Sợ để biết trân quý cuộc sống
Hiểu được ý nghĩa về nỗi sợ, đặc biệt là 4 nỗi sợ lớn nhất đời
người, giúp chúng ta nhận ra những giá trị quý báu của cuộc sống mà bấy lâu vẫn
thờ ơ.
Nỗi sợ thứ nhất: Sống trong hạnh phúc nhưng không biết
Một câu chuyện giữa Đấng Tối Cao và người nghèo kể lại rằng:
Có một người nghèo khổ, nhà cửa phòng ốc rất nhỏ nhưng cả 4
thế hệ chen chúc sống chung. Anh ta cầu xin Đấng Tối Cao giúp mình thoát khỏi cảnh
túng quẫn này.
-Đấng Tối Cao nói với anh ta, hãy nhốt tất cả gà vịt mà anh
đang nuôi vào trong cùng căn phòng đó, cùng ăn cùng sống với chúng, sau 1 tuần
lại tới tìm ta.
Một tuần sau, người nghèo chịu đủ giày vò, một lần nữa khẩn
cầu Đấng Tối Cao giúp đỡ.
-Đấng Tối Cao lại nói với anh ta, hãy nhốt cả trâu và bò vào trong phòng, cùng ăn cùng ở với chúng, 1
tuần sau hãy đến tìm ta.
Lại qua 1 tuần, người nghèo quả thực không chịu nổi nữa, tiếp
tục cầu xin Đấng Tối Cao.
-Đấng Tối Cao nói, đuổi hết những con vật đó ra ngoài, để
chúng quay về chỗ cũ, 1 tuần sau tới tìm ta.
Sau 1 tuần, người nghèo lại lần
nữa quỳ xuống dưới chân Đấng Tối Cao, bày tỏ sự biết ơn sâu sắc, cảm ơn Đấng Tối Cao đã ban
phúc giúp anh hiện tại đang cảm thấy niềm vui mà đã lâu anh chưa được nếm trải.
Người nghèo kia sau cùng đã được hưởng niềm vui mà đã lâu
anh chưa được nếm trải, Đấng Tối Cao vốn chẳng ban cho nhà họ bất cứ thứ gì,
ngài chẳng qua chỉ để cho anh ta hưởng thụ cảm giác thỏa mãn một lần nữa mà
thôi.
Hay nói cách khác, Đấng Tối Cao chỉ muốn để cho anh ta hiểu
rằng: “Đừng chỉ nhìn bản thân đang thiếu
thứ gì, hãy xem bản thân đang có những gì trước đã.”
Câu chuyện cho chúng ta biết rằng : “ Không phải cuộc sống đối xử bất công với
chúng ta, mà là ham muốn của chúng ta quá nhiều, sống trong hạnh phúc mà không
hay nhận ra.”
- Khi chúng ta bị bệnh mới biết quý trọng sinh mệnh, mới hiểu
sức khỏe là hạnh phúc.
- Khi chúng ta đói bụng mới biết quý trọng thức ăn, có ăn có
uống là hạnh phúc.
- Khi chúng ta có con mới biết cha mẹ vất vả đến đâu, trong
nhà có người già là hạnh phúc.
- Khi chúng ta đối mặt với cái chết mới biết sinh mệnh ngắn
ngủi, bình an vui sống đã là hạnh phúc.
Đừng trở thành người sống trong
hạnh phúc lại cứ mãi đi kiếm tìm hạnh phúc ở đâu xa. Cứ đi trên con đường của
mình, ngắm nhìn phong cảnh của riêng bản thân. Đừng mãi ước ao và trông mong
người khác, hãy học cách quý trọng hạnh phúc trước mắt.
Nỗi sợ thứ hai: Lao đầu kiếm tiền nhưng không thể tiêu
Đời người, không có tiền quả thực khốn khó trăm bề, nhưng dù
có cố gắng kiếm tiền đến đâu cũng nên giữ ở một mức độ vừa phải.
Có không ít người lao đầu đi kiếm tiền nhưng lại chẳng còn
sinh mệnh để mà tiêu.
Thà rằng không có gì, nhưng ít nhất vẫn còn sinh mệnh để có
cơ hội hưởng thụ những điều tốt đẹp ở trên thế giới này.
Chúng ta phải kiếm tiền, nhưng đồng thời cũng phải hưởng thụ
cuộc sống.
Thế nhưng, điều đau khổ nhất trên đời này chính là, người sống,
nhưng không có tiền hoặc mai kia chết đi rồi, tiền tiêu không đúng cách. Lúc ấy
mới hiểu được rằng, ngoại trừ sức khỏe, tất cả những thứ khác đều là gió thoảng
mây trôi.
Tiền
nhiều thì tiêu nhiều, tiền ít thì tiêu ít. Dù ít hay nhiều, chỉ cần đủ tiêu là
được. Đừng vì tiền mà vứt bỏ sức khỏe!
Nỗi sợ thứ ba: Làm người con, nhưng bất hiếu với mẹ cha
Chuyện kể rằng, một gia đình có 3 người, cũng là người của 3
thế hệ.
Một ngày, người cha nói với con trai: "Ông nội con ốm
yếu đã nhiều năm, tiếp tục sống cũng không giúp ích gì, chi bằng vứt xuống núi
sâu cho xong."
Nửa đêm, hai cha con dùng một cái sọt khiêng ông lão tới bên
khe suối, lúc đang chuẩn bị ném xuống, người con trai bỗng nói: "Cha,
chúng ta chỉ cần ném ông xuống là được rồi, cần gì phải vứt cả sọt chứ?"
Người cha tức giận: "Trẻ con thì biết gì, người
còn vứt thì tiếc sọt làm gì?"
Người con đáp: "Nếu ném cả sọt thì về sau con
và con trai con dùng cái gì để mang cha tới đây chứ?"
Người cha nghe xong như bị đánh một đòn cảnh tỉnh.
Người cha nghe xong như bị đánh một đòn cảnh tỉnh.
Vì vậy vội vàng kêu con trai đưa ông về nhà, chăm sóc cẩn thận,
không bao giờ dám làm ra hành động bất hiếu nữa.
“Cha mẹ khi bước vào tuổi già sẽ tăng thêm cho
chúng ta rất nhiều phiền hà, vì vậy có những người con bắt đầu ghét bỏ người
sinh ra mình.”
Cha mẹ già rồi, lúc ăn cơm sẽ làm vương vãi hạt cơm ra
ngoài, chúng ta chê họ lôi thôi.
Bước đi của họ càng lúc càng chậm, chúng ta chê họ lề mề. Họ
nói chuyện chậm rãi, thỉnh thoảng còn lặp lại, chúng ta chê họ càm ràm.
Người ta vẫn thường nói, người già như trở về thời thơ ấu một
lần nữa, nhưng không phải người già nào cũng được đối xử nâng niu như trẻ nhỏ.
Người ta có thể kiên nhẫn dạy dỗ một đứa trẻ gào khóc đòi ăn, nhưng lại không đủ nhẫn nại để đối xử như vậy với chính người đã sinh ra và nuôi lớn chúng ta. Tất cả bởi chúng ta đã quá quen nhận được yêu thương từ cha mẹ mà quên cách cho đi.
Người ta có thể kiên nhẫn dạy dỗ một đứa trẻ gào khóc đòi ăn, nhưng lại không đủ nhẫn nại để đối xử như vậy với chính người đã sinh ra và nuôi lớn chúng ta. Tất cả bởi chúng ta đã quá quen nhận được yêu thương từ cha mẹ mà quên cách cho đi.
Vào lúc cha mẹ già yếu, có bao giờ chúng ta nghĩ đến họ cũng
đã từng có thời trẻ, nhưng tuổi trẻ của họ đều dành cả cho chúng ta. Bởi vậy: “ Bất hiếu chính là
nguyên nhân dẫn tới ác nghiệp, phải chịu quả báo lớn nhất đời người.”
Nỗi sợ thứ tư: Miệng quá ngọt khiến lời nói trở nên giả
tạo
Cuộc đời này, nếu chúng ta không vấp ngã sẽ không biết ai là
người sẵn lòng cúi người xuống nâng chúng ta dậy.
Thường ngày có trà có rượu có anh em, lúc thật sự gặp khó
khăn mới biết có ai kề cận.
Khi cần tới chúng ta , người ta sẽ nói lời ngon tiếng ngọt,
nịnh nọt lấy lòng; khi chúng ta không còn giá trị, họ lập tức quay lưng, coi
như không quen biết. “Xã hội thay đổi, lòng người cũng đổi thay.”
Về tâm linh, Ma quỷ không đáng sợ, bởi vì không thể nhìn thấy được; lòng người đáng sợ, vì đoán không ra. Thật ra thì xã hội rất đơn giản, thứ phức tạp chính là lòng người.
Về tâm linh, Ma quỷ không đáng sợ, bởi vì không thể nhìn thấy được; lòng người đáng sợ, vì đoán không ra. Thật ra thì xã hội rất đơn giản, thứ phức tạp chính là lòng người.
Đừng nghĩ rằng ai cũng lương thiện, chân thành như mình; đừng
cho rằng mọi chuyện đều có thể dễ dàng tha thứ, đều có thể nhẫn nhịn, không nhịn
được thì đừng nhịn nữa.
Có đôi lúc, chúng ta phải học cách thích ứng, buộc lòng phải
buông bỏ những người chúng ta quan tâm nhưng
chẳng hề để ý đến chúng ta ; hoặc học cách mang một tấm mặt nạ để cư xử lạnh
lùng với những người đối xử lạnh nhạt với chúng ta.
Cuộc đời mỗi người, có cười thì không thể thiếu nước mắt. Thực
tế, có rất nhiều người có thể ở bên cạnh cười vui cùng chúng ta, nhưng lại chẳng
mấy người ở bên cạnh khi chúng ta khóc.
Cho nên, chỉ khi chúng ta đối xử chân thành, thật lòng với
người khác thì mới có người sẵn lòng san sẻ niềm vui hay an ủi bạn khi chúng ta
gặp khó khăn.
Thời gian có thể giúp chúng ta tha thứ những điều tưởng chừng
không thể, đi qua những việc tưởng như không thể vượt qua. Thỉnh thoảng, chúng
ta sẽ nhớ về một số việc trong quá khứ,
nhưng sau rồi vẫn phải học cách nhìn về phía trước.
Những thứ trong quá khứ nó chỉ là kỷ niệm ‘không thể đánh bại
chúng ta, tất cả rồi sẽ giúp chúng ta trở nên mạnh mẽ hơn nếu chúng ta có ý chí
tiến thủ . Thời gian chính là như thế.
Hiểu về 4 nỗi sợ trên để biết đời người ngắn ngủi lắm, Chúng
ta nên học cách Tĩnh Tâm mà sống !
CHO DÙ CUỘC SỐNG RA SAO , CHÚNG TA HÃY LÀ NHỮNG CON NGƯỜI TỬ TẾ








Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét