CÁCH SUY NGHĨ CỦA NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH
Chúng ta không thể bắt chước Gandhi hay Mẹ Theresa để
suy nghĩ một cách sáng suốt. Cần phải có sự nỗ lực của bản thân. Hành động cẩn
thận sẽ tránh được những cơn đau đầu và điều tiêu cực trong cuộc sống.
Vậy ai muốn được như vậy? Dưới đây là một số bước sẽ
giúp chúng ta điều đó :
1. Suy nghĩ trước khi nói
Đây không phải là một điều quá xa lạ với mỗi chúng
ta. Tôi chắc chắc rằng khi còn nhỏ chúng ta đã được bố mẹ dạy cho điều này. Đôi
khi ta biết nên làm gì nhưng thật khó để làm được điều đó. Một nguyên tắc muôn
thuở của giao tiếp đó là "không thể rút lại những lời đã nói". Đó là
điều chắc chắn, không tin ư, chúng ta có
thể thử. Tuy nhiên để người khác tin những điều chúng ta đang nói lại là một
chuyện khác. Vậy nên khi định nói về điều gì đó, hãy chắc rằng ta có thể tự tin
nói điều đó trước nhiều người khác nữa. Nếu làm được như vậy, ta sẽ không phải
cảm thấy hối tiếc về sau.
"Khi tôi tìm được một công việc tốt hơn"
hay "khi tôi tốt nghiệp" hay "khi lũ trẻ lớn lên". Hàng tỷ
người nói những câu nói quen thuộc này hàng ngày. Nhưng ta lại luôn biết rằng tại
sao nó lại không "đúng thời điểm" bởi vì đó không phải là hiện tại. Vậy
nên hãy bắt đầu hành động ngay bây giờ. Hãy dũng cảm đi bước đầu tiên để đạt được
thành công. Chờ đợi chỉ làm ta già đi chứ không thông thái hơn.
Trong các mối quan hệ, cần phải có sự cần bằng giữa cái "tôi" và "người khác." Nó giống như là một trục vô hạn. Một đầu là những người ích kỷ, còn một đầu khác lại là những người vị tha. Và đa số chúng ta đứng đâu đó ở giữa. Ta nên quan tâm đến những gì bản thân mình muốn, nhưng đồng thời ta cũng nên quan tâm đến những gì người khác muốn. Và chúng ta cần phải cố gắng để tạo được sự cân bằng giữa hai điều đó.
4. Nhìn toàn cảnh vấn đề trước khi đưa ra kết luận
Người ta thường nói khi chúng ta vui, buồn cảm xúc sẽ bị tăng lênh hoặc giảm xuống. Đó là điều tự nhiên, nhưng vấn đề ở đây là nó có thể khiến ta gây ra những cuộc xung đột trước khi hoàn toàn bình tĩnh. Như tôi đã trình bày ở điều thứ nhất, chúng ta cần phải suy nghĩ trước khi nói. Khi đang giận dữ chúng ta lại không thể suy nghĩ một cách chính xác. Bởi vậy hãy dành thời gian để bình tĩnh lại, nhìn nhận vấn đề một cách tổng quan, xem xét lại những thực tế chứ không phải những giả thiết khi mà chúng ta có thể suy nghĩ hợp lý.
Mọi người làm gì đó không có nghĩa là ta phải làm theo. Tôi có thể nói một cách chắc chắn rằng chúng ta đã từng nghe đến hiệu ứng "phong trào". Đó là hiện tượng xảy ra khi mọi người bắt chước giống như con rối một cách mù quáng theo đám đông. Thay vì như vậy, ta hãy lùi ra khỏi đám đông và quan sát, đó chính là cách nghĩ của một người thông minh. Hãy đặt câu hỏi "tại sao họ lại làm như thế?". Sau đó tự hỏi bản thân có thực sự muốn làm điều đó không hoặc thậm chí liệu làm điều đó có thích hợp không. Điều tóm lại phải nhớ là nghĩ cho chính bản thân mình.
6. Giữ vững lập trường - đừng để ý kiến
tiêu cực làm ta xao nhãng
Những người sáng suốt là người luôn ý thức được suy nghĩ, cảm xúc và hành động của bản thân. Nhiều người lại bị ảnh hưởng theo hướng tiêu cực từ cách cư xử của người khác. Kết quả là những tiêu cực đó ảnh hưởng đến cuộc sống của chính bản thân họ và gây ra những đau khổ không đáng có. Vì vậy, hãy gạt bỏ những hành vi xấu giống như khi ta gạt bỏ đi bụi bẩn trên áo vậy. Chúng ta tức giận đồng nghĩa với việc họ giành chiến thắng.
7. Đừng hành động một cách bốc đồng - cần
phải có mục đích nhất định
Những điều tự phát có thể đem lại niềm vui nhưng nếu đó là kỳ nghỉ hay trốn việc một ngày (Không phải tôi đang gợi ý mọi người làm những việc đó đâu, ví dụ thôi nhé). Trong cuộc sống, hành động bốc đồng sẽ khiến chúng ta phải cảm thấy hối tiếc nhiều điều về sau. Nếu chúng ta không dành thời gian để suy nghĩ một cách thông suốt thì chính ta rất có thể sẽ gặp rắc rối. Người trưởng thành sẽ kết hợp giữa suy luận với trực giác của bản thân để đưa ra một quyết định hợp lý nhất có thể.
8. Chấp nhận bản chất riêng của mọi người
Hầu hết mọi người cố gắng thay đổi người khác. Tại
sao chúng ta lại phải làm như vậy? Điều đó thật vô nghĩa. Tôi thừa nhận rằng
tôi cũng đã từng cố thay đổi người khác trong quá khứ. Nhưng điều đó không
thành công! Họ vẫn là chính bản thân họ. Nếu ta không thích một ai đó, hãy chọn
cách rời khỏi họ, ít gặp nhau hơn hoặc thay đổi thái độ của mình. Ta muốn được
mọi người chấp nhận bản thân, vậy ngược lại, mọi người cũng vậy thôi. Bởi vậy,
hãy sống theo quy tắc vàng và tôn trọng những người khác.
Ý tôi muốn nói ở đây đó là "vẻ bề ngoài" của một người chưa chắc đã giống như "bản chất bên trong". Một người trưởng thành sẽ không bị che mắt bởi sự duyên dáng, cá tính hay những thứ có thể nhìn thấy bên ngoài. Ngược lại họ cũng sẽ không bị hấp dẫn bởi sự xinh đẹp, quyến rũ ngay trong lần đầu tiên gặp gỡ. Nói theo một cách khác thì họ cần thời gian để biết thêm về mỗi người, để đánh giá bản chất thật của họ là gì chứ không phải đánh giá vẻ bề ngoài ra sao. Tin tôi đi, có một sự khác biệt rất lớn!
Trên hết, một người trưởng thành sẽ không phán xét ai khác. Họ làm điều ngược lại, đó là đồng cảm. Đồng cảm có nghĩa là đặt bản thân mình vào hoàn cảnh của họ và cố gắng để hiểu từ quan điểm của đối phương. Điều đó không có nghĩa là chúng ta hoàn toàn đồng ý với mọi việc mà họ làm. Nhưng ta sẽ phải chấp nhận đó là "bản chất thật sự" của họ. Suy nghĩ như một người trưởng thành có thể rất khó. Tuy nhiên, tất cả những gì chúng ta cần làm là thay đổi quan điểm và kiềm chế cảm xúc. Nói luôn luôn dễ hơn so với hành động, nhưng luyện tập sẽ giúp ta trưởng thành hơn. Chúng ta càng sáng suốt, cuộc sống sẽ càng vui vẻ hơn!
Thơ Tình Cho Bạn Trẻ
Mặt hồ rộng, gió đùa qua kẽ lá
Lời tình tự trăm lần trên ghế đá
Biết lời nào giả dối với lời yêu
Tôi đã qua biết bao chặng đường
Bao hồi hộp, lo âu về hạnh phúc
Tôi trăn trở nhiều đêm cùng hoa cúc
Đợi tiếng gà đánh thức sự bình yên
Dòng sông này, bãi cát, cánh buồm quen
Hoa lau trắng suốt một thời quá khứ
Tôi đã đi đến tận cùng khổ hạnh
Đến tận cùng đau đớn, để đứng lên
Buổi chiều này sặc sỡ như thêu
Muôn màu áo trong hoàng hôn rạng rỡ
Bàn tay ấm, mái tóc mềm buông xoã
Ánh mắt nhìn như chấp cả vô biên
Chẳng có thời gian, chẳng có không gian
Chỉ tuổi trẻ, chỉ tình yêu vĩnh viễn.
Rồi ”Em” đến những nơi tôi từng đến
Lại con đường vạt cỏ những năm xưa
Lại hàng cây nghe tiếng thì thầm
Lời thành thật, dối lừa trên ghế đá
Nào hạnh phúc, nào là đổ vỡ
Tôi thấy lòng lo sợ không đâu
Muốn giãi bày cùng ai đó đôi câu
Về tất cả những gì tôi đã trải
Mong rút ngắn dặm đường ái ngại
Để cho “Em” tới đích bớt gian truân
Bao khổ đau, sung sướng đời mình
Xin tặng “Em” làm bước thang hạnh phúc
Nhưng tôi biết khó giúp gì ai được
Những vui buồn muôn thuở cứ rồi qua













Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét