sưu tầm
4. "Mẹ cha tóc đã bạc
màu
Một đời lầm lũi dãi dầu nắng mưa,
Tháng ngày vất vả sớm trưa
Gió sương dầm dãi bốn mùa gian truân.
Mẹ là hương sắc mùa xuân
Cha mang hơi ấm ủ từng giấc đông,
Cho con giấc ngủ ấm lòng
Tình thương cha mẹ biển dâng sóng trào."
5. "Ơn trời biển tấm
lòng muôn trượng
Mẹ cùng Cha sinh dưỡng chúng con,
Năm khắc khoải, tháng mỏi mòn
Sớm khuya tần tảo héo hon một đời.
Xưa nghèo túng chẳng nơi để ở
Lại nhiều con vay nợ chất chồng
Cơm chẳng đủ, áo cũng không
Xót Cha thương Mẹ giữa đồng tắm mưa."
6. "Cha nhẫn nhục
trăm điều mệt mỏi,
Mẹ khiêm nhường vạn nỗi buồn đau,
Dù cực khổ, chẳng u sầu
Dâng trào tình cảm, thấm sâu dặm trường"
7. "Mẹ già một nắng,
hai sương,
Cho con đến được giảng đường ngày nay.
Cha già chai sạn đôi tay,
Cho con cầm bút vui say cùng người"
8. "Mẹ là biển cả thênh thang,
Cha là ngọn núi cao sang giữa đời,
Cho con cuộc sống tuyệt vời
Với bao no ấm từ thời ấu thơ.
Mẹ hiền dìu những giấc mơ
Cho con chấp cánh bay vào tương lai,
Ơn cha nghĩa mẹ đong đầy
Sớm hôm vất vã hao gầy lao tâm."
9. "Tìm đâu nữa giữa mầu băng giá
Dáng Mẹ hiền khuất ngả ngàn thu.
Đâu còn nghe tiếng Mẹ ru
Tình Cha nghĩa Mẹ đắp bù được sao?"
10. "Cha mẹ lầm than nơi thôn dã,
Con cái xa hoa chốn thị thành."
11. "Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng,
Con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày."
12.Đặng Minh Mai (Bữa cơm
thiếu mẹ)
"Một buổi sáng mùa đông chớm lạnh
Về quê nhà con chạnh lòng đau.
Tóc cha mây trắng một màu
Nụ cười đôn hậu mẹ đâu...xa rồi!
Bữa cơm trống chỗ ngồi của mẹ
Bát canh cua lặng lẽ con phần,
Nhìn lên di ảnh tần ngần
Nghẹn ngào nuốt lệ ngàn lần xót xa
Nhớ thuở trước cửa nhà ấm áp
Đón con về đầy ắp thương yêu
Mẹ luôn dành dụm cưng chiều
Bữa cơm đạm bạc nhưng nhiều niềm vui.
Nay đã vắng thật rồi bóng mẹ
Bữa cơm quê vắng vẻ tiếng cười
Cha buồn nhớ mẹ chẳng nguôi
Bát cơm nóng hổi lòng người lạnh căm."
– Mình có
thể không cần đến tình yêu hoặc kỹ năng nào để sinh ra một đứa trẻ, nhưng để
làm một người cha, mình không chỉ cần rất nhiều tình yêu thương mà còn nhiều kỹ
năng.
– Bi kịch
lớp nhất của cuộc đời là khi một người cha và người con rất yêu thương nhau
nhưng lại không hiểu gì về nhau! Vì vậy hãy cố gắng để hiểu cha của mình (con của
mình).
– Cha ta
đã trao cho ta mốn quà lớn nhất mà không ai có thể cho ta đó là lòng tin của
ông ấy.
– Cha ta
không nói cho ta biết ta phải sống như thế nào mà ông sống để ta có thể chứng
kiến
– Cha là
bàn tay dẫn lối cho ta và ông cũng chính là người luôn bện cạnh ta
- Cha mẹ
có thể đưa ra những lời khuyên tốt nhất hoặc hướng ta đi trên con đường đúng đắn,
nhưng cuối cùng việc hình thành tính cách mỗi đứa con lại nằm trong tầm tay của
chúng
- Cha mẹ
giống như Chúa trời bởi taluôn muốn
biết họ ở đâu, muốn họ lúc nào cũng nghĩ cho mình, nhưng ta lại chỉ thực sự nhớ tới cha mẹ khi cần thứ gì đó
- Chúa đã
gửi những đứa trẻ xuống trần gian để mở rộng trái tim mỗi người và giảm bớt
chút ích kỷ, vun đắp thêm sự cảm thông và tình yêu thương
- Chúng
ta không bao giờ biết được tình yêu bao la mà cha mẹ dành cho mình chỉ tới khi
chúng ta trở thành những ông bố, bà mẹ thực sự
- Có hai
nụ hôn không thể quên trong cuộc đời, là nụ hôn đầu tiên trao cho người yêu và
nụ hôn cuối cùng của mẹ
- Đã bao
nhiêu lần cha mẹ nói về những việc mình nên và không nên làm? Để rồi sau đó mình
nhận ra rằng mình chưa thực hiện bất cứ điều gì
- Để duy
trì một gia đình hòa thuận đòi hỏi rất nhiều từ cả cha mẹ và những đứa con.
Theo một cách đặc biệt nào đó, mỗi thành viên trong gia đình phải trở thành một
“đầy tớ” của những người còn lại
– Điều lớn
lao nhất mà một người cha có thể dành cho con của mình đó là tình yêu ông ấy
dành cho vợ của ông ấy.
- Đừng
bao giờ quên cha mẹ mình, bởi họ chính là lý do tại sao mình có mặt trên đời và
mình là ai trong xã hội này.
– Học để
trở thành một người cha thì dễ hơn với việc làm một người cha thực thụ.
- Khi mình
là một người mẹ, mình không bao giờ thực sự cô độc trong suy nghĩ của mình. Một
người mẹ luôn phải nghĩ hai lần, một lần cho bản thân và một lần cho con cái
- Khi mình
nhìn vào mắt của một người mẹ, mình sẽ biết được tình yêu tinh khiết nhất mà
mình có thể tìm thấy trên trái đất
- Không
chỉ có con trẻ mới trưởng thành, cả những bậc làm cha làm mẹ cũng vậy. Chừng
nào mà chúng ta dõi theo hành động của các con, đồng nghĩa với việc chúng cũng
sẽ biết được những gì mà mình đang làm. Ta không thể bảo những đứa con hãy chạm
tới mặt trời, tất cả những gì ta có thể làm là tự bản thân mình thực hiện điều
đó
– Không
chỉ là máu thịt mà chính trái tim đã khiến chúng ta trở thành cha con.
- Mẹ có
thể tha thứ tất cả mọi lỗi lầm của chúng ta và không bao giờ đề cập tới những
sai lầm mà ta gây ra dù là một, hai hay nhiều sai lầm.
– Một người
cha còn hơn trăm vạn triệu bạn đồng môn.
- Người
ta chẳng bao giờ trả xong nợ cho cha mẹ
- Người
ta có thể mua tất cả, trừ cha và mẹ
- Những
người làm cha làm mẹ không quan tâm tới công lý, cái họ muốn là sự yên bình và
hạnh phúc cho con cái của mình
- Ta luôn
có niềm tin vào bậc sinh thành. Nếu yêu thương, họ sẽ luôn che chở và đặt ta
ngoài vùng “nước xoáy nguy hiểm”. Điều đó có nghĩa đôi khi ta không thể biết thực
sự những gì cha mẹ đã phải chịu đựng để rồi sau đó đối xử không tốt với họ theo
cách mà ta không bao giờ phải trải qua
– Ta luôn
tự hào mà nói rằng ta không bao giờ gặp được ai tốt như cha ta và ta không bao
giờ yêu ai nhiều như yêu ông ấy
– Ta yêu
thương và kính trọng cha mình như tình yêu ta dành cho các vì sao sáng trên bầu
trời. Ông ấy luôn là một tấn gương soi sáng cho bước ta đi và là ánh sáng của hạnh
phúc trong cuộc đời ta.
- Trái
tim của người mẹ là vực sâu muôn trượng mà ở dưới đáy, ta sẽ luôn tìm thấy sự thứ tha
- Trên
trái đất này, không có món quà nào ngọt ngào bằng tình yêu thương của người cha
dành cho
– Trở
thành một người cha là điều quan trọng nhất mà ta từng được làm. Nếu ta không
làm tốt việc làm cha thì ta không thể làm tốt bất kỳ việc gì
- Trở
thành người cha thì dễ, làm bổn phận người cha mới khó
- Một người cha nghiêm khắc luôn nặng lời khi khiển trách con cái nhưng vẫn là người cha tốt trong mọi hành động
Có một bộ phận giới trẻ bây giờ trở nên thiếu nhận thức đến một cách tồi tệ, không coi Cha mẹ mình ra gì, ta tin rồi đến một ngày chúng sẽ hối hận không kịp. Chúng ta – những người đang đọc những dòng này hẳn là phải có một lý do nào đó, dù gì đi nữa, hãy cố gắng sắp xếp để bên cạnh đấng sinh thành của mình các con nhé!
Những bài thơ hay về mẹ
1.
Đặng Minh Mai (Chỉ có thể là mẹ)
“Nắng dần tắt trên con đường
nhỏ,
Dáng mẹ gầy giẹo giọ liêu xiêu.
Mẹ về để nấu cơm chiều,
Bữa cơm đạm bạc thương yêu ấm lòng.”
2. Đào Nguyễn (Tình mẹ)
“Lau nước mắt vì con
lam lũ,
Thấm mồ hôi bởi số nhọc nhằn.
Hàng nghìn, hàng vạn gian truân
Quê nghèo vất vả, phong trần gió sương.”
3. Phương Trang (Mẹ)
“Công trời biển mẹ đây có
kể,
Bao nhọc nhằn tiếp kế đến nay.
Mồ hôi thánh thót luống cày,
Cho con cơm trắng đêm say giấc nồng.”
4.Thanh An (Nhớ mẹ nơi
quê)
“Đêm về tỉnh mịch phủ màn sương
Một bóng mẹ tôi dưới vệ đường
Lượm nhặt ve chai giành để bán
Cho con mua sách học ra trường.”
5. Nhớ mẹ
"Mưa rơi thánh thót
giọt buồn,
Nhớ lời ru mẹ đêm trường nỉ non.
Mẹ ơi! Ngày tháng mỏi mòn
Mắt môi giờ đã nhạt son mẹ à!"
6. Mẹ tôi
"Rồi xuân qua – Rồi
tới mùa nắng hạn
Giọt mồ hôi thấm mặn bát cơm trưa
Ngó trong nhà – kẽo kẹt – võng đưa
Mẹ yên lòng vì con đang say giấc..
Rồi hạ qua – rồi tới mùa gió bấc
Tấm lưng còng chắn gió rét đêm đông
Miếng cá miếng canh – mẹ nhịn – mẹ gồng
Con no bụng mẹ ấm lòng biết mấy."
7. Tình mẹ
"Nắng chiều đã tắt
bên sông
Mẹ già mòn mỏi chờ mong con về
Lòng đau ruột thắt não nề
Tuổi già hiu quạnh sớm khuya một mình."
8. Lòng mẹ
"Lo từng giấc ngủ à
ơi,
Mảnh quần vải áo những lời hát ru.
Nhiều hôm gió bão mịt mù,
Mái tranh dột nước phải thu lại gần.
Nhọc nhằn mẹ chẳng tiếc thân,
Gánh đời mẹ quẩy vai trần vẫn mang.
Những đêm lệ ướt hai hàng
Giàu no ít đủ nghèo sang mẹ buồn."
9. Đôi mắt mẹ
"Tình thương sánh tựa
biển trời,
Có trong mắt mẹ một đời hy sinh.
Cho con cho nghĩa cho tình,
Quên đi vất vả thân mình sớm hôm."
10. Mẹ tôi
"Mẹ tôi da đã sạm rồi,
Bàn tay có nếp áo thì bạc phai.
Thế mà sớm buổi chiều hôm
Buổi trưa nắng chói vẫn ra ruộng đồng,
Cho con bưng bát cơm đầy
Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần."
11. Mẹ ơi!
"Mẹ ơi tuổi đã xế
chiều,
Mà sao đời mẹ quá nhiều khổ đau.
Thời gian nhuộm trắng mái đầu,
Vẫn chưa qua hết bể dâu kiếp người."
12. "Vì con sống,
Mẹ suốt đời lam lũ.
Vì con vui,
Mẹ gánh hết đau buồn."
13. Mẹ ơi! Đời mẹ
“Đắng cay ngậm quả bồ
hòn,
Ngậm lâu hoá ngọt! Mẹ còn đùa vui!
Sinh con mẹ đã sinh đời,
Sinh ra sự sống, mẹ ngồi đếm sao?
Quanh năm có nghỉ ngày nào?
Sớm khuya làm lụng người hao mặt gầy.
Rét đông đi cấy đi cày,
Nóng hè bãi cát, đường lầy đội khoai.
Bấu chân khỏi ngã dốc nhoài,
Sáng chiều gánh nước gặp trời đổ mưa.
Giận thầy, mẹ chẳng nói thưa,
Vỉa câu chua chát lời thơ truyện đời.
Cắn răng bỏ quá trăm điều
Thuỷ chung vẫn một lòng yêu đời này.
Mẹ là tạo hoá tháng ngày
Làm ra ngày tháng sâu dày đời con…"
14.Mừng tuổi mẹ (Ca sĩ
Quang Lê, nhạc sĩ Trần Long Ẩn)
"Mẹ già như chuối
chín cây,
Gió lây mẹ rụng con phải mồ côi.
Mồ côi tội lắm ai ơi!
Đói cơm khát nước biết người nào lo."
15. "Cuộc đời mẹ làm
sao kể hết,
Những tháng ngày mỏi mệt buồn trông.
Mẹ yêu vất vả trên đồng,
Mồ hôi đổ xuống để bông lúa vàng.
Quê nhà ấy nặng mang tình nghĩa,
Nỗi nhớ mong về phía con khờ.
Một lời ru tiếng ầu ơ,
Thương người mẹ đã mong chờ đợi con.
Trời giữa hạ lối mòn vai gánh,
Tiết thu vàng cũng chạnh lòng thương,
Gầy vai tóc bạc trăm đường,
Lập đông còn đó giọt sương trắng màu.
Tình mẹ đó ngàn sau nhớ mãi,
Gió xuân về ấm lại đời con.
Dù cho biển cạn núi mòn,
Nghĩa ân của mẹ mãi son cuộc đời."
Trong
các loại tình cảm thì tình yêu của cha mẹ dành cho con cái là thứ tình cảm cao
quý và thiêng liêng nhất. Công ơn sinh thành của cha mẹ là vô bờ bến, không chỉ
nuôi dạy ta khôn lớn nên người mà còn hy sinh tất cả vì con cái, là điểm tựa vững
chải cho mỗi người con.
Vì vậy mà chúng ta phải luôn luôn ghi nhớ và đền
đáp công ơn dưỡng dục của cha mẹ, trở thành người con ngoan báo hiếu đấng sinh
thành.
Để nói về công ơn của cha mẹ chúng ta không thể
dùng mỹ từ nào để diễn tả hết được, bởi tình yêu thương của cha mẹ dành cho con
là tình yêu vô điều kiện, không đòi hỏi, toan tính hay lọc lừa và không vì bất
cứ một mục đích nào cả mà nó chỉ đơn giản xuất phát từ tình sâu thẳm đáy lòng với
tình thương vô tận.
Cha mẹ sinh thành, nuôi dướng, dạy đõ ta khôn lớn,
luôn mong con cái được đầy đủ ấm no hạnh phúc cho dù bản thân phải chịu nhiều vất
vả thiệt thòi vẫn dành cho con những điều tốt đẹp nhất, mà không cầu mong sẽ nhận
lại được.
Lúc còn nhỏ, dưới sự bao bọc, quản thúc của bố
mẹ chúng ta thường mong muốn nhanh chóng lớn lên để được tự do vùng vẫy với thế
giới bên ngoài. Nhưng đến khi nhận ra thế giới như mơ ấy không đẹp như ta từng tưởng
tượng. Bởi trong xã hội bon chen và xô bồ thì ” chẳng có bữa cơm nào miễn phí ”
dành cho ta cả. Bởi….
Cha mẹ luôn là những người hy sinh cho chúng ta
nhiều nhất, để cho con cái được vui vẻ hạnh phúc, bằng bạn bằng bè thì họ phải
chịu bao khổ cực vất vả, cố gắng bươn chải để mong ta cũng được đủ đầy.
Dù có thế nào thì họ cũng đã cố gắng hết mình
vì con. Do đó, con cái phải cảm thông thấu hiểu những gian nan, cơ cực của cha
mẹ để cố gắng không làm phụ công lao, sự nỗ lực của cha mẹ đã vì ta mà vượt
qua.
Tình mẫu tử luôn là thứ cảm cao cả, thiêng
liêng nhất. Với tình thương vô bờ dành cho con, người mẹ luôn cam chịu hy sinh
hết mình vì còn cái cho dù bản thân có trải qua bao nhiêu đau khổ cùng cực vẫn
luôn dành chơi con những điều tốt đẹp nhất, hy sinh một đời vì con.
Vì vậy chúng ta phải gìn giữ, trân trọng, yêu thương mẹ nhiều hơn những gì ta có để mẹ mẫi mãi được an vui.
Công cha, nghĩa mẹ sinh
thành, cả đời cơ cực dãi dầm sớm hôm. Do đó, nếu còn có cơ hội, hãy là một người
con tốt, một người con xứng đáng với những gì mình đã nhận. Đừng để đến khi đã
không còn cơ hội mới biết hối tiếc, mới quay đầu khóc than thương Cha nhớ Mẹ
thì đã không còn nghĩa lý gì!
Chúc Các Con Hạnh Phúc












Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét