-Bất cứ nơi nào ta đi, hãy đi với tất cả
trái tim.
-Hãy đưa hướng dẫn cho những người tìm
kiếm kiến thức sau khi họ đã phát hiện ra sự thiếu hiểu biết của mình.
-Mọi thứ đều có vẻ đẹp nhưng không phải ai cũng nhìn thấy điều đó.
-Ai chinh phục được chính mình là chiến
binh hùng mạnh nhất.
-Sự im lặng là người bạn thật sự và
không bao giờ phản bội.
-Bằng ba phương pháp chúng ta có thể học
sự khôn ngoan:
Thứ nhất, bởi sự quán chiếu, đó là cao quý;
Thứ hai, bằng cách bắt chước, đó là cách dễ nhất;
Và thứ ba là bằng kinh nghiệm, đó là cách cay đắng nhất.
-Nghĩ đến thân thể thì đừng cầu không tật
bệnh, vì không tật bệnh thì tham dục dễ sinh.
-Với người đừng mong thuận chiều ý mình,
vì được thuận chiều ý mình thì tất sinh tự kiêu.
-Dở nhất trong trong cái đạo xử thế là
không thấy cái lỗi của mình.
-Biết có lỗi mà không sửa thì đó chính
là lỗi.
-Hiếu thảo là nguồn gốc của đạo đức.
-Chim trước lúc chết cất tiếng bi
thương, người trước lúc chết nói lời lương thiện.
-Cứu xét tâm tính thì đừng cầu không
khúc mắc, vì không khúc mắc thì sở học không thấu đáo.
-Điều mình không thích thì đừng làm cho
người khác. Đối với quê hương, gia đình nên tránh gây thù, chuốc oán.
-Dùng thì đừng nghi, nghi thì đừng dùng.
-Có kiến thức thì không nghi ngờ, có
lòng nhân thì không ưu tư, có dũng cảm thì không sợ hãi.
-Ngồi bàn tiệc đừng ra vẻ anh hùng vì rượu
đã làm cho nhiều người gục ngã.
-Mọi thứ đều từ hư vô mà ra.
-Danh không chính, lời chẳng xuôi.
-Ai cũng có quyền được học hành được
giáo dục, không phân biệt loại người.
-Khi người ta yêu một điều gì đó có
nghĩa là người ta muốn nó sống.
-Chúng ta nên cảm nhận đau khổ, nhưng
chúng ta không nên bị chìm dưới áp lực của nó.
-Người có trí tuệ hành động trước khi
nói, và sau đó, họ sẽ nói theo hành động của mình.
-Chỉ có sự khôn ngoan và ngu ngốc nhất của
con người là không bao giờ thay đổi.
-Khả năng của con người sẽ không bao giờ
bắt kịp được nhu cầu.
-Vô minh là đêm của tâm, nhưng đó là một
đêm không có mặt trăng và sao.
-Tôi nghe và tôi quên. Tôi thấy và tôi
nhớ. Tôi làm và tôi hiểu.
-Hiểu những gì mình cảm giác thấy và cả
không cảm giác thấy, đó là tri thức thật sự.
-Người khôn ngoan hỏi nguyên do lỗi lầm ở
bản thân, kẻ dại khờ hỏi nguyên do ở người khác.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét