Nếu người ta
biết chấp nhận, biết thế nào là đủ thì sẽ không bao giờ phiền não. Người ta khổ
bởi lòng người quá sân si, tâm hồn không tịnh.
Khi khổ, người ta thường đổ lỗi cho các nhân tố bên ngoài, đổ
lỗi cho hoàn cảnh: tại người này làm cho tôi khổ, tại người kia làm cho tôi
khổ, tại hoàn cảnh gia đình, hoàn cảnh xã hội v.v... Thế nhưng tại sao có người
sống trong hoàn cảnh tốt mà tâm vẫn khổ, có người sống trong hoàn cảnh xấu mà
tâm vẫn an vui?
Cùng một hoàn cảnh giống nhau mà người vui ít khổ nhiều, ngược
lại người khổ nhiều vui ít. Từ ngàn xưa cho đến nay, con người luôn tìm cách
tác động vào thế giới, thay đổi hoàn cảnh, nhưng chưa ai hoàn toàn hạnh phúc,
hoàn toàn mãn nguyện trên cuộc đời này.
“vì
vô minh, phiền não mà con người phải khổ”. Do không sáng suốt, nhận thức sai lầm, không đúng sự thật về các
pháp, bản chất các sự vật hiện tượng trong đời sống, không hiểu duyên sinh nhân
quả, từ đó sinh khởi các phiền não tham, sân, si, mạn, nghi, tà kiến…, dẫn đến
khổ đau.
Dưới đây là những nguyên
nhân chính chỉ ra lý giải vì sao con người hay phiền não, khổ đau.
+ Con người sở dĩ phiền não chính là bởi vì trí
nhớ “quá tốt”
Hết thảy những gì nên nhớ, không nên nhớ đều lưu lại trong tâm
trí của mình. Chúng ta thường xuyên nhớ kỹ những sự tình nên quên đi và quên
mất những gì nên nhớ.
Người xưa thường nói: “Người
ngốc là người đáng yêu!”. Sở dĩ người ngốc đáng
yêu là bởi họ quên mất những sự tình không vui, những lời chế giễu cười nhạo
của người đời dành cho họ, quên những ân oán trong cuộc đời, quên công danh lợi
lộc trong thế tục, quên hết thảy thế giới này. Họ sống trong thế giới của mình
mà vui cười, khoái hoạt.
Nhưng có nhiều người thà rằng khiến mình không vui chứ không
muốn làm người ngốc. Nếu có thể nhớ kỹ việc cần nhớ, quên bỏ điều cần quên, mỗi
ngày lại bắt đầu một ngày mới thì sẽ tốt biết bao!
+ Con người sở dĩ thống khổ chính là bởi vì họ
truy cầu quá nhiều
Đời người không thể việc gì cũng thuận theo ý mình, cho nên đừng
thường xuyên nghĩ rằng mình thống khổ. Kỳ thực, trên thế giới này còn rất nhiều
người khổ hơn mình.
Người thông minh hiểu rõ rằng, trong cuộc sống có những ước mơ
là xa vời mãi mãi không thành hiện thực được, có một số vấn đề vĩnh viễn không
có câu trả lời, có một số chuyện vĩnh viễn không có kết thúc, có một số người
xa lạ mãi mãi vẫn chẳng thể làm thân.
Thống khổ thực sự cũng không phải bởi người khác đem đến cho
mình, mà chính là bởi sự tu dưỡng của bản thân chưa đủ, không có khả năng chấp
nhận. Có những việc rất đơn giản nhưng bị con người làm phức tạp lên, rồi người
ta lại cảm thấy khổ.
+ Con người sở dĩ không vui vẻ, khoái hoạt chính
là bởi vì họ toan tính quá nhiều
Không phải chúng ta nắm giữ được quá ít mà là chúng ta tính toán
quá nhiều. Đừng nhìn người khác sống hạnh phúc mà cảm thấy mình bị mất mát và
áp lực. Kỳ thực những thứ mà bạn nhìn thấy chỉ là biểu hiện bề ngoài, còn bên
trong chỉ mỗi người tự biết.
Dục vọng và ham
muốn của con người thì vô cùng nhiều, nhiều không kể hết, ai
cũng truy cầu cuộc sống cao sang, mong muốn bản thân có mọi thứ, đạt được mục
tiêu của mình. Nếu đạt được rồi thì nhất thời cảm thấy vui vẻ, nếu không đạt
được thì thống khổ cả đời.
Trên thế gian, không có thứ gì là hoàn mỹ, nhưng ít ai biết được
rằng, không hoàn mỹ mới là một dạng đẹp đẽ. Chỉ có không ngừng vượt qua những
thất bại, chúng ta mới cảm nhận được niềm vui trong cuộc đời.
+ Con người sở dĩ không biết đủ chính là bởi vì
họ truy cầu quá nhiều hư vinh
Người xưa thường nói: “Người biết đủ thường vui”, nhưng mấy ai đạt được cảnh giới này? Không
phải con người đạt được quá ít mà là mong muốn của con người quá nhiều nên mới
thường xuyên thấy chưa đủ. Trời đất rộng lớn có đủ những thứ kỳ lạ, có quá
nhiều thứ hấp dẫn, mê đắm lòng người, chúng ta khó có thể không động tâm, khó
có thể không ham muốn, khó có thể ngừng ảo tưởng.
Đứng trước những điều say mê hấp dẫn ấy, có bao nhiêu người bị
cuốn đi? Có bao nhiêu người không bị lạc đường? Biết đủ mới có thể kìm hãm được
dục vọng của bản thân, đứng vững trên đường đời!
+ Con người sở dĩ không hạnh phúc là bởi vì họ
không có lòng thỏa mãn
Mỗi người có cảm giác và mong cầu hạnh phúc khác nhau. Người nào
nếu dễ dàng cảm thấy thỏa mãn thì dễ dàng tìm kiếm được hạnh phúc. Người xưa
từng có câu: “Hạnh
phúc giống như một tòa kim tự tháp, có rất nhiều tầng, càng lên cao thì hạnh
phúc càng ít, đạt được hạnh phúc lại càng khó. Càng ở tầng dưới thì càng dễ đạt
được hạnh phúc”.
+ Con người sở dĩ mệt mỏi chính là bởi vì họ
nghĩ quá nhiều
Thân thể mệt mỏi không
đáng sợ bằng tâm hồn mệt mỏi. Sống trong đời thường, ai ai cũng không tránh
khỏi việc bị phiền muộn do bản thân mình hay liên lụy từ người khác. Tuy nhiên,
có người sẽ chọn cách xem nhẹ, nhanh chóng quên đi để tận hưởng cuộc sống,
nhưng có người lại chấp trước vào đó, suy nghĩ ngày này qua ngày khác khiến tâm
mệt mỏi. Hãy suy nghĩ ít đi để sống thoái mái hơn.








Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét