Tôi từng nghĩ rằng mình có mặt trong cuộc đời này là
để giúp những người thân yêu tránh khỏi những sai lầm trong cuộc sống.
Tôi từng nghĩ rằng cuộc sống sẽ tuyệt vời hơn nếu không có những đau khổ, tổn thương, thất bại.
Thế nhưng, sau những lúc tự mình vượt qua những nỗi buồn, sự sợ hãi, đau khổ mà cuộc sống đem đến, tôi mới cảm nhận rằng bất cứ ai cũng phải trải qua những điều không may mắn ấy. Và chắc hẳn cũng như tôi, mọi người đều có khả năng tự giải quyết vấn đề của riêng họ. Tôi cũng nghiệm ra rằng nỗi đau và những khó khăn trong cuộc sống chính là những thử thách để con người trưởng thành hơn. Mỗi lần tôi vượt qua nỗi đau buồn hay giải quyết được khó khăn là một lần tôi rút ra những bài học ý nghĩa cũng như những giá trị riêng cho cuộc sống của minh. Mặc dù điều này không thể giúp tôi thôi không vấp ngã nữa, nhưng chắc chắn sẽ giúp tôi không vấp ngã với cùng một sai lầm đã qua.
Giờ đây, tôi đã biết mình không thể thể hiện tình yêu thương của mình với mọi người bằng sự bao bọc, chở che mà phải để những người tôi thương yêu dấn thân và trải nghiệm cuộc sống. Điều duy nhất mà tôi có thể làm là ở bên cạnh họ trong những giây phút khó khăn, thử thách đó, làm điểm tựa vững chắc để chia sẻ và gửi đến họ những lời động viên chân tình nhất từ chính trái tim mình.
Những Điều Nên Nhớ Để Luôn Thanh Thản
1. Làm người, điều tốt nhất chính là hiểu được tôn trọng. Cho dù người khác có đối xử thế nào, ta nhất định phải biết kiềm chế, không nên khoe mẽ hay thể hiện bản thân.
Càng trưởng thành chúng ta sẽ càng hiểu được,
bên ngoài bầu trời còn có bầu trời khác, trên người tài còn có
người tài hơn, bởi thế giới này không phải chỉ riêng ta đang tồn tại.
2. Có những sự việc ta cảm thấy là chuyện trọng đại, tuy nhiên trong mắt người khác đó có thể chỉ là chuyện nhỏ. Bởi vì họ không phải là ta, nên họ không cách nào hiểu được cảm giác mãnh liệt này của ta. Cho đến một ngày ta sẽ hiểu ra, nhiều khi không cần phải nói hết ra cho người khác, ta cũng có thể tự mình giải quyết.
3. Nhân sinh cũng giống như một ly trà, đong đầy cũng tốt mà vơi nửa cũng chẳng sao, cần gì phải tranh giành? Nồng đậm cũng tốt mà nhạt nhẽo cũng được, vẫn đều có hương vị riêng. Vội vàng cũng tốt mà chậm rãi cũng được, vậy thì đã làm sao? Ấm áp cũng tốt mà lạnh lẽo cũng được, chỉ cần nhìn nhau cười một cái thôi.
Cuộc sống này, bởi vì nghi ngờ cho nên mới tổn thương; bởi vì để tâm cho nên mới đau khổ; bởi vì xem nhẹ cho nên mới vui vẻ; bởi vì đạm bạc cho nên mới hạnh phúc. Chúng ta đều là những vị khách qua đường của đất trời, có rất nhiều việc chúng ta không thể làm chủ được, vậy nên hãy cứ để vạn sự tùy duyên đi!
4. Chúng ta mãi mãi không biết rằng bản thân mình ở trong miệng người khác
Có bao nhiêu phiên bản, cũng sẽ không biết được người khác vì bảo hộ chính mình mà đã từng nói những lời gì về mình, càng không cách nào ngăn cản được những lời đàm tiếu ấy.Tuy nhiên có một điều ta có thể làm được,
chính là bỏ mặc, cũng không cần phải đi giải thích, người hiểu ta
sẽ vĩnh viễn tin tưởng ta. Có một câu nói rất hay: “Nếu bạn không
mù, thì đừng quen biết tôi qua miệng của người khác”.
5. Có một sự thật là:
Chúng ta luôn mang theo mặt nạ để đối diện với nhau, luôn muốn biểu hiện ra mặt tốt đẹp nhất của bản thân mình. Cho đến khi hai người càng thân thiết hơn, liền cảm giác thấy đối phương đã thay đổi. Kỳ thực, họ không hề thay đổi, chỉ là chúng ta đang tiến đến bề mặt chân thực nhất của họ, nên mới cảm thấy bị mất phương hướng.Do đó, khi ta muốn tiếp nhận một người, thì không chỉ là tiếp nhận mặt tốt của họ, mà đối với những khuyết điểm của họ cũng nên mở lòng ra và bao dung lấy.
6. Có những chuyện hôm nay được xem là chuyện lớn nhưng ngày mai lại chỉ là
chuyện nhỏ; việc xảy ra trong năm nay được coi là chuyện lớn, sang năm chỉ còn là một câu chuyện; kiếp này được coi là đại sự, kiếp sau cũng chỉ là truyền thuyết. Khi gặp khó khăn trong cuộc sống hay trong công việc, hãy tự nhủ với bản thân rằng: Hôm nay sẽ qua đi, ngày mai rồi sẽ đến, một ngày mới sẽ lại bắt đầu.7. Khi ta nâng bạn lên, bạn chính là
chiếc ly thật đẹp; ta buông tay xuống, bạn có thể sẽ trở thành những
mảnh thủy tinh vỡ vụn. Bất kể là người thân hay bằng hữu ta đều nên
trân trọng. Bởi mỗi lẫn ta khổ sở, thương tâm thì họ chính là người
ở bên cạnh bầu bạn; mỗi khi trong lòng có ưu tư thì họ cũng là
người đầu tiên nhận ra điều đó.
8. Thời điểm ta sợ hãi mà không có ai bên cạnh, ta học được dũng cảm; thời điểm ta khóc mà không có người dỗ dành, ta học được kiên cường.
Thời điểm mệt mỏi mà không có người hỏi han, ta học được cách thừa nhận; lúc đau khổ không có người dựa vào, ta học được cách tự lập. Cứ như thế ta tìm được chính bản thân mình, vốn là người rất tài năng, ưu tú.
Những Thứ Nhất Định TA Phải Giữ Khi Về Già
* BẠN ĐỜI
Trẻ là vợ chồng, già là bạn. Vợ chồng nắm tay nhau cả đời là điều quan trọng nhất.
Có người cùng ăn cơm, cùng làm việc, chia sẻ với
nhau lúc buồn lúc vui, còn gì hơn thế. Khi đã già rồi ta sẽ hiểu được người bạn
đời luôn ở bên ta, đó chính là tài sản quý báu nhất một đời người.
Đôi lúc hãy tạo một chút bất ngờ cho bạn đời của
mình, không nên vì quá mải mê chăm sóc con cái mà quên đi bạn đời. Phải nhớ rằng
vợ/chồng mới là người luôn bên ta suốt cuộc đời này.
* SỨC KHỎE
Có bao nhiêu tiền cũng không mua được sức khỏe, không có một thân thể tốt, thì giàu đến đâu cũng phải sống những ngày đau khổ ốm yếu? Lúc còn trẻ không biết trân trọng sức khỏe, cứ thoái mái ăn uống vô độ, thuốc lá rượu chè. Khi về già ốm đau bệnh tật, tự trách mình liệu ích chi?
* CỦA RIÊNG
Người có tuổi rồi, là già nên có trong tay một số tiền hoặc của cải tích lũy. Nắm chắc phần của riêng của mình, giữ chặt tấm át chủ bài này hết sức quan trọng. Bởi tiền không phải là vạn năng, nhưng không tiền thì tuyệt đối không được.
Chúng ta không nên chỉ biết tiêu xài tiền, mà còn
nên biết tích lũy, phòng khi ốm đau bệnh tật hoặc có việc cần dùng.
* NHÀ
Con người khi già phải có một chỗ tránh gió, tránh mưa cho chính mình. Phải nhớ rằng: nhà của bố mẹ vĩnh viễn là nhà của con cái, nhưng nhà của con cái chưa chắc đã là nhà của bố mẹ.
Tục ngữ nói rất đúng, tổ vàng tổ bạc không bằng tổ ấm
gia đình. Bởi vậy, hãy bảo đảm bạn có một căn nhà làm tổ ấm.
* BẠN CHÍ CỐT
Người ta có câu: Có bạn từ xa đến, vui chết đi được. Thật vậy, khi già rồi có thể hẹn được một vài người bạn chí cốt làm một số việc dù đơn giản như dắt chó đi dạo, đi bộ, dưỡng sinh, đánh cờ, nói chuyện… thì thật là tốt.
Tuổi càng già thì càng phải có ít nhất một người bạn
thân, nếu không thì phải kết bạn, phải tăng cường giao tiếp với những người
xung quanh, từ đó tìm ra một vài người bạn tri kỉ.
* TINH THẦN
Tuổi càng già càng phải duy trì tâm thái vui vẻ, đây là một trong những yếu tố giúp cường tráng thân thể, nâng cao sức khỏe và tuổi thọ. Với lại sống đến tuổi này, sống một ngày, vui một ngày, vui một ngày là lời một ngày.
Nếu dùng tiền mà mua được niềm vui thì hãy học cách dùng tiền. Nếu nghỉ ngơi, lười biếng mà đổi lại được niềm vui thì hãy nghỉ ngơi, lười biếng. Vì điều cơ bản cần nhất là chúng ta phải vui vẻ cái đã. Vui vẻ rồi sẽ hạnh phúc.
NỖI BUỒN LỚN NHẤT CỦA TUỔI GIÀ LÀ PHẢI THẬN TRỌNG VỚI CON
Con lớn lên, nhiều kiến thức hơn, dần thiếu kiên nhẫn và xem thường cha mẹ, khiến họ trở thành một "con nhím" thận trọng.
Một chị bạn tôi kể lại: "Con của chị mua cho chị một chiếc
điện thoại thông minh. Chị nhờ con dạy cách sử dụng. Con chị đã chỉ cho chị cách tải
các ứng dụng, sau đó bật máy tính lên để chuẩn bị làm việc. Thế rồi chị vào, chị lại hỏi về một phần mềm mới. Lát sau, khi con chị đang xoay sở với đống việc, chị ở
bếp than thở vọng ra rằng chị không thể dùng được chiếc máy mới. Dòng ý tưởng
công việc bị cắt ngang khiến con chị bực dọc, con chị chạy vào bếp và gắt lên với chị.
Chị ngước lên nhìn con khổ sở: "Hay là thôi, mẹ vẫn dùng điện thoại
cũ". "Tùy mẹ, mẹ muốn thế nào cũng được", con chị sốt ruột bước ra
ngoài, để mẹ một mình với cái điện thoại đời mới.
Đêm khuya hôm ấy, khi chuẩn bị đi ngủ, con chị nhận được tin nhắn của mẹ: "Con à, mẹ đã già. Mẹ quên nhanh điều người khác nói. Mẹ cũng không nhớ cả điều mẹ đã nói. Lúc nấu cơm, có khi mẹ quên cả cắm phích. Con có thể kiên nhẫn hơn với mẹ hông?”.Những dòng chịviết làm mắt con chị ướt nhòe. Con chị biết, chị không dám nói chuyện trực tiếp với con nên đã nhắn tin. Con chị dằn vặt mình: Giá có thể kiên nhẫn hơn một chút nữa.Những ngày sau đó, chị không hỏi con về điện thoại nữa. Tự chị đã mày mò, tìm hiểu cách tải ứng dụng”. Chị bạn tôi bày tỏ, con chị biết mẹ anh đã tổn thương. con chị chia sẻ: "Điều đáng buồn nhất không phải là thái độ của con mà là thông điệp con đã truyền tải qua thái độ ấy, nó nhắn nhủ với mẹ lại rằng: Mẹ đã già rồi, và đang dần trở nên vô dụng". Giờ đây, khi bình tĩnh nhìn lại, con chị cảm thấy day dứt, vì đã để lại những vết sẹo trong lòng đấng sinh thành.
Nỗi buồn lớn nhất của cha mẹ khi họ già đi, chính là buộc phải trở nên thận trọng hơn với con mình. Thủa ấu thơ, trong mắt trẻ, mẹ cha là người biết mọi thứ, mạnh hơn tất cả. Cha mẹ là hai ngọn núi, che chở, mang lại bình yên cho đứa con.
Nhưng có một ngày, những "ngọn núi" ấy không còn sừng sững nữa. Đó là khi bố mẹ về già. Họ có nhiều điều không dám hỏi, không dám đề cập với con. Lý do đơn giản, tuổi tác khiến họ dễ tổn thương hơn. Đó còn là vì con cái dần thay đổi, trở nên thiếu kiên nhẫn, nhiều kiến thức hơn và dần xem thường người cha, mẹ. Điều đó biến cha mẹ thành một "con nhím" thận trọng.
Bộ phim truyền hình nổi tiếng Gia đình hạnh phúc từng
lấy đi nước mắt của nhiều người, vì những thông điệp mà nó mang lại. Nội dung
phim xoay quanh một thanh niên giỏi giang, là bác sĩ của một viện lớn, tuy
nhiên anh không thăng tiến được vì nhiều đồng nghiệp khác có gia đình bề thế, địa
vị hơn. Một ngày, trong nỗi thất vọng vì mất đi vị trí tiềm năng, anh về nhà
trách cứ bố mình: "Bố mỗi ngày cứ hỏi con có đói không? Bố chỉ lo được cho
con chuyện đói, no, không thể nào lo cho con được sự nghiệp". Lời phàn nàn
của đứa con làm người bố trống rỗng, đau khổ. Ông nói: "Là bố sai rồi, là
bố không có khả năng đem lại cho con những điều tốt đẹp hơn”.
Sự đồng hành của cha mẹ trong mọi giai đoạn cuộc đời
của con giống như một bức tường ngăn giữa con và "Thần Chết". Bất kể
là lên 3, lên 5, hay 40, 60, bạn luôn cảm thấy cái chết ở rất xa chúng ta, khi
cha mẹ còn ở bên. Tuy nhiên, khi đấng sinh thành về với cát bụi, những cảm xúc
sẽ hoàn toàn thay đổi. Người con cảm thấy mình đã bước sang một giai đoạn mới của
cuộc đời, thấu hiểu rõ nỗi đau mất mát bởi sự mong manh của đời sống, họ trở
nên già dặn hơn, cô độc hơn, và yếu đuối hơn, khi thiếu đi chỗ dựa quan trọng.
Đó là lúc, con cái hiểu được giá trị trọn vẹn của cha mẹ mình. Để tránh làm bố
mẹ tổn thương, con đừng:
- Đổ lỗi cho sự "bất tài" của cha mẹ
Bạn có thể trách bố mẹ không có khả năng đem lại điều
bạn muốn, nhưng đừng quên rằng họ đã trao cho bạn khả năng. Việc bạn đạt được
điều bạn muốn hay không, một phần lớn phụ thuộc vào năng lực của chính mình.
- Phàn nàn về những phàn nàn của cha mẹ
Lời phàn nàn có thể khiến bạn bực dọc, nhưng họ làm
vậy vì thực lòng yêu thương và mong muốn bạn tốt đẹp hơn.
- Cau có về sự chậm trễ của cha mẹ
Khi còn nhỏ, chúng ta dựa vào cha mẹ để bước đi. Giờ
bố mẹ đã già, phải dựa vào con cái để di chuyển. Mỗi khi họ chậm chạp, lề mề,
hãy nhớ về thủa ban sơ của mình, bạn cũng không khác gì như vậy.
- Ghét bỏ khi bố mẹ ốm
Sinh lão bệnh tử, con người không ai thoát khỏi quy
luật tự nhiên ấy. Khi cha mẹ còn trẻ, họ chăm sóc bạn từng tí, bên bạn khi bạn ốm
đau. Lúc họ về già, đây là lúc quay lại vòng tuần hoàn ấy..
BA QUÊN-BỐN CÓ-NĂM KHÔNG -SÁU VỊ BÁC SĨ
BA QUÊN:
* Một quên mình tuổi đã già
Sống vui, sống khỏe, lo xa làm gì.
* Hai là bệnh tật quên đi
Cuộc đời nó thế, việc gì nhọc tâm
* Ba quên thù hận cho xong
Ăn ngon ngủ kỹ để lòng thảnh thơi.
BỐN CÓ:
* Một nên có một gia đình
Vì không có sản người khinh lẽ thường
* Hai cần phải có nhà riêng
Đói no cũng chẳng làm phiền cháu, con
* Ba là tiết kiệm ngân hàng
Càng nhiều càng tốt an nhiên tuổi già
* Bốn cần có bạn gần xa
Tri âm, tri kỷ để mà hàn huyên.
NĂM KHÔNG:
* Một không vô cớ bán nhà
Dọn vào chung chạ la cà với con
* Hai không nhận cháu để trông
Nhớ thì thăm hỏi bà, ông, cháu mừng
* Ba không cố gắng ở chung
Tiếng chì, tiếng bấc khó lòng tránh lâu
* Bốn không từ chối yêu cầu
Ít nhiều quà cáp con, cháu, cho mình
* Năm không can thiệp nhiệt tình
Đời tư hay việc riêng phần của con.
SÁU VỊ BÁC SĨ TỐT NHẤT TRONG ĐỜI :
* Ánh nắng mặt trời
* Nghỉ ngơi
* Thể dục
* Ăn uống điều độ
* Tự tin
* Bạn bè
Cuối cùng luôn xác định TƯ TƯỞNG:
“Sinh – bệnh –
lão – tử”
là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết
gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống đàng hoàng để không hổ thẹn với lương
tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu
“CHẤM HẾT THẬT TRÒN.”
ĐÃ QUÁ LÀ KHÔNG TỐT
Đừng có cái gì cũng nghĩ cho người,
Bởi mỗi người đều có nguồn lực khác,
Thử hỏi khi ta gặp khó khăn trở ngại ,
Liệu có mấy người hiểu và giúp lại ta?.
Cái tiên nhất là ta nghĩ cho ta!
Cho gia đình cho vợ con ta trước,
Đấng sinh thành hiện nay sao nhỉ?
Tình ruột già liệu có ổn không?
Người giúp ta vượt qua khó hôm trước?
Người hướng ta đi đúng đường đời
Bạn cùng ta cùng chung con thuyền,
Người cùng ta vào sinh ra tử.
Việc làm đó đúng là NHÂN là NGHĨA
Người cơ nhỡ nếu có chỉ "lót dạ"
Người cơ hàn nếu có là "cần Câu"
Người sa cơ rộng vòng tay trợ giúp,
Người trót ngã hãy rộng lòng nhân ái,
Người Vấp ngã hãy an ủi động viên,
Kẻ cố tình ta cần ngay nghiêm khắc .
Kẻ bất lương, bất hiếu, bất trung ,
Kẻ bất nghĩa, bất tín và bao kẻ bất khác,
Ta không nên nhọc lòng, chỉ bất lợi thôi .
Khi ta càng nhún nhường kẻ khác.
Họ càng lấn tới,chẳng chút ngừng đâu .
Ta càng tha thứ ,họ càng vô tâm;
Ta càng mềm lòng họ càng tham vô độ!
Lương thiện của ta nên đi cùng lý trí.
Khi nào nên làm người tốt, và với ai?
Hiền lành tử tế mà không đúng người,
Chỉ nhận lại sự coi thường ghẻ lạnh .
Trên đời này ta không cần có nghĩa vụ ,
Phải đối tốt với với những kẻ bất lương ,
Trọng Nghĩa trọng tình ta phải giữ,
Với người đời phải có qua có lại.
Ta dành lòng tốt cho những kẻ vô ơn,
Thì chẳng khác nào đổ nước xuống biển,
Lòng tốt của ta không thể đi nuôi sống,
Cho những kẻ ích kỷ, tham lam.
Ta khoan dung cho những kẻ bất nhân,
Hắn sẽ dùng sự bao dung ấy để chuộc lợi.
Khi sự chân thành của ta bị đánh đổi ,
Bởi sự giả tạo, ta sẽ rất đau lòng,
Khi lòng tốt của ta bị đánh đổi ,
Bởi sự lợi dụng, toan tính, lọc lừa
Ta sẽ thấy đau vô cùng và thất vọng.
Sự tha thứ hết lần này đến lần khác ,
Chỉ khiến kẻ khác rằng bảo ta ngu!
Ta thì tổn thương ,càng mất nhuệ khí ,
Giá phải trả vì nhân từ không đúng chỗ của ta.
Tốt bụng quá mức chỉ khiến kẻ khác,
Mặc nhiên định rằng mọi thứ ta làm ,
Là đương nhiên,là lẽ ta phải chịu .
Tử tế không có nghĩa là vô hạn
Kiên nhẫn không có gì giới hạn….
Lương tâm ta phải đặt đúng nơi đúng chỗ
Lòng tốt con người chỉ:ĐỦ LÀ TỐT thôi .





















Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét