-Cô đơn, là bởi không có ai ở trong tâm của ta.
-Trống vắng, là bởi trong tâm Ta có người nhưng người không ở cạnh bên.
-Nếu là của ta, sẽ là của ta, càng muốn nắm giữ chụp bắt lấy nó, thói thường nó
càng dễ dàng vuột mất đi.
Chỉ cần chúng ta đã trân trọng, quý tiếc, đã cố gắng nỗ lực, đã
thấy không phải hổ thẹn với lòng mình, còn những thứ khác tùy vào vận mệnh.
Hãy yêu thương trân quý những người đối tốt với mình, quên đi
những ai không biết trân trọng, quý tiếc ta.
Có những sự tình biết rồi thì tốt, không cần nói thêm nhiều lời.
Có những người nhận ra rồi là được, không cần kết thâm giao.
Có đôi khi trong tâm u buồn, chán nản tột cùng, chỉ là niềm kiêu
hãnh không cho ta lên tiếng.
Trên thế giới này kỳ thực có rất nhiều hạnh phúc giản đơn, còn
chúng ta luôn vướng mắc vào những niềm vui phức tạp.
Việc bình thường không cần phải cho thành quá phức tạp.
Trong cái xã hội huyên náo phức tạp này, thà rằng giả ngốc, cũng
không cần tự cho rằng mình thông minh.
Còn kỳ vọng, còn trông mong là nắm giữ gốc rễ của đau khổ trong
tâm, tâm không xáo trộn, không động, sẽ không đau.
Thời gian là một chuyến lữ hành đơn trình, chỉ có đi mà không có
khứ hồi, đã qua đi rồi, sau đó không cách nào quay trở lại được thời gian.
Cảm tạ những người đã thấu hiểu ta, cảm tạ người cùng bên ta sánh
bước.
Cảm nhận xúc động nhất chính là có người hiểu mình mà không nói
lên lời.
Để thời gian và tâm hồn đến nhìn nhận một người, chứ không phải
nhìn nhận và đánh giá một người chỉ bằng qua cái nhìn của con mắt.
Có đôi khi điều khổ nhất đều không phải ở những thứ đã mất đi, mà
thứ mất đi thực sự lại là ta để cho mình
sau đó buồn khổ không vui vẻ.
Cuộc đời này, để chúng ta cảm giác thấy hạnh phúc nhất chính là
xem nỗi khổ của chính mình như là bằng hữu.
Và rồi từng chút, từng chút hạnh phúc nhỏ nhoi sẽ trỗi dậy, hồi
sinh ngay từ chính nỗi buồn đau lớn nhất.
Làm người, giản đơn là khỏe.
Cuộc sống, thà tĩnh là hơn.









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét