PHẢI LÀM GÌ ĐỂ SỐNG HẠNH PHÚC ?
Nếu được hỏi phải làm gì để hạnh phúc hầu hết mọi người sẽ trả lời rằng: khi tôi có nhiều tiền, khi tôi có được ngôi nhà mơ ước, gia đình hạnh phúc hay bố mẹ khỏe mạnh, vui vẻ... Thế nhưng .... !...
Vậy đâu là cách có được niềm vui lâu bền? Chúng ta cùng tham khảo những gợi ý sau đây:
Chắc nhiều lần chúng
ta đã nghe tới câu: Làm gì quá cũng không tốt. Vậy nên đừng làm việc quá sức,
nếu thấy mệt hãy nghỉ, nếu không thấy vui hãy tìm niềm vui trong việc mình làm,
còn nếu cố mà vẫn không thể nghĩa là mình cần thay đổi công việc mới.
Có những thứ chúng ta cố cũng chẳng ích gì chỉ mệt mỏi thêm và mất đi nguồn nhiệt huyết bên trong. Có những việc, chỉ cần được đặt đúng chỗ để phát huy hết khả năng của mình là ta đã thấy vui, lại thấy mình tuyệt vời, yêu thương bản thân hơn rồi.
Làm việc nhiều dù là việc ta yêu chưa hẳn đã tốt, cơ thể con người đúng là bộ máy kỳ diệu nhưng có lúc chúng cũng cần nghỉ ngơi để mọi thứ được khởi động lại. Vì thế, nếu mệt hãy nghỉ, đừng tiếc thời gian cho việc này vì đó là thời gian quý giá để chúng ta được "nạp năng lượng".
Khi nghỉ ngơi hãy thực sự là nghỉ ngơi khi đó chúng ta mới nhận được trọn vẹn giá trị của việc này. Tuy nhiên, nghỉ cũng không nên quá đà vì quá lâu sẽ sinh ra tâm lý lười, chán nản, khó quay lại công việc cũ. Vì thế, hãy biết cân bằng mọi thứ một cách hợp lý, rồi ta sẽ thấy mỗi ngày qua đi là một ngày vui.
Cổ nhân dạy: Gặp phải
chuyện lớn, chuyện nhỏ vẫn luôn cần phải bình tâm tĩnh khí. Không nên vì một
chút chuyện mà thể hiện ra vẻ lo lắng, căng thẳng, giống như đang sống trong
ngày tận thế.
Sẽ có người thắc mắc khi nhà cửa rối ren, cuộc sống của mình bị phá hoại, giông bão ngoài kia, thì làm sao tôi bình tĩnh đây? Đúng là khó bình tĩnh nhưng nếu chúng ta thực sự muốn thì việc gì cũng có thể.
Ví dụ như, khi chúng ta quan sát tâm của mình , chúng ta sẽ biết khi nào nó không kiểm soát được nữa và bắt đầu ta tìm cách để làm dịu nó đi, đó mới là cách của người khôn ngoan, có trí tuệ.
Hơn nữa, để gặp tình huống nào đấy mà chúng ta cần phải giữ bình tĩnh thì không phải nói là mình có thể thực hiện ngay được. Đó là việc chúng ta cần rèn luyện qua quá trình khá dài trước đó, rèn luyện bằng trí tuệ bằng sự hiểu biết chứ không đơn giản chỉ là lời nói.
Sẽ có người thắc mắc khi nhà cửa rối ren, cuộc sống của mình bị phá hoại, giông bão ngoài kia, thì làm sao tôi bình tĩnh đây? Đúng là khó bình tĩnh nhưng nếu chúng ta thực sự muốn thì việc gì cũng có thể.
Ví dụ như, khi chúng ta quan sát tâm của mình , chúng ta sẽ biết khi nào nó không kiểm soát được nữa và bắt đầu ta tìm cách để làm dịu nó đi, đó mới là cách của người khôn ngoan, có trí tuệ.
Hơn nữa, để gặp tình huống nào đấy mà chúng ta cần phải giữ bình tĩnh thì không phải nói là mình có thể thực hiện ngay được. Đó là việc chúng ta cần rèn luyện qua quá trình khá dài trước đó, rèn luyện bằng trí tuệ bằng sự hiểu biết chứ không đơn giản chỉ là lời nói.
Thế mới thấy, ai đó
biểu lộ cảm xúc của bản thân ra bên ngoài một cách tùy tiện - trong cách nhìn
của người khác, đó là biểu hiện của sự chưa trưởng thành. Bất kể tuổi tác hay
thời gian họ đang sống bao lâu trên cõi đời này mà không thể bình tĩnh nghĩa là
họ còn trẻ con, nông nổi.
Nếu còn cứ đổ lỗi cho
hoàn cảnh, cho cuộc sống thì chúng ta chẳng thể nào tìm được ra câu trả lời cho
câu hỏi: Phải làm gì để hạnh phúc?
Bất luận là vận đổi sao dời thì hãy vẫn ép bản thân mình duy trì một trái tim chân thành, để bản thân không bị nhuốm quá nhiều bụi trần. Nếu người đời có tính toán thiệt hơn thì chúng ta cứ mặc họ, mình không thế là được.
Muốn có được sự thuần khiết của tâm hồn, trước tiên chúng ta học cách sống chân thành. Đó không chỉ là để được mọi người yêu mến, tin tưởng, mà còn là việc mình sẽ tự cảm thấy tâm mình bình yên hơn.
Vì thế, việc làm được thì mới nói, không nên khoa trương, khoe khoang. Một khi đã nói rồi, nhất định phải cố gắng làm cho được.
Chỉ khi giữ được tâm hồn thuần khiết nó sẽ như tấm gương sáng soi rọi những người xung quanh mình. Chúng ta sẽ biết được ai khôn ngoan, ai thật thà, ai dối trá... Và quan trọng hơn ta phần nào hiểu ra rằng, ai đó có hành động sai trái vì họ từng có những chướng ngại trong tâm, do họ từng đối mặt với những vấn đề không hay xảy ra trong quá khứ. Nên đành thôi... khoan dung cho họ!
Khi hiểu được chính
mình là khi chúng ta tìm được niềm vui trong từng việc mình làm nhưng không có
nghĩa là áp đặt ai đó cũng phải giống mình. Mỗi người có một phong cách riêng
sẽ làm cho cuộc sống này thêm phần phong phú.
Hiểu được mình ; ta sẽ hiểu được người, vì hầu hết chúng ta bất kể người giàu
kẻ nghèo đều có thể gặp những vấn đề tương tự nhau mà thôi. Chúng ta đang đi
tìm niềm vui, niềm hạnh phúc trong cuộc đời này.
Thậm chí, nếu có thể được hỏi một người có cuộc sống sung túc chúng ta vẫn thấy họ trả lời rằng nhiều khi họ cảm thấy cô đơn. Do đó, đừng so sánh cuộc đời của ta với bất cứ ai và cũng đừng áp đặt họ phải giống như ta. Thay vào đó, hãy đặt mình vào vị trí của họ để thấu hiểu và cảm thông, bỏ qua cho những sai sót mà người khác gây ra.
Thậm chí, nếu có thể được hỏi một người có cuộc sống sung túc chúng ta vẫn thấy họ trả lời rằng nhiều khi họ cảm thấy cô đơn. Do đó, đừng so sánh cuộc đời của ta với bất cứ ai và cũng đừng áp đặt họ phải giống như ta. Thay vào đó, hãy đặt mình vào vị trí của họ để thấu hiểu và cảm thông, bỏ qua cho những sai sót mà người khác gây ra.
5. Lương tri
Tiền bạc, danh vọng
rồi mọi thứ sẽ cũng sẽ chẳng còn, còn lại đó là tình người thôi. Vì thế, đừng
dành cả cuộc đời để trả thù, để chống đối, để kiện cáo, bon chen với đời...
Ví dụ chỉ vì ai đó làm điều sai trái với mình mà mình trả thù rồi họ trả thù lại, cuộc đời chỉ quanh quẩn dăm ba việc đó thì thật là phí hoài. Ngẫm mà xem nếu chúng ta dành cuộc đời làm những việc ý nghĩa thì hạnh phúc ở ngay trong chính việc mình làm rồi cần gì phải đi đâu để tìm kiếm hạnh phúc?
Lương tri là lòng tốt của một người có trí tuệ, không có nghĩa là thấy ai chúng ta cũng phải tốt, phải giúp đỡ, nếu không lại còn mang thêm họa cho người. Nếu vì muốn giúp con chim nở ra từ quả trứng mà ta vội vàng đập vỡ thì chú chim non chưa đủ chống chọi với điều kiện mới sẽ chết mất thôi. Chúng ta phải đủ tri thức để hiểu rằng: Phải chính tự nó mổ vỏ trứng bước ra vì đó là quá trình nó trưởng thành.
Cuộc sống này thật
dài, rồi chúng ta sẽ trải qua không ít những thăng, những trầm luôn chờ đón chúng
ta phía trước. Ai biết được ngày mai rồi sẽ ra sao, nhà lầu, xe hơi, vợ đẹp,
con khôn đó chắc gì ngày mai đã là của mình? Vì thế phải tự rèn luyện cho mình
tính cách kiên nghị để đối phó với mọi tình huống có thể xảy ra dù là tồi tệ
nhất.
Có những người đã từng thành công, xinh đẹp đó nhưng vì tình, vì mất chồng, mất con,... họ trở thành những người đàn bà điên đi lang thang ngoài kia. Đó là nỗi đau xót cùng cực của cả gia đình họ khi thấy một kẻ đã lãng phí cuộc sống của mình.
Vậy nên, thay vì để cuộc đời điều khiển chúng ta thì ta hãy biết chấp nhận thực tại để nắm lấy dây cương, tự thay đổi cuộc đời của mình.
Thất bại và khó khăn
thực ra cũng không đáng sợ, điều đáng sợ là vừa gặp khó khăn đã buông tay, lùi
bước. Phải có một lòng kiên nghị sắt đá, chúng ta mới có thể giúp mình bước đi
thật xa trên đường đời.
Không có gì được gọi
tiếng tự nhiên
Mọi khổ đau ưu phiền hay
oán hận
Khiến bao người phải cam
đành chấp nhận
Chẳng vô tình..nên dạ
chớ phân vân
Bởi chuyện gì đều cũng
có nguyên nhân
Hỏi bản thân chứ không
cần ai cả
Luật bù trừ có vay thì
ắt trả
Đó chính là nhân quả của
cuộc đời
Ta cho đi dù chỉ một nụ
cười
Sẽ nhận về niềm vui hơn
gấp bội
Nếu u mê cứ lầm đường
lạc lối
Lúc ê chề đừng hỏi chữ
tại sao
Mỗi con người ai cũng có
niềm đau
Và dòng lệ tuôn trào khi
se thắt
Thì sao phải sống muôn
ngàn vạn mặt
Đừng mong rằng mình chắc
được an nhiên
Chớ bận lòng hãy cứ để
tuỳ duyên
Cho tất cả muộn phiền
không vây lấy
Gieo hạt nào thì gặt về
quả ấy



















































