Câu chuyện trong bệnh viện
Nghe xong điện thoại, ông bác sĩ khoác áo vội vàng đi tới bệnh viện. Đến nơi, ông liền thay áo để vào phòng mổ, ngay trước cửa phòng có người nhà bệnh nhân đang đợi, đó là người cha của cậu bé, ông này tỏ thái độ cáu giận khi vừa nhìn thấy bác sĩ đang bước tới:
- Ông làm gì mà giờ mới tới, cứu người
như cứu hỏa, làm sao chờ được ông trong khi con trai tôi đang nguy kịch? Ông có
thấy mình có trách nhiệm nghề nghiệp không vậy?
Vị bác sĩ này vẫn điềm đạm trả lời,
không một chút giận dữ nào:
- Tôi xin lỗi, lúc này không phải ca tôi trực nên tôi không
có mặt tại bệnh viện. Thế nhưng vừa nhận được điện báo tôi đến ngay đây… Và lúc
này tôi muốn tịnh tâm một chút để chuẩn bị phẫu thuật.
Người cha lại càng nổi giận:
- Tịnh tâm à?! Nếu con trai ông đang
nằm trong phòng cấp cứu thế kia thì ông có thể tịnh tâm nổi không? Nếu con trai
ông sắp chết ông có thể đủng đỉnh như thế được không?
Vị bác sĩ điềm tĩnh, mỉm cười trả lời:
Vị bác sĩ điềm tĩnh, mỉm cười trả lời:
- Tôi sẽ nói điều mà ông đã từng nghe:
"Không ai cững lại được số mệnh của mình". Tôi cũng như các bác sĩ
không có khả năng giữ lại mạng sống . Khi người ta đã an bài . Ông hãy đi và
cầu nguyện cho con trai mình đi. Chúng ta sẽ nỗ lực hết mình và cậy trông vào
ân sủng của ơn trên .
Người cha phàn nàn:
- Ông không ở vị trí người khác nên dễ
khuyên răn quá nhỉ?
Vị bác sĩ im lặng đi vào phòng mổ và
ông miệt mài nhiều giờ liền trong đó. Xong buổi phẫu thuật, ông vui vẻ bước
ra:
- Tạ ơn Đấng cứu thế . Con trai ông đã
được cứu. Nếu muốn biết thêm chi tiết, hãy hỏi cô ý tá vừa giúp tôi.
Không chờ câu trả lời của người cha, vị bác sĩ đi thẳng và rời khỏi bệnh viện. Ngay khi nhìn thấy dáng dấp cô y tá xuất hiện, người cha càm ràm:
Không chờ câu trả lời của người cha, vị bác sĩ đi thẳng và rời khỏi bệnh viện. Ngay khi nhìn thấy dáng dấp cô y tá xuất hiện, người cha càm ràm:
- Cứ là bác sĩ thì cao ngạo như vậy
chứ! Thậm chí ông ta không thèm dành vài giây trả lời cho tôi biết tình trạng
sức khoẻ của con trai tôi.
Cô y tá cúi xuống tuôn trào nước mắt;
trong xúc động, cô chậm rãi trả lời:
- Con trai duy nhất của vị bác sĩ ấy
mới qua đời hôm qua do một tai nạn.
Hôm nay bác sĩ đang lo tang sự cho cậu
con. Thế nhưng vừa nhận được điện báo bác sĩ vội tới ngay để cứu con trai ông.
Bây giờ thì bác sĩ trở về tiếp tục lo hậu sự cho đứa con yêu quý của mình.
Nếu chúng ta vội vàng phán xét người, chúng ta sẽ mất nhiều thời gian để sống hạnh phúc
Có những việc nhìn là vậy nhưng không phải là vậy, và đã có quá nhiều câu chuyện cuộc sống phản ánh rõ điều này nhưng chúng ta cũng chưa rút được kinh nghiệm là bao.
Chúng Ta Nên Thận Trọng :
+ Đừng vội đánh giá người khác:
- Người cha trong câu chuyện trên vội
vàng nhận xét vị bác sĩ qua vẻ ngoài tĩnh lặng của ông. Thế mới thấy, đừng vội
vàng đánh giá bất cứ ai khi chúng ta không biết được điều gì đang diễn ra trong
tâm hồn họ và những gì họ đang phải nỗ lực vượt qua...
- Lỗi lầm chung của chúng ta
trong cuộc
sống này là hay bị vẻ bề ngoài đánh
lừa trong những phút đầu gặp gỡ. Vẻ bề ngoài chỉ có thể gây ấn tượng nhất thời,
nó không thể thể hiện đúng bản chất con người của một ai đó.
- Nên hiểu một khuôn mặt xinh đẹp không đảm bảo là tâm hồn họ đẹp hay xấu, một người có ngoại hình khó ưa chưa hẳn là một kẻ xấu. Vẻ ngoài đáng tin không có nghĩa là họ hiền lành, vô hại. Nếu mọi thứ đều rõ ràng đến thế thì chúng ta đâu cần phải mạnh mẽ, vững vàng trong những quyết định vì mọi thứ đã quá dễ dàng.
“Chiếc áo không làm nên thầy tu”, vì thế, hãy luôn nhìn vào bản chất vấn đề, bản chất một con người và nên dừng lại khi chúng ta bắt đầu muốn nhận xét về ai đó: Người này thế này, người kia thế kia... hãy tập dừng những suy nghĩ, những lời nói tương tự như thế lại.
- Nên hiểu một khuôn mặt xinh đẹp không đảm bảo là tâm hồn họ đẹp hay xấu, một người có ngoại hình khó ưa chưa hẳn là một kẻ xấu. Vẻ ngoài đáng tin không có nghĩa là họ hiền lành, vô hại. Nếu mọi thứ đều rõ ràng đến thế thì chúng ta đâu cần phải mạnh mẽ, vững vàng trong những quyết định vì mọi thứ đã quá dễ dàng.
“Chiếc áo không làm nên thầy tu”, vì thế, hãy luôn nhìn vào bản chất vấn đề, bản chất một con người và nên dừng lại khi chúng ta bắt đầu muốn nhận xét về ai đó: Người này thế này, người kia thế kia... hãy tập dừng những suy nghĩ, những lời nói tương tự như thế lại.
+ Dựa
vào quá khứ:
-Đúng là quá khứ đã giúp hình thành nên
con người hiện tại, rằng họ có được như ngày hôm nay là nhờ quá khứ, nhưng điều
đó không có nghĩa là họ vẫn luôn luôn như vậy. Có những biến cố khiến họ đã
thay đổi, chẳng ai đứng yên mãi được, chúng ta thử soi gương xem cơ thể chúng
ta năm nay đã khác như thế nào so với năm 18 tuổi? Vậy tại sao không chấp nhận
sự thay đổi của người khác.
- Vì thế, muốn xem xét hãy xem xét hiện tại và kiên nhẫn từng chút một. Thời gian không làm thay đổi con người, nhưng nó khiến con người bộc lộ bản chất.
- Vì thế, muốn xem xét hãy xem xét hiện tại và kiên nhẫn từng chút một. Thời gian không làm thay đổi con người, nhưng nó khiến con người bộc lộ bản chất.
+ Đánh
giá theo tin đồn:
-Đã khi nào chúng ta thử đưa ra một thông tin và lắng nghe nó sau khi được truyền lại cho khoảng 5 người nữa? Chúng ta sẽ bất ngờ vì chẳng có thông tin nào giống hệt những gì chúng ta truyền đi. Cuộc sống là vậy! Mọi người thường không hoàn toàn hiểu những gì đối phương nói và họ thêu dệt thêm một chút theo hiểu biết, góc nhìn của mình, đó là chưa kể có những kẻ còn muốn "thêm mắm, thêm muối" để cho câu chuyện thêm phần ly kỳ, hấp dẫn.
- Vì thế, khi nghe một tin đồn chúng ta chỉ nên nghe thôi, rồi nếu cần hãy tìm thông tin xác thực lại, đừng nhận xét vội vàng vì những câu chê bai, hờn trách của chúng ta nếu vô tình đến tai họ sẽ có thể đối phương cảm thấy tổn thương, buồn phiền, suy nghĩ tiêu cực.
+ Đưa
ra ý kiến chủ quan:
Có những trường hợp mà chỉ khi là người
trong cuộc hoặc ít nhất đã từng trải qua cảm giác tương tự, Chúng ta mới có thể hiểu được phần nào lý do cho những
hành động hoặc những sự việc đã xảy ra. Nên đặt mình vào hoàn cảnh của đối
phương và tự hỏi mình sẽ làm gì, trước khi đánh giá và lên án hành động của
người đó.
+ Suy
luận thiếu cơ sở:
- Có những thứ điều chúng ta mắt thấy
tai nghe nhưng không hẳn là như chúng ta đang nghĩ. Thấy ai đó đang gục lên vai
người khác có người đoán họ đang yêu nhau nhưng thực tế đơn giản chỉ là sự an
ủi như một người bạn khi một người có biến cố lớn vừa xảy ra.
- Những suy luận kiểu này thường tạo ra vô số bi kịch khiến nhiều gia đình tan đàn xẻ nghé, những cặp đôi chia ly trong im lặng... Thậm chí, nhiều bộ phim đã lấy nội dung này để làm đề tài khiến chúng ta thường "sốc" khi thấy phần kết. Vậy mà ở ngoài đời thực chúng ta vẫn tiếp tục sai lầm như thế.
- Những suy luận kiểu này thường tạo ra vô số bi kịch khiến nhiều gia đình tan đàn xẻ nghé, những cặp đôi chia ly trong im lặng... Thậm chí, nhiều bộ phim đã lấy nội dung này để làm đề tài khiến chúng ta thường "sốc" khi thấy phần kết. Vậy mà ở ngoài đời thực chúng ta vẫn tiếp tục sai lầm như thế.
+ Ghét
ai ghét cả đường đi lối về:
- Những người chúng ta cần gặp trong
cuộc đời là những người chúng ta cần phải gặp, đó là điều
mà chúng ta cần trân quý trong cuộc sống.
- Dù ai đó có vô tình hay cố tình có
những tính cách làm mình không ưa, thì cũng nên “công bằng” và “khách quan” khi
đánh giá.
- Đừng vì “mối thâm thù” có sẵn mà gạt hết đi
những ưu điểm đáng được công nhận của người đó, đánh giá đúng khả năng của
người khác là một trong những bước đầu tiên để cạnh tranh một cách “fair play”.
+ Suy
bụng ta ra bụng người:
- Chúng ta chỉ nói ra được những gì
chúng ta có kiến thức, có trải nghiệm, đó là lý do một lời nhận xét của chúng
ta về ai đó thực ra là đang phản chiếu tâm hồn chúng ta. Vì thế, chớ nên suy
bụng ta ra bụng người.
- Mỗi người đều có những lối ứng xử
riêng cho từng trường hợp tùy vào hoàn cảnh và tính cách.
- Đừng cố vẽ ra viễn cảnh ai đó sẽ a,b,c… khi
gặp chuyện X,Y,Z… nào đó, để rồi tự tạo cho mình một tâm lý sai lệch về người
khác mặc dù đó chỉ là suy đoán cá nhân.










Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét