Nếu con người một khi khi đã quen với sự giàu sang xa xỉ, rồi đến một ngày nào đó gặp phải vận nghèo hèn, thì chắc chắn khó mà chịu khổ nổi.
Gặp việc
không học, lúc cần dùng đến lại hối hận
Thiện Nhân có câu:
“Đến
lúc cần dùng đến sách vở, mới ân hận là tri thức của mình quá kém”.
Như một
quy luật của cuộc sống, cứ trải qua một vài việc thì trí tuệ của con người được
tăng thêm một phần.
Nếu như
một người có thể duy trì mãi tinh thần ham học hỏi, học tập bất cứ lúc nào thì
chắc chắn họ có thể tích lũy được kinh nghiệm ngày càng nhiều và khiến bản thân
ngày càng trưởng thành, thành thục hơn.
Con người
thực sự già yếu nếu ngày càng rời xa học hỏi.
Trong
cuộc sống, rất nhiều người vì không ham học hỏi nên thiếu hiểu biết, khi gặp việc
khó thì hối hận đã không kịp.
Khi
giàu không chịu cần kiệm, nghèo mới xót xa
Ông bà
ta hay có câu “miệng ăn núi lở”.
Ám chỉ
nếu con người sống mà không biết cần kiệm, mà chỉ biết hưởng thụ lãng phí xa
hoa, thì người giàu có đến đâu, bạc tiền nhiều đến mấy cũng nhanh chóng cạn kiệt.
Nếu con
người một khi khi đã quen với sự giàu sang xa xỉ, rồi đến một ngày nào đó gặp
phải vận nghèo hèn, thì chắc chắn khó mà chịu khổ nổi.
Khi đó
có ngồi hối hận trách thân than phận thì cũng đã muộn rồi.
Vì vậy, dù ở mọi hoàn cảnh nào, cho dù có giàu sang cỡ nào thì cũng phải biết khiêm nhường cần kiệm.
Lúc khỏe
mà không điều dưỡng thì lúc bệnh sẽ hối hận
Theo
tâm lý của người khi bị bệnh, mệt mỏi thường sẽ nghĩ lại và hối hận trước kia
đã không làm việc và nghỉ ngơi hợp lý.
Nhưng
khi bệnh có chuyển biến tốt thì người ta thường lại quên mất đạo lý này.
Lúc còn
khỏe mạnh thì không ngừng tính toán danh lợi, tự do trong rượu và sắc, không để
tâm tiết chế dục vọng mà khiến ăn không ngọn, ngủ không yên.
Đến khi
cơ thể mắc bệnh, lại rơi vào hối hận, đau xót.
Có lẽ,
đây chính là vòng quay tuần hoàn mà con người thường hay mắc phải.
Rượu
vào thì cuồng ngôn, tỉnh lại hối hận cũng muộn màng
Rượu là
một thứ gây nghiện, nó có thể khiến ta mất đi lý trí tự lúc nào không hay.
Con người
ta lúc bình thường không có đủ bản lĩnh để nói, đến lúc say lại đỏ mặt tía tai
nói thẳng thừng không hề kiêng nể.
Ngày
bình thường không dám làm, lúc say rồi thì cứ thế ngông cuồng hành động.
Cái tai
họa khi say sỉn là nhiều vô kể, khi tỉnh lại mới ngậm ngùi hối tiếc khôn thấu,
nhưng có hối thì cũng đã muộn rồi!
_(4356119550).jpg)



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét