Vô Ơn!
Ơn Cha ơn Mẹ ơn
đời
Ơn Bạn giúp
sức... Ơn quê hương mình
Ơn từ khi mới
vừa sinh
Đến khi nhắm
mắt đầy tình với ta...
Con người biết
nghĩ gần xa
Hiểu thấu cuộc
sống nhận ra chính mình...
Vô ơn gạt hết
mọi tình!
Chỉ biết đòi
hỏi cho mình sướng thân...
Ngẫm xem bao
thứ ta cần?
Đã được cung
cấp, mọi phần quanh ta
Từ gần cho tới
thật xa
Đừng vô thức
bảo là: Tự nhiên!
Công ta bao việc
ân tình?
Cho Cha Cho Mẹ gia
đình của ta
Phải mau củng cố
thân mình
Cho mọi việc
khớp với tình người con
Đừng để dốt ngấm hóa thành : Vô ơn!
Vô
Ơn Là Gì
Vô ơn là căn bệnh vô cùng đáng sợ của thời đại mà chúng ta đang
sống. Vô ơn chính là một trong những dấu hiệu suy thoái đạo đức hay là ngược
nghĩa với nhớ ơn hay biết ơn. Vô ơn là không nghĩ gì đến công ơn của người khác
đối với mình.
Vong
ơn bội nghĩa: Đó là một lối sống đáng bị lên án và phê phán. Đó là những kẻ
sống chỉ biết mình, quên đi ân tình của những người đã giúp họ vượt qua hiểm cảnh.
Vô ơn chính là thói quen tật xấu của rất, rất nhiều người trong
xa hội ngày nay và chỉ biết đến bản thân, bỏ quên tất cả những ai đã giúp đỡ
mình, hay người đã sinh thành và nuôi nấng mình. Sự vô ơn là điều đáng khinh nhất,
nhưng kiểu vô ơn phổ biến và lâu đời nhất là sự vô ơn của con cái đối với cha mẹ.
Những
Biểu Hiện Của Sự Vô Ơn
-Không
nghĩ gì đến công ơn của người khác đối với mình
-Không tôn trọng người
lớn tuổi
-Tự cho mình là trung
tâm, sống ích kỷ
-Trốn tránh trách nhiệm,
một đứa trẻ không có tính trách nhiệm, mỗi khi gặp vấn đề thường chỉ biết đổ lỗi,
không chủ động nhận sai, đây cũng là biểu hiện của sự vô ơn.
Với những người vô ơn, sống mà không biết trân trọng lòng tốt hay
thiện ý của người khác thì còn nguy hiểm và đáng sợ hơn cả loài lang sói bởi vậy
chúng ta hãy tránh xa và hạn chế tiếp cận họ.
Đã vô ơn thì thường gắn liền với phản trắc. Thông thường để không
phải bị cảm giác bị thọ ơn, người ta tạo mâu thuẫn bằng việc đẩy/đổ cái lỗi gì
đó cho người giúp đỡ họ. Họ đẩy lên thành xung đột rồi tuyên bố chấm dứt quan hệ.
Người ta giúp người không phải được đền ơn, đáp trả. Người ta
giúp người vì tình cảm của họ, và hành động giúp đỡ cưu mang cũng chỉ là xuất
phát từ cái tâm thật lòng, muốn người bạn mình có cuộc sống tốt lên, muốn quan
hệ với nhau cùng tốt lên.
Nên khi bị phủi ơn bằng hành động phản trắc, người ta rất đau
lòng. Đau lòng không phải là bị mất cái ơn, vì không được đáp đền. Mà họ đau
lòng vì họ phát hiện ra, hoá ra người bạn lâu nay mình yêu thương chắt chiu vun
đắp, lại là một con người hoàn toàn không phải như mình nghĩ. Họ đau lòng vì họ
bị mất mát, bị tổn thương, mất đi một người bạn, chứ không phải họ tiếc những
gì lâu nay họ bỏ ra.
Nói chung, người vô ơn thuộc loại người nguy hiểm. Họ dám quay
ngoắt với người thương yêu giúp đỡ mình, dám đổ vấy cho người mình thọ ơn để cắt
quan hệ, thì không gì họ không làm.
Vì vậy, trong quan hệ đời sống hoặc trong hợp tác, nên tránh xa
loại người này.
Cho nên, nếu đã phát hiện người bạn mình có dấu hiệu là kẻ vô ơn,
chúng ta đừng tiếc. Tốt nhất nên lảng ra dần, chấm dứt quan hệ thân thiết. Như
vậy chúng ta sẽ an toàn hơn, sẽ khỏi bị cú đau khi phải đón nhận hành động phản
trắc trực diện vỗ mặt.
Nếu bị người ta phản bội, tốt nhất chúng ta nên mừng chứ đừng
đau. Mừng vì đã phát hiện được, mừng vì trong danh sách mối quan hệ, chúng ta
đã lọc ra được một kẻ xấu.
Biểu hiện của sự vô ơn mà chúng ta rất thường gặp đó là nhiều người
rất lười nói hai chữ “cảm ơn” khi được giúp đỡ, mặc dù đó chỉ là hình thức. Dường
như họ sợ rằng nói thế là thừa nhận mình mang ơn, trong khi họ thật sự được
giúp đỡ.
Ngày nay, đối với nhiều người, nhiều khi miệng nói cám ơn, nhưng
lòng lại … vô ơn. Trong trường hợp này, hai tiếng “cám ơn” chỉ còn là ngôn ngữ
giao tiếp, mất đi ý nghĩa thật sự của hai tiếng “cảm ơn”. Nhưng nghiêm trọng
hơn là trước được người ta giúp đỡ, sau rồi quên luôn người giúp mình, thậm chí
còn phản phúc.
Vì vậy, người ta thường hay ví von là “ăn cháo đã bát”. Người bội
bạc, vô ơn không chỉ khiến cho người “làm ơn” buồn, thất vọng, cảm thấy bị lợi
dụng, mà lòng vô ơn còn khiến cho người ta nhận thấy sự non trẻ, thiếu trưởng
thành.
Có lẽ, nhiều người trong chúng ta cho rằng ‘vô ơn’ chỉ là chuyện
nhỏ, đâu có chi to tát. Không. ‘Vô ơn’ không hề là ‘chuyện nhỏ’.
Hậu quả của tình trạng này là vô cùng nghiêm trọng. Đa số anh chị
em chúng ta không hề biết quý trọng công sức mà người khác đem lại. Sự vô tình
đó hiện nay có rất nhiều, vì vậy, chúng ta phải biết quý trọng công sức mà người
khác, thể hiện lòng biết ơn của mình cũng như góp phần làm xã hội văn minh.
Những người có tư tưởng, thái độ sống vô ơn rất khó hòa nhập với
xã hội, cộng đồng. Chẳng ai muốn đồng hành, làm bạn, sống gần, hợp tác, học
hành chung….
Thái độ sống vô ơn không phải ngày một ngày hai hình thành, mà nó
hình thành từ lúc người ta còn nhỏ. Nếu từ nhỏ, được gia đình giáo dục tử tế
thì khi lớn lên họ sẽ sống biết điều, biết chuyện. Còn ngược lại, nếu gia đình
không quan tâm bảo ban thì khi lớn lên họ sẽ sống dửng dưng, vô ơn, bạc nghĩa,
bị người đời khinh rẻ.
Vì vậy, để ngăn chặn tình trạng vô ơn ngày càng phổ biến, lan rộng,
thì bậc làm cha làm mẹ phải dạy dỗ con mình ngay từ khi còn nhỏ. Nếu thấy trẻ
có những biểu hiện sau đây, tương lai của chúng sẽ dễ trở thành một người sống
vô ơn.
Là người lớn phải dạy dỗ uốn nắn ngay từ đầu, đừng để nó hình
thành thói quen thì sau này rất khó sửa, thay đổi.
Những biểu hiện cơ bản được tóm tắt như sau:
-Không
biết cảm ơn trước sự giúp đỡ của người khác
Các đứa trẻ suốt ngày được giúp đỡ, được người khác làm cho việc
này, việc khác, nhưng không một lời cảm ơn hoặc bày tỏ thái độ biết ơn. Chúng
nghĩ rằng, việc người khác giúp đỡ mình là hiển nhiên, là tất yếu, là nghĩa vụ
của mọi người xung quanh.
-Không
tôn trọng người lớn tuổi
Những đứa trẻ kiểu này không biết tôn trọng bố mẹ lẫn người lớn
tuổi. Nguyên nhân của điều này có thể là do trẻ được chiều chuộng quá mức. Một
số bố mẹ vì bận rộn công việc nên giao phó việc nuôi dưỡng con cái cho ông bà.
Ông bà thường thích cưng chiều, yêu thương cháu nên trẻ dễ dàng nảy
sinh tính vô phép vô tắc, không biết kính trên nhường dưới, cho rằng mọi người
cần nghe lời mình vô điều kiện.
Nếu muốn sửa đổi tính cách này của trẻ, điều quan trọng bố mẹ cần
phải làm là để trẻ hiểu được thế giới này không phải chỉ xoay quanh mỗi chúng.
Trẻ cần được nếm trải những hậu quả do tính cách ương bướng, không biết tôn trọng
người khác gây ra.
-Tự
cho mình là trung tâm, sống ích kỷ
Khi không được giáo dục đàng hoàng, một số đứa trẻ rất thích gây ồn
ào nơi công cộng, không quan tâm tới cảm xúc của người khác, lúc nào cũng cho
mình là “cái rốn của vũ trụ”. Chúng chẳng bao giờ lắng nghe ý kiến người khác,
cũng không bao giờ thừa nhận lỗi sai của mình.
Những đứa trẻ ích kỷ chỉ biết nghĩ cho bản thân, không muốn chia
sẻ. Lúc nào chúng cũng nghĩ rằng, bố mẹ yêu thương chiều chuộng mình là điều hiển
nhiên. Ví dụ trên một bàn ăn, chúng thản nhiên ăn hết các món ngon, không quan
tâm bố mẹ mình, người khác ăn gì. Hay khi làm bất kỳ điều gì, chúng thường chỉ
chăm chăm xem những lợi ích cho bản thân chứ không nghĩ tới người khác.
Những đứa trẻ tự cao tự đại như vậy khi lớn lên hầu hết đều không
hiếu thuận. Chúng chỉ luôn quan tâm tới bản thân mà không bao giờ nghĩ cho người
khác, liệu rằng một người như vậy sẽ sống có hiếu với bố mẹ mình?
Nếu không muốn con mình trở nên sống vô ơn và bất hiếu, bố mẹ cần
đặt ra những nguyên tắc và hình phạt. Trẻ làm sai cần phải bị trừng phạt để rút
ra kinh nghiệm, có như vậy sau này chúng mới sống tốt được.
-Trốn
tránh trách nhiệm
Một đứa trẻ không có tính trách nhiệm, mỗi khi gặp vấn đề thường
chỉ biết đổ lỗi, không chủ động nhận sai, đây cũng là biểu hiện của sự vô ơn.
Với tính cách như vậy, không có gì lạ khi chúng sống vô ơn, không
có trách nhiệm với bố mẹ khi về già, thậm chí tỏ thái độ bất hiếu.
-Phụ
thuộc quá nhiều vào cha mẹ
Vì thương con nên có không ít bố mẹ thích lo mọi thứ cho con từ a
tới z. Tuy nhiên, cách làm này khiến đứa trẻ ngày càng ỷ lại vào bố mẹ mình.
Khi một đứa trẻ không có khả năng tự chăm sóc bản thân, không biết tự lập, khi
lớn lên chúng khó tách rời khỏi gia đình và thường không biết ơn với những gì bố
mẹ làm cho mình.
Để
con mình không có biểu hiện của sự vô ơn, trong cuộc sống hàng ngày, bố mẹ cần
nhớ kỹ những điều sau:
Làm sao để rèn lòng biết ơn
Không
nên làm tất cả thay cho trẻ
Đầu tiên, các bậc cha mẹ nên hiểu rằng không phải cứ làm cho con
tất cả mọi việc là tốt và việc can thiệp quá nhiều vào đời sống riêng, chăm sóc
con thái quá nhiều khi lại hại con và làm giảm tình cảm gia đình.
Nếu cứ chăm chăm bảo vệ, tìm cách bao bọc con thì dần dần trẻ sẽ
nghĩ đó là điều đương nhiên, là trách nhiệm của cha mẹ. Từ đó, trẻ sẽ không hiểu
được sự hy sinh cha mẹ dành cho mình, không có lòng biết ơn công lao của cha mẹ.
Mặt khác, trẻ còn có thói quen ỷ lại, không có khả năng sống tự lập.
Không
cho trẻ “độc quyền” hưởng thứ tốt nhất
Từ nhỏ luôn được cha mẹ yêu chiều, dành cho những thức ăn ngon nhất
trong bữa ăn sẽ làm trẻ cho rằng mình nghiễm nhiên có đặc quyền hưởng những thứ
ngon nhất, tốt nhất, đẹp nhất.
Trẻ sẽ không hiểu đó là tình yêu thương, là sự nhường nhịn và lớn
lên chỉ biết yêu cầu, đòi hỏi từ người khác. Rất có thể trẻ còn không để ý đến
cảm xúc của người khác, không biết chăm sóc cho cha mẹ và người thân.
Không
để cho trẻ “cứ đòi là được”
Dù yêu con, thương con đến mấy thì các bậc phụ huynh cũng nên xem
xét kỹ những yêu cầu của con trẻ, nếu thấy hợp lý thì đáp ứng, còn không thì phải
kiên quyết từ chối và giải thích cho trẻ hiểu vì sao yêu cầu đó không hợp lý.
Không nên để cho trẻ có thói quen đòi trăng là được trăng, đòi
sao là được sao. Hãy tạo cho trẻ cơ hội để hiểu rằng mọi thứ trên đời không phải
tự nhiên mà có nên trẻ cần nỗ lực cố gắng mới có được thứ mình muốn.
Chia
sẻ khó khăn với trẻ
Tùy theo từng độ tuổi và giai đoạn phát triển của trẻ mà chúng ta
có cách “tâm sự”, chia sẻ những khó khăn trong cuộc sống, công việc của chính mình
và gia đình với con mình.
Đừng nghĩ trẻ nhỏ không thể hiểu được những điều đó, chúng hiểu
và cảm nhận được, chỉ là chưa hiểu tường tận và chưa biết cách ứng xử thích hợp
mà thôi. Hãy để trẻ dần dần hiểu rằng cuộc sống không dễ dàng mà luôn có thách
thức và áp lực.
Trong thực tế, nhiều bậc cha mẹ thường giấu con những khó khăn của
bản thân, của gia đình. Họ luôn muốn con sống trong một thế giới “vô trùng”, một
thế giới chỉ có nụ cười và niềm vui.
Cách làm đó tuy xuất phát từ lòng yêu con vô bờ bến nhưng không
phải là phương pháp dạy con hiệu quả. Thay vào đó, hãy coi và tôn trọng con như
một người bạn để có thể chia sẻ không chỉ niềm vui, hạnh phúc mà còn chia sẻ cả
sự khó khăn và những nỗi buồn. Như thế trẻ sẽ dần trưởng thành với thời gian,
có suy nghĩ chín chắn và trở thành một con người tích cực, biết phấn đấu và có
lòng biết ơn.
Làm
gương cho con cái noi theo
Nói năng lễ phép, cử chỉ đúng mực, dành món ăn ngon nhất cho người
cao tuổi trong gia đình ăn trước; dịp lễ tết tặng quà cho ông bà, bố mẹ; thường
xuyên gọi điện thăm hỏi bố mẹ, ông bà nếu ở xa… là những ví dụ điển hình và trực
quan mà phụ huynh có thể thực hiện con mình có thể học theo.
Trẻ con chịu ảnh hưởng đầu tiên và sâu sắc nhất từ bố mẹ của
mình, vì vậy cách chúng ta tỏ lòng biết ơn với những người xung quanh là phương
pháp hiệu quả hơn nhiều khi chúng ta chỉ rao giảng lý thuyết suông với trẻ.
Tạo
cơ hội cho trẻ tỏ lòng biết ơn
Khi trẻ muốn giúp bạn một việc gì đấy, nhất định không được nói:
“Con học bài/đọc sách là được rồi”. Bởi các bậc cha mẹ thường coi học tốt và
ngoan ngoãn là trách nhiệm lớn nhất của con cái lúc còn nhỏ nên câu cửa miệng
luôn là nhắc con học bài, làm bài, chăm chỉ…
Làm như vậy sẽ khiến con trẻ bị áp lực về việc học và “thui chột”
sự bày tỏ lòng biết ơn đối với bố mẹ. Chẳng lẽ biết ơn bố mẹ, ông bà và những
người khác chỉ có cách là học tốt thôi sao? Hãy tạo cơ hội cho trẻ thể hiện
lòng biết ơn là lời khuyên từ các chuyên gia tâm lý.
Hãy dập tắt sự vô ơn và thổi bùng ngọn lửa biết ơn để cuộc sống
thêm tươi đẹp
Cảm
Ơn Tình Yêu!
Cảm ơn người đã lặng
lẽ bên ta
Mang yêu thương bằng
tấm lòng chân thật
Chắt lọc từ những
nỗi đau đã mất
Trao cho ta bằng
hơi ấm tình người !
Cảm ơn người cho
ta nụ cười vui
Để xóa tan nỗi sầu
trong quá khứ !
Dẫu quãng đường
phía trước còn tư lự
Chưa bước đi
nhưng cũng chẳng muốn dừng .
Cảm ơn người cho
ta hiểu ” người dưng”
Cũng yêu thương
như người nhà thân thiết
Chẳng bao giờ nói
những câu ly biệt
Dẫu cho ta làm
khó dễ thật nhiều !
Cảm ơn người đã
bày tỏ tình yêu
Để trái tim ta bỗng
dần ấm lại
Cứ nghĩ rằng sẽ
giá băng mãi mãi
Chẳng biết rung ,
cũng chẳng động vì tình .
Cảm ơn người cho
ta khoảng trời xinh
Để mộng mơ với vần
thơ ngày ấy
Dẫu khó khăn khiến
cuộc đời đưa đẩy
Ta vẫn vui và cảm
nhận tình về !
Cảm ơn người khơi
dậy niềm đam mê
Để ta có niềm tin
vào phía trước
Quãng đường vắng
một mình qua không được
Ta sợ gì vì đời đã có Tâm !
Lòng biết ơn là một cụm từ rất quen thuộc với mỗi người chúng ta,
không chỉ là câu cửa miệng mà lòng biết ơn còn in sâu trong ý thức con người. Mỗi
đứa trẻ tập nói đều giống nhau ở âm đầu tiên bập bẹ phát ra là “Mẹ”, là “Bà”.
Những âm đầu ấy bật ra từ
sự gần gũi, nhưng sâu thẳm trong ý thức của trẻ thơ khi phát ra những tiếng
gọi đó là một thứ tình cảm đặc biệt đối với người yêu thương trẻ vô điều kiện.
Người ta gọi thứ tình cảm đặc biệt ấy là lòng biết ơn.
Như một sự phát khởi tự nhiên trong tiềm thức, người lớn luôn nhắc
nhở trẻ em nói lời “Cảm ơn!” với người đã yêu thương giúp đỡ mình. Bài học đầu
đời ấy lẽ ra phải khắc cốt ghi tâm, nhưng hiện nay có rất nhiều người đã và
đang lãng quên.
Đó không chỉ là điều đáng buồn mà còn để lại những hệ lụy trong
cuộc sống. Cho nên, đừng quên ôn tập bài học về lòng biết ơn, nhất là với người
trẻ sắp bước vào tuổi trưởng thành.
Biết ơn trước hết là sự ghi nhớ và trân trọng những gì mình nhận
được từ người khác. Biết ơn cha mẹ đã cho chúng ta hình hài đầy đủ khi đến với
cuộc đời.
Biết ơn thầy cô giáo, những người đã đi qua cuộc đời ta, để lại
những bài học quý giá.
Biết ơn ông bà, tổ tiên nguồn cội đã giữ và truyền lại qua bao đời
vóc dáng non sông, điệu tâm hồn, lòng
yêu đời tha thiết.
Biết ơn các anh hùng, liệt sĩ, thương binh, bệnh binh những người
đã không tiếc tuổi thanh xuân, hi sinh xương máu bảo vệ Tổ quốc quê hương.
Biết ơn người bao bọc, giúp đỡ những khi ta gặp khó khăn, hoạn nạn.
Rộng hơn, lòng biết ơn là thể hiện sự trân quý của mình đối với
những thành quả lao động sáng tạo, với kho tàng tri thức nhân loại do các thế hệ
đi trước để lại. Những người hiểu biết
sâu sắc còn dành lòng biết ơn đối với thiên nhiên, với cuộc sống, với tất cả những
gì đem lại cho họ sự hài lòng, hạnh phúc.
Biết ơn bầu không khí ta
thở, con đường ta đi. Biết ơn cây xanh, bóng mát, mưa xuống, nắng lên…
Biết ơn những khổ đau đã giúp ta biết giá trị của hạnh phúc.
Biết ơn cả những người đẩy ta vào khó khăn, vì nhờ vậy mà ta biết
đứng lên từ đâu để trưởng thành. Có nghĩa là còn nhiều, nhiều lắm những điều
con người cần phải biết ơn.
Lòng biết ơn không chỉ đem lại hạnh phúc cho bản thân, mà còn
mang hạnh phúc cho tất cả mọi người.
Với lòng biết ơn, con người biết từ bỏ cái tôi chính mình để hướng
đến một lối sống nhân ái, giao hòa.
Tiếc rằng ngày nay, nhiều người muốn được người khác biết ơn,
nhưng lại có quá ít người biết ơn người khác. Tương tự như việc người ta ham muốn
nhiều hơn sẻ chia, không thích cho đi mà chỉ muốn nhận về. Đó là biểu hiện của
sự lãng quên ít nhiều bài học về lòng biết ơn và cũng là dấu hiệu cho thấy thói
vô ơn có nguy cơ nảy nở, lan rộng.
Cám ơn đời cho ta
những bè bạn
Đã giúp ta chia sẻ
những buồn vui
Sánh bước bên ta
qua ngày dài vô tận
Cám ơn đời cho ta
bạn tình
Đã cho ta biết thế
nào là yêu thương
Sưởi ấm tim ta
qua mùa đông giá lạnh
Đã cùng ta xây
ngôi nhà hạnh phúc.
Ta đã có những
ngày không nơi trú ẩn
Bởi linh hồn kia
đã vô tận nỗi buồn
Nắng tốt tươi
nhưng lòng ta cô độc
Trốn nơi nào rét
mướt cũng vây quanh
May mắn quá vẫn còn nơi tin cậy.
Biểu hiện của sự vô ơn trong
cuộc sống đời thường
Khi quên mất bài học về
lòng biết ơn, người ta chỉ biết đến bản thân, quên những ai đã giúp
mình, quên công lao của tiền nhân tạo ra thành quả để ta thụ hưởng hàng ngày,
thậm chí quên cả công ơn của các bậc sinh thành, dưỡng dục.
Sự quên ơn, vô ơn là một thói xấu trái với lòng biết ơn, đáng ra
không nên tồn tại, nhưng nó đã và đang diễn ra khá phổ biến trong xã hội hiện
nay. Quên lòng biết ơn, hành xử của con người trở nên tệ bạc, không những thế
còn làm tổn thương cho người khác và gây hậu quả cho toàn xã hội.
Một biểu hiện của sự vô ơn rất rõ trong đời sống thường nhật đó
là: người ta khoan khoái đưa mắt ngắm nhìn khuôn viên đường phố sạch đẹp, ngửa
cổ dưới bóng cây xanh hít thở bầu không khí trong lành nhưng lại chun mũi khinh
miệt những người lao công, áo đẫm mồ hôi đi ngang qua.
Người ta tấm tắc thưởng thức hải sản tươi ngon, tha hồ quẫy đạp
trong làn nước biển mát rượi nhưng lại thẳng tay ném rác, xả thải lềnh bềnh xuống
biển không thương tiếc, rồi quay ra chửi đổng: biển bẩn ghê người!
Không chỉ người lớn mà đôi lúc chúng ta cũng giật mình vì nhiều
những đứa trẻ cũng nhiễm thói vô ơn đáng quan ngại.
Khi người mẹ tất tả, nhễ nhại mồ hôi với công việc bếp núc, những
đứa trẻ không những không chịu động tay giúp đỡ việc gì đã thế trong bữa ăn còn
mè nheo,chê ỏng chê eo, bới từ trên xuống dưới chọn thức ăn ngon cho mình.
Không biết dành miếng ăn ngon cho người lớn tuổi trong nhà, không
có lời cảm kích với người nhọc công nấu nướng, sấn sổ, quát lác người phục vụ ở
nhà hàng, đấy là vô ơn với người yêu
thương, chăm sóc, phục vụ mình.
Có những cô cậu học trò phổng phao, xinh đẹp, học hết cấp, thi đạt
điểm cao nhưng miệng ngoăn ngoắt nói xấu thầy cô, chê bai bôi nhọ nhà trường. Đấy
là vô ơn với người giáo dưỡng mình khôn lớn trưởng thành.
Buổi học cuối cùng, có mái đầu bạc nghiêng bên tang trống, dõng dạc
điểm hồi dài, báo mãn một năm học, nhưng không một ánh mắt học trò nào thấy được
nét buồn vương vương đang dõi theo bóng học sinh cuối cấp ríu ran dần xa ngoài
cổng trường. Đơn giản vì người ấy chỉ là ông bảo vệ trường, kiêm quét lớp, đánh
trống.
Cả ngàn ngày qua mỗi buổi tới lớp, giáp mặt ông còn chả thèm chào
thì ngày xa trường cũng có gì đâu mà phải
chú ý.
Đấy là biểu hiện của sự vô ơn với những cống hiến, hi sinh thầm lặng
của những con người đáng trân quý.
Sự vô tâm, vô ơn như cái mộng che mất con ngươi của mắt, nó khiến
người ta không thể thấy rõ được “ngọc” giữa đời thường mà chỉ nhìn thấy những lợi
ích riêng.
Và rồi người ta dùng đủ mọi mánh khóe, mưu đồ để cạnh tranh,
giành giật làm cho mối quan hệ người với người trở nên nghiệt ngã.
Vậy đâu là nguyên nhân khiến cho sự vô ơn, bạc bẽo nảy nở ngày một
nhiều trong đời sống hiện nay?
Phải chăng vì đời sống bận rộn, vì những lo lắng mưu sinh, vì sức
hấp dẫn của công nghệ hiện đại, chúng ta đang có những hành xử hết sức vô tâm,
vô ơn mà không biết. Hoặc đôi khi nhận ra sự tệ bạc của mình thì lại ngụy biện
đổ lỗi tại cuộc sống, công việc và nhiều lí do khác.
Tuy nhiên, sâu trong tâm hồn chúng ta không phải là những người
vô ơn. Vì thế cần thiết phải nhắc nhở, ôn tập để mỗi người luôn có ý thức về lòng biết ơn.
Không phải tình thân
Cũng chẳng phải
gia đình
Đơn giản lắm chỉ
là người bạn
Một người anh rộng
lượng nghĩa và tình
Một lời khuyên
răn, một câu an ủi
Dịu dàng như bóng
mát của vòm xanh
Ta cúi xuống níu
dây giày siết lại
Tự tin hơn mỗi nước
bộ hành
Vâng, đời sống cần
tâm hồn chia sẻ
Thắp lửa cho nhau lúc lạc bến xa bờ
Ví Dụ Về Sự Vô Ơn
Câu
Chuyện Về Sống Vô Ơn
Câu chuyện vui mà vô cùng sâu sắc, để chúng ta có thể nhìn thấy
ngoài kia đã có những người họ sống như thế nào…
Mỗi ngày ta đều cho một đứa trẻ ăn kẹo. Ta làm điều ấy rất thường
xuyên và vui vẻ. Đứa trẻ ấy cũng có vẻ rất yêu ta. Mỗi ngày thấy ta, nó đều cười
tươi và chạy đến nhận kẹo. Nhưng rồi một ngày, ta xoa đầu nó và bảo: “Hết kẹo rồi”.
Bỗng dưng ta thấy nó rất khác. Nó gào ầm lên rằng ta keo kiệt, ta xấu xa. Hoặc
nó đi khắp nơi để nói xấu ta.
Triết lý viên kẹo có nghĩa là khi ta cho ai khác một thứ gì, nhiều
khi họ sẽ không nghĩ ấy là món quà, họ nghĩ đó là bổn phận, là trách nhiệm. Và
khi chúng ta không cho thứ mà họ muốn nữa, họ sẽ ngay lập tức trở mặt với chúng
ta. Với nhiều người, cho dù chúng ta có cho họ kẹo mỗi ngày, thì họ cũng chỉ nhớ
mỗi một ngày mà chúng ta đã không cho.
Ví
Dụ Về Vong Ơn Bội Nghĩa
Hẳn nhiều người không còn xa lạ về câu chuyện “Người nông dân và
con rắn”. Chuyện kể rằng: Ngày xưa, có một bác nông dân đi qua cánh đồng vào một
buổi sáng mùa đông lạnh lẽo. Thấy trên mặt đất nằm một con rắn bất động như thể
bị đông lạnh sắp chết, bác nông dân bèn động lòng thương xót, quyết định nhặt
nó lên và ôm vào ngực để ngủ ấm, muốn cứu nó sống lại.
Nhận được hơi ấm từ bác nông dân, con rắn dần dần tỉnh lại. Thế
nhưng, ngay khi nó lấy lại đủ sức mạnh của mình, nó lại quay ra cắn chết bác
nông dân theo bản năng.
Đến khi trút hơi thở cuối cùng, bác nông dân mới thì thào: Mọi
người phải học hỏi từ số phận của tôi, đừng bao giờ thương hại một kẻ vong ân bội
nghĩa.
Ví
Dụ Về Sự Vô Ơn Trong Cuộc Sống
Nhặt được ví và hoàn lại cho người mất đầy đủ nhưng chàng trai vẫn
rơi phải hoàn cảnh éo le khi gặp phải “cô gái vàng trong làng vô ơn” khi tố ngược
mất 600.000 đồng.
Câu chuyện đánh rơi ví mất tiền là điều không còn quá xa lạ,
chính vì vậy nhiều người nhỡ có rơi vào tình trạng này thường “tặc lưỡi” cho rằng:
“thôi của đi thay người, nhận lại giấy tờ là được rồi”. Thế nhưng, nhặt được ví
mà tìm lại để trả cả ví lẫn tiền nhưng vẫn bị tố lấy tiền khiến nhiều người tức
điên. Câu chuyện của chàng trai “tốt bụng sai người” mới đây đăng tải lên MXH
là một điển hình và được dân mạng quan tâm.
Trong bài chia sẻ của mình, chàng trai cho biết sau khi nhặt được
ví, anh đã có lòng trả lại cái ví với đầy đủ giấy tờ và tiền mặt. Nhưng thay vì
được nhận lời cảm ơn, anh còn bị chủ cái ví bị mất tố lấy 600.000 đồng trong ví
của cô nàng dù anh thực sự cảm thấy không đáng.
Sau bài chia sẻ của anh chàng nhặt được ví, cô gái chủ ví còn táo
tợn hơn khi không ngại vào comment thẳng trên status đăng ảnh tìm chủ nhân ví của
anh chàng tố anh chàng lấy mất 600.000 đồng trong ví.
Hiện câu chuyện chàng trai nhặt được ví bị tố ngược là lấy tiền
thu hút sự chú ý, chia sẻ và quan tâm của CĐM. Đứng về phía chàng trai , ai
cũng bức xúc cho rằng cô bạn đang quá sai trong việc cư xử.
Dù sự thật cô bạn trên có mất 600.000 đồng thật hay không thì
không ai có thể xác nhận được ngoài chính chủ nhân, nhưng trước hết việc lấy lại
được giấy tờ và ví một cách toàn vẹn sau khi bất cẩn làm mất đã là 1 sự may mắn.
Ví
Dụ Về Sự Vô Ơn Đối Với Cha Mẹ
Một câu chuyện xảy ra ở Trung Quốc mới đây đã thu hút sự chú ý của
dư luận. Cụ thể một nữ sinh đã lên mạng xã hội đăng bài dài trách móc bố mẹ với
đại ý: “Sao mẹ xấu vậy còn sinh ra con?”, “Sao mẹ không chọn chồng tốt một
chút, nếu thế thì giờ con cũng không thua thiệt ngoại hình với người khác!”.
Được biết tại Trung Quốc, khái niệm này chỉ việc mọi phụ nữ đều
có nghĩa vụ bảo vệ cơ thể của mình, đồng thời chuẩn bị sức khoẻ thật tốt để thế
hệ sau chào đời khỏe mạnh, không bị dị tật. Thế nhưng bộ phận giới trẻ nói trên
lại có những suy nghĩ biến tướng, cố tình hiểu sai nghĩa.
Họ chào đời khoẻ mạnh, được ăn học đàng hoàng nhưng lại sẵn sàng
chỉ trích cha mẹ vì những di truyền về mặt ngoại hình.
Câu chuyện sau đó khiến cộng đồng mạng xứ Trung vô cùng bức xúc.
Có thể thấy, một bộ phận giới trẻ nước này đang sống rất ích kỷ và vô ơn. Khi một
đứa trẻ chào đời, cha mẹ không thể ngủ một giấc trọn vẹn. Bởi họ phải thức cả
đêm để dỗ, để thay tã cho con.
Khi trẻ đi học, bố mẹ buổi sáng vội vàng đưa con đến trường xong
mới có thể đi làm. Chiều lại vội vàng đi đón con rồi về nhà nấu nướng. Khi con ốm,
bố mẹ lo lắng không ngủ được. Những năm sau này, những bậc cha mẹ thậm chí dần
mất đi tên tuổi của mình. Họ được gọi bằng cái tên như “mẹ cái A”, “bố cái B”,…
Thực tế so với cha mẹ thế hệ trước, thì nhiều cha mẹ ngày nay có
phần bao bọc, chiều chuộng con cái hơn. Chính vì vậy, một bộ phận giới trẻ dần
quen với việc hưởng thụ, mặc định những điều tốt đẹp bố mẹ làm cho mình là lẽ
dĩ nhiên. Cứ thế, giới trẻ sống ngày càng lãng cảm, ích kỷ và vô ơn.
Ví
Dụ Về Sự Vô Ơn Cụ Thể
Một câu chuyện về sự vô ơn của một thanh niên và lòng tin đặt nhầm
chỗ của nữ diễn viên Tôn Lệ đang khiến nhiều diễn viên khác phải suy nghĩ lại về
vấn đề làm từ thiện.
Đó là câu chuyện đáng buồn của ngôi sao điện ảnh nổi tiếng Trung
Quốc – Tôn Lệ. Mọi người luôn nghĩ cuộc sống của một ngôi sao lớn như vậy sẽ
không bao giờ gặp phiền muộn. Tuy nhiên, rất ít người biết rằng, Tôn Lệ đã từng
đau đầu vì một lá đơn khiếu nại đến từ chính người mà cô giúp đỡ.
Mười năm trước, khi mới gia nhập làng giải trí, thu nhập còn thấp,
trong một lần xem chương trình nói về cuộc sống vùng núi, nữ diễn viên đã chú ý
đến một cậu bé xuất hiện trong chương trình, vì gia cảnh bần hàn mà không thể
đi học. Tôn Lệ đã chủ động tìm cách liên hệ cậu bé và bày tỏ muốn hỗ trợ kinh tế
để cậu bé có thể đi học tới khi tốt nghiệp đại học.
Cậu bé được Tôn Lệ hỗ trợ nhưng năm đó đã không thi đậu đại học.
Tuy nhiên sau đó nữ diễn viên đã động viên cậu ôn thi lại một năm, cuối cùng cậu
cũng thi đỗ vào trường đại học mình mong muốn.
Thời điểm đó, khi đã là một thanh niên trưởng thành, được tiếp
xúc với xã hội bên ngoài, được biết đến công nghệ thông tin, cậu bé nông thôn
năm nào cũng thay đổi trở thành một thanh niên ranh mãnh.
Khi biết người trợ giúp mình là một ngôi sao lớn của làng giải
trí, thanh niên này bắt đầu đưa ra ngày một nhiều yêu cầu với Tôn Lệ. Trong khi
trường đại học của cậu vì không hề biết cậu vẫn luôn nhận được nguồn tài trợ từ
Tôn Lệ, nên vẫn cho cậu được hưởng học bổng.
Tiền sinh hoạt phí 500 tệ một tháng Tôn Lệ gửi, cậu chỉ tiêu
trong 10 ngày là hết, rồi lại tiếp tục xin thêm 500 tệ nữa. Thời điểm đó, nữ diễn
viên cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy không phải là điều tốt. Cô đã quyết định
không cung cấp sinh hoạt phí cho cậu thanh niên này nữa, chỉ hỗ trợ tiền học
phí.
Cô cho rằng thanh niên đã là sinh viên đại học, vài năm nữa sẽ phải
gia nhập xã hội, cần thiết phải học cách tự lập, không thể việc gì cũng dựa dẫm
vào người khác. Nhưng thật không ngờ, khi Tôn Lệ vừa ngừng trợ cấp, thanh niên
đã tỏ ra không vừa ý, thậm chí còn viết một lá đơn khiếu nại Tôn Lệ dài 6000 từ.
Chuyện này đã khiến cho nữ diễn viên vô cùng thất vọng, và từ đó
trở đi không còn ý định hỗ trợ học sinh nữa. Cô chuyển sang gửi tiền hỗ trợ cho
quỹ động vật. Câu chuyện về sự vô ơn của thanh niên này và lòng tin đặt nhầm chỗ
của nữ diễn viên Tôn Lệ đã khiến nhiều diễn viên khác phải suy nghĩ lại về vấn
đề làm từ thiện.
Dẫn
Chứng Về Sống Vô Ơn Chi Tiết
Tên ăn mày hỏi : “Có thể cho tôi 10.000 đồng không?”
Người qua đường trả lời: “Tôi chỉ có 8.000 đồng.”
Tên ăn mày: “Vậy anh nợ tôi 2000 đồng.”
Người qua đường quyết định không cho tiền người ăn mày nữa.
Chúng ta thấy đấy, có rất nhiều người dù được người khác giúp đỡ
nhưng họ lại không trân trọng, họ luôn đòi hỏi người khác phải đáp ứng yêu cầu
của mình tốt hơn nữa. Họ cho rằng ông trời nợ họ, lúc nào cũng cho rằng những
thứ ông trời ban cho họ không đủ, không tốt, lòng biết ơn của họ đã bị sự tham
lam lấn át đi rồi.
Nếu chúng ta không biết ơn những điều mình đang có chúng ta sẽ
không bao giờ có thêm những điều tốt đẹp đến với cuộc đời mình nữa. Bởi vì sẽ
chẳng ai muốn giúp một kẻ vong ân bạc nghĩa, qua cầu rút ván cả. Chúng ta thấy
đấy, những kẻ vô ơn đều chịu một kết cục đau khổ…
Âm thầm lặng lẽ sống
vì con
Vất vả gian nan dạ
chẳng sờn
Cả đời vì con lâm
bể khổ
Sinh con sót dạ gắng
vuông tròn
Một đời khắc khổ
nuôi con lớn
Sống kiếp lầm
than dạ vẫn son
Nghĩa mẹ tình cha
con mãi khắc
Công cha mẹ thấu tận trời cao.
Vì sao có những người vô ơn với
người khác?
Có những người không bao giờ hài lòng, lúc nào cũng đòi hỏi người
đời làm cho họ nhiều hơn và nhiều hơn nữa nhưng lại vong ân, thậm chí, “nổi
xung” lên một cách vô lý khi bị từ chối.
Tiến sỹ diễn giả Lê Thẩm Dương và các đồng nghiệp, tin và cho rằng
một số người thiếu phẩm chất lòng biết ơn. Đó như một điểm tính cách, có nghĩa
là sự vô ơn có thể tồn tại cả đời.
Ngoài ra, bất mãn, không hài lòng một cách thường xuyên khiến họ
không thể thấy những món quà mà sự biết ơn mang lại. Họ “mù” trước điều tốt đẹp
trong những gì người khác làm. Họ không có trải nghiệm phần thưởng nội tâm xuất
phát từ ý thức đầy đủ, và khi bị cự tuyệt, họ phản ứng tức giận, phẫn nộ.
Do đó, dù có bất cứ phẩm chất đẹp nào khác, họ cũng không bao giờ
thực sự hạnh phúc.
Nghiên cứu trước đây cho thấy những người có lòng biết ơn đối với
hành vi công kích liên cá nhân và coi đó không phải là sự xúc phạm hoặc “dìm
hàng” mà là cơ hội để phát triển, sẽ có được sự kiên cường. Nhận thức đóng một
vai trò quan trọng trong quá trình này. Đây là lý do tại sao ơn nghĩa đối với một
người thiếu sự biết ơn không có tác dụng gì cả. Sự vô ơn được lập trình để xem
sự ủng hộ, giúp đỡ là không bao giờ đủ tốt.
Điều nguy hiểm là sự vô ơn thường xuyên mang lại cho chủ nhân của
nó cuộc sống trở thành lời tiên tri tự hoàn thành ý niệm những người khác luôn
khiến họ thất vọng. Tuy nhiên, nghiên cứu của Witvliet và các cộng sự cũng chỉ
ra lòng biết ơn là một phẩm chất có thể được nuôi dưỡng.
Cám ơn trời đất hữu
hình
Cám ơn Cha Mẹ cho
mình tấm thân
Cám ơn bằng hữu,
thân nhân
Cho ta tất cả
tình chân nghĩa thành
Cám ơn cuộc sống
an lành
Cám ơn ta đã trở
thành tình thân
Cám ơn các vị
quân nhân
Giữ cho đám trẻ
yên tâm học hành
Cám ơn hoa quả
trên cành
Thiên nhiên tươi
đẹp đã dành cho ta
Công ơn tiền bối
bao la
Dầy công xây dựng
cho ta yên bình
Cám ơn Phu- Phụ
trọn tình
Sắc cầm hòa hợp
chúng mình trọn đôi
Cám ơn em trẻ mồ
côi
Cho ta suy nghĩ để
thôi sự đời
Cám ơn vật đổi
sao dời
Tuổi thơ lận đận
cho đời khôn ra
Cám ơn cuộc sống
bôn ba
Cho ta khái niệm
nhìn xa, trông gần
Cám ơn một kiếp hồng
trần
Cho ta trải nghiệm
đôi lần đắng cay
Con người mãi miết
đúng sai
Thì sao có chữ
ngày mai thân tình
Cám ơn bạn, cám
ơn mình
Cám ơn tất cả ân
tình xem qua
Cám ơn người, cám
ơn ta
“Cám ơn” hai chữ dù xa hóa gần.
Tại sao Vô ơn bạc nghĩa bị xã
hội lên án?
Có rất nhiều câu tục ngữ của các cụ ngày xưa nói về lòng biết ơn
cha mẹ thầy cô để nhắc nhở thế hệ con cháu phải báo đáp ơn nghĩa của mọi người
đã giành cho mình. Ngoài ra cũng có nhiều câu tục ngữ phê phán những người
không biết ơn những người đã giúp mình giống như câu tục ngữ vô ơn bạc nghĩa vậy.
Đạo làm người sống ở trên đời phải luôn khắc ghi ân tình người đã giúp đỡ mình.
Vô ơn bạc nghĩa hay còn nói theo cách khác là Vong ơn bội nghĩa,
Thất tín bội nghĩa. Lòng biết ơn từ lâu đã luôn là một trong những đạo lý của
dân tộc. Thế nhưng, một số người hôm nay lại đi ngược lại với truyền thống ấy,
vong ân, bội nghĩa, vô ơn với những người đã giúp ta đạt được thành công, ông bà
cha ta đã gọi những kẻ ấy bằng câu tục ngữ “Vô ơn bạc nghĩa”.
Câu tục ngữ có hai vế, ”Vô ơn” và “bạc nghĩa”, vế đầu tiên nói vể
những kẻ quên ơn những người đã giúp đỡ mình, vế sau nói về những kẻ thất tín với
những người đã có ân nghĩa với mình. Cả hai vế dường như có ý nghĩa gần tương tự
nhau, đâu cũng là hai từ đồng nghĩa hay được sử dụng. Sự kết hợp hai từ ngữ này
đã làm toát lên một sự phê phán đến cay nghiệt những kẻ vong ơn và bội nghĩa
trong xã hội. Lời phê phán này là hoàn toàn đúng đắn và giàu triết lý.
Cần phải hiểu rằng, cuộc sống này vẫn luôn tồn tại muôn vàn khó
khăn mà con người ta cần phải vượt qua, nếu không có sự trợ giúp hay giúp đỡ từ
người khác, ta làm sao có thể tự mình vượt qua những chông gai trắc trở ấy. Chúng
ta làm sao có thể nên người nếu như không có sự chăm sóc, nuôi dưỡng của bố mẹ?
Chúng ta làm sao có thể tiếp nhận tri thức nếu không có thầy cô là người truyền
đạt chúng?
Bất kỳ một điều gì mà ta có được ngày hôm nay dù ít hay nhiều đều
nhờ một phần công sức của những người xung quanh, không ai có thể tự mình mà vượt
qua hết tất cả. Do đó, thử nghĩ mà xem, những kẻ vong ân bội nghĩa liệu có đáng
chê trách hay không? Mỗi sự giúp đỡ ta trong cuộc sống đều xuất phát từ tình
yêu thương, sự quý mến của người khác dành cho ta, họ hy vọng ta thành công, hy
vọng ta sẽ được vui vẻ.
Vậy nên khi ta đã có thể đạt được điều mình muốn, có những kẻ lại
cố tình quay lưng đi với công lao giúp đỡ của người khác, cho rằng đó hoàn toàn
là công sức của riêng bản thân mình, tự mình làm nên, cũng có những kẻ dù cũng
ý thức được sự mang ơn nhưng khi chính người đó cần sự giúp đỡ ngược lại từ ta,
họ lại phủ nhận sạch sẽ mối quan hệ, lạnh lùng quay lưng với người mà đã hết
lòng vì mình. Điều đó không chỉ khiến cho chính chúng ta sẽ xấu đi ,không thể
tin tưởng trong mắt người ấy và cả những người xung quanh mà còn làm cho mối
quan hệ của đôi bên sẽ rạn nứt và khó có thể trở lại như trước.
Nhân vật Lý Thông trong truyện cổ tích “Thạch Sanh” chính là một
minh chứng tiêu biểu cho sự Vô ơn bạc nghĩa đối với Thạch Sanh đã hết lòng yêu
thương, giúp đỡ hắn nhưng cuối cùng hắn đã quay lưng , hãm hại và cướp công của
Thạch Sanh. Những kẻ bội bạc, vô ơn trong cuộc sống sẽ phải nhận một kết cục xứng
đáng khi chính Lý Thông cũng phải chịu sự trừng phạt và hóa thành con cóc ghẻ.
Vô ơn bạc nghĩa là gì? Đó là một lối sống đáng bị lên án và phê
phán. Đó là những kẻ sống chỉ biết mình, quên đi ân tình của những người đã
giúp chúng vượt qua hiểm cảnh. Bên cạnh đó, những người có lòng biết ơn, “uống
nước nhớ nguồn”, ăn quả nhớ kẻ trồng cây, kính trọng với người khác, sẽ luôn được
yêu quý và tôn trọng, những con người ấy dù có lâm vào bất kỳ hoàn cảnh khó
khăn nào cũng sẽ có luôn có người sẵn sàng giúp đỡ.
Vậy nên, mỗi người chúng ta cần tránh lối sống vong ơn bạc nghĩa
và hãy luôn kính trọng, biết ơn những người dù ít dù nhiều cũng đã giúp đỡ ta
trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Con người ta một đã đá chiếc bát thì chiếc bát khi
đã vỡ cũng vĩnh viễn chẳng thể nào lành lại như xưa. Đừng để chiếc bát của chúng
ta vỡ hay làm vỡ chiếc bát của người khác. Đạo lý của ông cha ta thật đúng đắn
và sâu sắc làm sao.
Thương Cha mưa nắng
dãi dầu
Quanh năm vất vả
đồng sâu tối ngày
Sớm hôm mãi miết
cấy cày
Tuổi cao sức yếu
hao gầy xác thân.
Vì con Cha phải
nhọc nhằn
Từng đêm sẻ gối
nhường chăn con mình
Vì lo cuộc sống
gia đình
Mà Cha đã phải hy
sinh suốt đời.
Công Cha như núi
ngất trời
Tình Cha như nước
biển khơi dạt dào
Một đời phải chịu
khổ đau
Công Cha con nguyện
khắc sâu trong lòng.
Thắp hương khấn Phật
con mong
Cha luôn mạnh khỏe
sống trong vĩnh hằng
Dắt con đi khắp nẻo
đường
Cha là thần tượng
làm gương soi vào.
Đời này cho đến về
sau
Sinh thành nuôi
dưỡng tâm đầu con ghi
Con chưa báo đáp
được gì
Chỉ cần Cha khỏe
con thì được vui.
Bao nhiêu vàng ngọc
trên đời
Cũng không bằng được nụ cười của Cha.
Sự vô ơn trả giá bằng gì?
Nhiều ngày tháng năm nay Ngọc Minh đã đọc được rất nhiều bài báo
liên quan. Và cảm thấy con người bây giờ thật vô ơn. Không biết sự vô ơn như vậy
có phải là vô thức hay họ vẫn nhận thức được và vẫn làm. Từ việc các bạn trẻ đi
thi đường lên đỉnh olympia du học rồi ra định cư nước ngoài (Mặc dù nhiều bạn
đưa ra lý do cũng khá thuyết phục). Rồi gần đây là những phản ánh tiêu cực về
cách chống dịch của Việt Nam của bệnh nhân 17 trên các trang báo nước ngoài.
Ngọc Minh nhớ là những bài học về lòng biết ơn. Uống nước nhớ nguồn,
Ăn quả nhớ kẻ trồng cây là những bài học vỡ lòng mà sao mọi người thờ ơ quá chừng.
Phải chăng mọi người quá vô tâm rồi trở nên vô ơn trong vô thức. Chắc mọi người
cũng không lạ lùng gì những cảnh tượng ở nhà hàng, khách sạn những con người có
tiền lên giọng làm cha, làm mẹ thiên hạ đi hạch sách những bạn phục vụ vì phải
đợi lâu hay có những cử chỉ không vừa ý. Nên nhớ rằng họ đang bỏ tiền ra là để
mua dịch vụ, chứ không phải là bố thí, cho không ai cái gì cả. Và chính những
hành động đó của họ vô tình đã làm cho những người xung quanh bị ảnh hưởng. Ảnh
hưởng nhất là những người thân trong gia đình, nhất là những thành viên nhỏ tuổi.
Họ coi như đó là một chuẩn mực của xã hội. Thật nguy hiểm mọi người ạ. Từ đó dẫn
tới vô vàn các hệ lụy về sự thông cảm, biết ơn của các em nhỏ.
Đặng Lê Nguyên Vũ trình bày quan điểm về tiền bạc, nợ nần vay trả:
'Khi bạn nợ tiền một ai đó, hãy hiểu sâu sắc rằng chữ 'Nợ' ấy không thể chỉ trả
bằng giấy bạc, sòng phẳng như giấy bạc.' Đó chính là sự biết ơn.
Lầm
tưởng lòng tốt sự giúp đỡ là nghĩa vụ họ phải làm.
Ngọc Minh chia sẻ một câu chuyện có thật ở doanh nghiệp mình chứng
kiến. Công ty đó cũng bự và có căng tin riêng. Và cứ sau một thời gian công ty
sẽ làm khảo sát để đánh giá chất lượng dịch vụ nhằm mục đích nâng cao chất lượng
phục vụ. Và có một sự thật bất ngờ là những người đi ăn cùng bạn bè ngày nào
cũng ăn tại căng tin lại đánh giá dịch vụ rất tệ. Mình có hỏi thì họ nói nấu đi
nấu lại các món chán. Đơn giản vì cái đó mà họ đánh giá rất thấp tất cả các câu
hỏi khảo sát. Và mình thắc mắc nếu vậy sao ngày nào họ cũng ăn. Căng tin đâu bắt
họ ăn đâu. Và mình nhận ra không phải là căng tin nấu giở, các món lặp đi lặp lại.
Mà là do con người luôn muốn những thứ mới mẻ hơn tốt hơn những gì mình đang
có. Và họ đỗ lỗi cho những thứ hiện tại không tốt. Vì bất cứ lý do gì. Vậy vô
tình họ đang phủ nhận những giá trị đóng góp của người ta cho mình trong thời
gian vừa qua rồi. Đó phải chăng chính là một sự vô ơn.
Sự
vô ơn làm mất rất nhiều thứ giá trị trong cuộc sống. Tiền bạc, lòng tin, mối
quan hệ gia đình, bạn bè...
Việc hằng ngày mà chắc ai cũng từng thấy hoặc trải qua là sự vay
mượn tiền bạc. Nếu người ta vay ngân hàng hoặc vay của đơn vị cho vay lấy lãi
thì mình không nói làm gì. Nhưng khi họ cần một khoản tiền gấp và họ đi vay những
người bạn bè, thân quen thì họ phải biết ơn người ta vì đã giúp họ trong lúc
khó khăn chứ đúng không? Chẳng ai có nghĩa vụ phải cho họ mượn tiền cả. Vậy tại
sao người ta cho họ mượn. Vì người ta tin tưởng họ, Người ta muốn giúp ai đó vượt
qua khó khăn. Vậy họ phải thể hiện sự biết ơn như nào. Họ có trả cho người ta
đúng hẹn hay không. Họ có thành thật về việc vay trả hay không? Có câu
"Vay tiền thấy lòng người, Trả tiền thấy rõ nhân phẩm". Họ kì kèo khất
nợ hết lần này tới lần khác. Tiền nong chỉ là con số nhưng vô tình họ đã đánh mất
niềm tin ở nơi người cho vay.Thứ mà họ mất đi rất khó lấy lại được. Và một điều
chắc chắn nếu họ trả xong nợ thì lần sau họ mượn sẽ khó khăn hơn rất nhiều. Thậm
chí là không được.
Sự
vô ơn đến từ những người vô trách nhiệm, thiếu ý thức
Chắc mọi người vẫn còn chưa quên việc một số người Việt Nam vô ý
thức vì mấy triệu bạc mà đưa người vượt biên trái phép vào Việt Nam trốn cách
ly. Ngọc Minh không nghĩ là họ không biết hậu quả của việc họ làm. Nhưng tại
sao biết mà họ vẫn làm. Có phải vì lòng tham... Nhưng mà Ngọc minh nghĩ nhiều
hơn tới việc sự vô ơn đối với chính nơi họ đang sống, là đất nước của họ, quê
hương của họ sao họ lại làm vậy. Các nước khác trên thế giới đang cố gắng như
thế nào để kiềm chế dịch bệnh. Sự ảnh hưởng của dịch bệnh to lớn như nào tới
kinh tế, đời sống sinh hoạt của mọi người. Cái này thời sự trên tivi mỗi ngày đều
nói cơ mà. Chính phủ Việt Nam đang rất cố gắng nỗ lực và làm rất tốt trong việc
phòng chống dịch covid-19. Để chúng ta có một cuộc sống bình thường như này phải
biết ơn chứ. Nhìn sang các nước tiên tiến như Mỹ, Pháp, Anh thử xem. Phải gồng
mình chống chọi so với cuộc sống bình thường các bạn còn muốn ý kiến gì nữa.
Buồn hơn nữa là một cơ số người bị bệnh được nhà nước đón về chữa
trị thì chê ỏng chê eo khu vực cách ly,
Rồi trốn khỏi khu cách ly, Chữa xong cho thì lên mạng nói này nói kia. Ngọc Minh
chẳng hiểu nổi họ đang suy nghĩ cái gì. Sự biết ơn trong họ ở đâu khi đất nước
cứu vớt họ thì họ lại quay lưng tỏ thái độ như vậy. Đặng Lê Nguyên Vũ có nói
"Bạn có thể là một người nghèo nhưng đừng làm một người bội tín hay vô ơn.
Chúng ta có thể không đủ tiền để trả nhưng phải biết dùng miệng để giữ lại chút
tín nhiệm. Bội tín chính là sự suy sụp về mặt kinh tế, bội tín cũng chính là sự
thất bại nặng nề về mặt nhân cách". Đôi khi người ta giúp người không phải
là người ta muốn họ trả lại cái ơn mà đơn giản họ thấy người ta tử tế, họ tin
tưởng chúng ta. Họ giúp chúng ta mà chẳng có một chút vụ lợi gì. Với những sự
giúp đỡ như vậy chúng ta nghĩ xem chúng ta lấy gì để trả xứng với tấm lòng người
ta.
Luật
nhân quả, nhãn tiền.
Không biết mọi người thế nào. Còn Ngọc Minh thì rất tin tưởng vào
luật nhân quả. Chúng ta gieo gì thì sẽ gặt đó thôi. Chúng ta trồng cây trái ngọt
thì chúng ta sẽ nhận được trái ngọt. Chúng ta sống tốt thì được người ta
thương, Chúng ta nỗ lực phấn đấu thì tương lai chúng ta sẽ trở nên sung túc
hơn. Chúng ta vô ơn, không quý trọng sự giúp đỡ của người khác thì sẽ bị mọi
người xung quanh ghét bỏ, đơn độc. Và nặng nề hơn là cả một hệ lụy đằng sau. Chúng
ta như một chiếc gương đối với con cái của mình,Và Ngọc Minh không hy vọng là
sau này chúng ta bị chính những đứa con mình đối xử như chúng ta đã từng đối xử
vô ơn với người khác. Nên hãy cân nhắc và suy xét.
Cảm ơn đời trao ta
Những khó khăn vất vả
Thấm mặn giọt mồ hôi
Gột nên điều mới lạ
Cảm ơn người gian dối
Nêm vị ngọt đầu môi
Dẫu cùng đi một lối
Chớ vội tin người ơi
Cảm ơn người phụ ta
Biết tình đời thay đổi
Thời gian vẫn cứ trôi
Mối tình sau đang đợi
Cảm ơn ta tồn tại
Được sống trong kiếp người
Biết điều sai, sám hối
Cho ta vẫn là ta
Đừng gây ra tội lỗi
Mai đây có lìa đời
Không có ai tắm gội
Thân xác vẫn không hôi.
Cách để Trở nên Biết ơn
Chẳng phải vô cớ mà nhiều người tin rằng những người nuôi dưỡng
lòng biết ơn thường hạnh phúc hơn và khỏe mạnh hơn những người chưa có thói
quen này. Người có lòng biết ơn trân trọng những gì họ đang có thay vì chăm
chăm nghĩ đến những mặt thiếu thốn. Họ thể hiện lòng biết ơn với người khác và
cũng thường nhận lại nhiều sự biết ơn. Họ xem mỗi ngày là một cơ hội mới để đón
nhận hạnh phúc thay vì một thử thách để vượt qua. Mặc dù nhiều người có ý thức
về lòng biết ơn một cách tự nhiên, nhưng chúng ta đừng cho rằng mình không thể
nuôi dưỡng điều này trong cuộc sống. Đây là việc không hề dễ dàng, nhưng chúng
ta sẽ biết ơn vì nỗ lực của mình!
Phương pháp 1
Biết
ơn trong từng khoảnh khắc
1.Dành
một phút để cảm ơn cuộc sống.
Đôi khi nghỉ ngơi là cách hiệu quả để lên dây cót tinh thần và cảm
thấy tốt hơn. Chúng ta sẽ cần xác định những thứ mà mình biết ơn, và đôi lúc
chính việc nghỉ ngơi cũng là điều đáng để biết ơn.
Khi chúng ta ở công ty hoặc trường học, hãy đi loanh quanh trong
tòa nhà hoặc ra ngoài hít thở không khí và thầm cảm ơn cơ hội được nghỉ ngơi,
thả lỏng chân tay và cảm nhận ánh nắng, v.v.
Dành một ít thời gian để chú ý đến những điều nhỏ nhặt mà mình biết
ơn, như cốc cà phê buổi sáng hoặc chiếc gối mà mình nằm mỗi đêm.
2.Cho
ai đó biết rằng mình cảm kích họ.
Thường thì cuộc sống bận rộn khiến chúng ta quên nói cho người
khác biết họ quan trọng với mình đến nhường nào hoặc mình trân trọng những gì họ
làm và điều đó rất ý nghĩa với mình. Việc cảm ơn người khác sẽ nuôi dưỡng và dần
lan tỏa lòng biết ơn. Ví dụ:
Nếu vợ / chồng của chúng ta chuẩn bị bữa trưa cho mình, hãy gọi
hoặc nhắn tin để nói: “Em/anh yêu, anh/em biết việc chuẩn bị bữa trưa đối với với
em/anh là hết sức đơn giản, nhưng anh/em rất cảm ơn em/anh vì em/anh luôn cố gắng
giúp anh/em đỡ bận rộn mỗi buổi sáng”.
3.Cùng
gia đình nói về lòng biết ơn.
Hãy dành một khoảng thời gian, chẳng hạn như bữa tối để nói về những
điều mà chúng ta biết ơn trong ngày. Ngoài ra, mỗi thành viên trong gia đình
cũng nên lần lượt nói về điều mà họ cảm kích trong hôm đó.
Hãy tập thói quen để mỗi thành viên trong gia đình lần lượt chia
sẻ và đề cập ít nhất một điều biết ơn trước khi dùng bữa.
Cố gắng nói càng cụ thể càng tốt. Ví dụ, thay vì nói “Tôi biết ơn
vì mọi người đã có mặt ở đây”, chúng ta có thể nói “Tôi biết ơn vì mọi người đã
giúp tôi chăm sóc sân vườn vào mỗi cuối tuần”.
4.Gửi
mẩu giấy cảm ơn.
Việc gửi một mẩu giấy cảm ơn nho nhỏ thực sự đem đến ý nghĩa rất
to lớn. Mẩu giấy cảm ơn tỏ lòng biết ơn khi người khác cho chúng ta điều gì đó
(thời gian, công sức, quà tặng) mà họ không nhất thiết phải làm vậy và mình cảm
kích việc làm của họ. Chúng ta không cần phải viết tờ sớ dài ngoằng để nói cảm
ơn, chỉ cần viết vài dòng bày tỏ ý nghĩa của món quà, thời gian, công sức của họ
đối với mình là đủ.
Tin nhắn, thư điện tử, thư thoại cảm ơn cũng là điều tuyệt vời để
gửi (và nhận), nhưng lời cảm ơn viết tay vẫn mang ý nghĩa đặc biệt hơn.
Mẩu giấy cảm ơn của chúng ta có thể chỉ là tờ giấy ghi chú với một
thông điệp ngắn, hoặc mình có thể viết lời cảm ơn lên quyển sổ và vẽ thêm bông
hoa hoặc trái tim.
5.Đền
đáp cũng là một cách cảm ơn.
Sự biết ơn không chỉ thể hiện qua lời nói mà còn qua hành động đền
đáp cho cộng đồng và bạn bè. Điều này không có nghĩa là mình đền đáp vì sự sòng
phẳng để không ai "nợ" ai. Hãy cho đi vì đó là nghĩa cử cao đẹp và
đem đến cho mình cảm giác tốt lành.
Nếu chúng ta biết người đó, hãy giúp đỡ trực tiếp. Ví dụ, chúng
ta có thể đưa bà của mình đi đây đó hoặc giúp một người bạn chuyển nhà.
Nếu chúng ta không biết người đó, hãy tiếp nối cử chỉ tốt đẹp của
họ. Ví dụ, chúng ta có thể đền đáp công ơn của người đã giúp đỡ mình trong suốt
những năm đại học bằng cách hỗ trợ những sinh viên khác.
6.Nhìn
nhận sự tử tế phía sau điều mà mình nhận được.
Khi ai đó đối xử tốt với mình - tặng quà, đem đến bữa ăn nóng hổi,
tình nguyện đọc và chỉnh sửa bài luận của mình - hãy nhìn nhận cách mà họ cố gắng
tạo ra điều tốt đẹp cho cuộc sống của mình. Họ đã không ngại dành thời gian quý
báu, tiền bạc của mình để có thể làm điều tử tế cho mình.
Sự nhìn nhận này giúp nuôi dưỡng và lan tỏa lòng biết ơn thông
qua hành động và lời nói của mình, đặc biệt khi ta có con cái.
7.Thường
xuyên nói “cảm ơn”.
Cảm ơn người bán cà phê, cảm ơn người giữ cửa cho mình, cảm ơn
nhân viên chăm sóc khách hàng đã giúp chúng ta tìm ra nguyên nhân khiến điện
thoại của mình không hoạt động. Việc nói ra lời cảm ơn có thể giúp mình có được
cảm giác biết ơn sâu sắc đối với cuộc sống.
Nói "cảm ơn" như một lời cầu nguyện hoặc chân ngôn. Chúng
ta có thể cảm ơn những điều cụ thể, hoặc liên tục lặp lại lời cảm ơn với bản
thân. Ví dụ, chúng ta có thể cảm ơn bữa ăn sáng hôm nay, cơn mưa đã tưới nước
cho cây cối, áo mưa đã giúp chúng ta không bị ướt, v.v.
Bằng việc nuôi dưỡng lòng biết ơn (và bằng việc thể hiện qua lời
nói), chúng ta có thể xoa dịu cơn giận, cảm giác lo âu, tình trạng trầm cảm và
các vấn đề sức khỏe khác.
Khi chúng ta nói cảm ơn người khác, hãy nhìn vào mắt họ và mỉm cười
để họ cảm nhận được sự chân thành.
8.Nghĩ
ra các lý do khiến mình biết ơn, kể cả trong lúc khó khăn.
Đôi khi chúng ta sẽ khó mà cảm thấy biết ơn cuộc đời. Tuy nhiên,
đó lại là thời điểm quan trọng để nuôi dưỡng lòng biết ơn, vì việc này giúp mình
dễ dàng vượt qua khó khăn hơn là nổi giận hoặc bất mãn.
Để nuôi dưỡng lòng biết ơn đối với công việc khó khăn hoặc nhàm
chán, chúng ta có thể liệt kê những điều tốt đẹp về công việc đó: nó giúp mình
có tiền để mua thức ăn và một nơi để ở, nó cho chúng ta cơ hội để đón xe buýt
vào thành phố và đón nắng sớm, v.v.
Với những vấn đề như chia tay hoặc mất đi người thân yêu, chúng
ta nên cho bản thân thời gian để tiếc thương và gặm nhấm nỗi buồn. Biết ơn
không có nghĩa là mình sẽ chối bỏ cảm xúc như buồn bã, giận dữ, v.v; mà nó chỉ
đơn giản là giúp chúng ta xoa dịu những cảm xúc đó. Sau khoảng thời gian tiếc
thương, hãy liệt kê những điều mà mối quan hệ đó đã dạy cho mình và khiến mình
biết ơn, cũng như cảm ơn những điều mà mình có được khi mối quan hệ kết thúc.
Phương pháp 2
Phát
triển thói quen biết ơn
1.Viết
nhật ký biết ơn.
Hãy ghi lại lý do mình biết ơn mỗi ngày để khắc ghi vào tâm trí của
mình. Cho dù cuộc sống của mình lúc này có khó khăn đến mức nào đi chăng nữa, vẫn
sẽ có những điều mà mình muốn biết ơn. Việc tìm ra những điều này sẽ giúp mình
đối mặt với những phần khác của cuộc sống.
Hãy viết ra 5 điều mà chúng ta biết ơn mỗi ngày. Đó có thể là những
điều đơn giản như "ánh nắng ban mai", hoặc chuyện đại sự như "nhận
được lời cầu hôn".
Dành một ít thời gian mỗi ngày để suy ngẫm về những điều mà chúng
ta biết ơn nhất. Chúng ta sẽ nhận ra mình có nhiều hơn 5 điều để biết ơn.
Nếu chúng ta cần được nhắc nhở, hãy tải ứng dụng nhật ký biết ơn
dành cho điện thoại để nhận được thông báo hằng ngày.
2.Xem
lại nhật ký biết ơn của mình khi cần.
Mỗi khi chúng ta rơi vào giai đoạn khó khăn, việc xem lại những
gì mình đã viết trước đó có thể rất hữu ích. Nếu gặp khó khăn, hãy thử biết ơn
những điều nhỏ nhặt.
Ví dụ, kể cả khi mắc bệnh nan y, chúng ta cũng có thể biết ơn những
điều như có người nấu cho ăn, một chiếc giường ấm, hoặc khi mèo cưng quanh quẩn
bên mình. Những điều nhỏ nhặt này có thể khiến nỗi đau bệnh tật trở nên nhẹ
nhàng hơn.
3.Tìm
đồng đội trên hành trình biết ơn.
Hãy chia sẻ mục tiêu nuôi dưỡng lòng biết ơn với một người bạn
thân hoặc người thân và nhờ họ giúp đỡ. Chúng ta nên chọn người khiến mình thoải
mái nói về những điều mà mình biết ơn. Bên cạnh đó, họ cũng là người cảm thông
cho mình khi mình lỡ rời vào thói quen phàn nàn.
Tốt hơn hết, mọi việc nên diễn ra hai chiều - có nghĩa là mỗi người
cùng giúp đỡ nhau để trở thành người có lòng biết ơn sâu sắc.
4.Thay
đổi cách nhìn của mình đối với những khó khăn.
Cuộc sống của những người biết ơn những gì họ có cũng không dễ thở
hơn mình. Trên thực tế, những người có lòng biết ơn sâu sắc lại là người từng
trải qua nhiều gian khổ, nhưng họ hiểu rằng hoàn cảnh không phải là vấn đề, mà
chính là cách mình nghĩ về hoàn cảnh sẽ khiến nó trở nên dễ dàng hơn hoặc khó
khăn hơn.
Ví dụ, nếu chúng ta phải làm thêm để trả học phí đại học, hãy
nghĩ về bài học trách nhiệm mà công việc đã dạy cho mình thay vì tiếc rằng mình
không có thời gian rảnh rỗi.
5.Dùng
từ ngữ thích hợp để miêu tả cuộc sống của mình.
Việc sử dụng ngôn ngữ tiêu cực và "dán nhãn" có thể khiến
tình huống trở nên khó khăn hơn và khiến chúng ta khó mà bày tỏ lòng biết ơn.
Ví dụ, việc dán nhãn "căn bệnh quái ác của tôi" tạo ra cái nhìn tiêu
cực hơn việc chỉ nói "căn bệnh mà tôi đang mắc phải". Trong ví dụ thứ
hai, chúng ta không biến căn bệnh thành “tài sản riêng” mà mình còn dùng ngôn
ngữ mang tính trung lập thay vì tiêu cực.
Diễn đạt lòng biết ơn kèm với những từ ngữ mà mình dùng để miêu tả
cuộc sống. Ví dụ, chúng ta có thể nói "Mặc dù tôi mắc phải căn bệnh này,
tôi vẫn biết ơn vì nhận được phương pháp điều trị tuyệt vời và sự hỗ trợ của gia
đình".
6.Nhìn
nhận tích cực về bản thân và người khác.
Việc “ném đá” bản thân và người khác sẽ khiến mình khó mà thực sự
cảm thấy biết ơn. Khi chúng ta bắt gặp bản thân đang suy nghĩ tiêu cực về chính
mình và người khác, hãy dừng lại và chuyển đổi suy nghĩ. Ví dụ, nếu ta cho rằng
"Mình thật là dốt môn Toán", hãy nói với bản thân rằng "Mình chỉ
gặp một chút khó khăn khi giải bài toán này".
Một sự thay đổi nhỏ trong từ ngữ và cách nhìn nhận sẽ lật ngược
tình thế để vấn đề không nhắm vào mình, có nghĩa là không còn mối liên hệ giữa mình
và vấn đề này. Như vậy, vấn đề sẽ trở thành việc mà mình có thể vượt qua.
Phương pháp 3
Nuôi
dưỡng lòng biết ơn từ sức khỏe tinh thần và thể chất
1.Chọn
chế độ ăn lành mạnh.
Chúng ta cần nạp vào cơ thể loại thực phẩm giúp mình trở nên tích
cực và dễ dàng cảm thấy biết ơn. Hãy chọn rau củ quả như cải xoăn, ớt chuông đỏ
và chuối; carbohydrate tốt cho sức khỏe từ gạo lứt, ngũ cốc nguyên cám, yến mạch
và chất chất đạm từ cá hồi, hạt, thịt nạc, trứng.
Sự điều độ và đa dạng thực sự rất quan trọng. Chế độ ăn của mình
không nên chỉ bao gồm hoa quả và rau củ, chúng ta cũng cần chất đạm và
carbohydrate tốt.
Cố gắng giảm đường tinh luyện và muối hết sức có thể.
2.Cấp
nước cho cơ thể bằng việc uống nhiều nước.
Nước là một phần thiết yếu giúp cho mọi bộ phận trong cơ thể và
tâm trí của mình hoạt động hiệu quả. Hãy thường xuyên uống vài ngụm nước và uống
nước trước khi mình cảm thấy khát.
Biết ơn mỗi khi chúng ta có thể vặn vòi nước hoặc mở chai nước và
có nước sạch để uống. Hãy nhớ rằng hàng triệu (có lẽ là hàng tỷ) người trên thế
giới vẫn chưa có thứ xa xỉ này.
3.Đừng
cắt xén thời gian ngủ.
Giấc ngủ là một phần quan trọng giúp chúng ta khỏe mạnh và hạnh
phúc - hai điều giúp chúng ta dễ dàng cảm thấy biết ơn. Chắc chắn chúng ta sẽ cảm
thấy khó mà biết ơn những khi lo âu đến mất ngủ, nhưng việc ngủ đủ giấc có thể
giúp chúng ta dễ dàng nuôi dưỡng lòng biết ơn.
Hãy tập thói quen đi ngủ và thức dậy đúng giờ, tạo không gian thoải
mái cho giấc ngủ, thư giãn và tắt tất cả thiết bị điện tử trước khi ngủ.
4.Thực
hiện thói quen tập thể dục thường xuyên.
Việc tập thể dục thường xuyên sản sinh nội tiết tố hạnh phúc như
endorphin, giúp điều hòa tâm trạng và khiến chúng ta cảm thấy tốt hơn. Cảm giác
tích cực vừa là lý do để biết ơn vừa là động lực để thực hành biết ơn.
Hãy cố gắng tập luyện ít nhất 30 phút mỗi ngày. Đó có thể là những
hoạt động thông thường như chạy bộ, nhún nhảy theo nhạc hoặc tập yoga.
5.Thiền
thường xuyên.
Thiền là một cách hữu hiệu khác để đối mặt với các vấn đề về sức
khỏe tinh thần và cảm giác phiền muộn trong cuộc sống. Đây cũng là cách giúp chúng
ta củng cố và thực hành lòng biết ơn.
Hãy tìm nơi nào đó yên tĩnh và thiền ít nhất 15 phút mỗi ngày. Chúng
ta chỉ cần ngồi trong tư thế thoải mái, hít thở sâu và tập trung vào hơi thở.
Khi những suy nghĩ vụn vặt lôi kéo sự chú ý của mình, hãy đón nhận và để chúng
tan biến theo mỗi lần thở ra.
6.Thực
hành sự chú tâm.
Bằng việc có mặt trong hiện tại, chúng ta khiến não bộ gặp khó
khăn trong việc chạy đua với những suy nghĩ và lo lắng về kế hoạch tương lai hoặc
đắm chìm trong quá khứ. Đây là một cách để thực hành biết ơn vì chúng ta hoàn
toàn có mặt trong hiện tại và từ đó bày tỏ lòng biết ơn với "thực tại".
Thực hành sự chú tâm trong khi ăn. Hãy tập trung vào thức ăn mà chúng
ta đang cho vào miệng: Thức ăn nóng hay nguội? Kết cấu ra sao? Ngọt hay chua
hay mặn?
Hãy thử điều này khi chúng ta đi dạo, hoặc chỉ đơn giản là ngồi
ngoài trời. Chúng ta sẽ chú ý màu của bầu trời và hình dạng của các đám mây.
Dùng mũi cảm nhận hương thơm, và lắng nghe tiếng gió rì rào trên những hàng
cây.
Lời
khuyên
Hãy nhớ rằng đôi lúc chúng ta sẽ gặp những ngày tồi tệ khiến mình
gắt gỏng và ghét tất cả mọi thứ. Điều đó là hoàn toàn bình thường. Đừng trách
móc bản thân vì mình vẫn chưa thường xuyên sống trong sự biết ơn. Đây là mục
tiêu mà nhiều người đang hướng đến.
Việc nuôi dưỡng lòng biết ơn không thể giúp chúng ta tránh những
điều tồi tệ hoặc không bị ảnh hưởng bởi chuyện xảy ra với mình. Sự biết ơn chỉ
giúp chúng ta dễ dàng đối mặt với mọi chuyện và không làm tổn hại đến sức khỏe
tinh thần của mình.
Chúng ta không thể luôn kiểm soát những gì xảy ra với mình, nhưng
chúng ta có thể học cách kiểm soát phản ứng của mình trước mọi chuyện.
Việc thỉnh thoảng cảm ơn người khác vì những điều nhỏ nhặt mà họ
làm cho chúng ta sẽ giúp họ cảm thấy bản thân được trân trọng. Sự biết ơn dù là
nhỏ có thể khiến ai đó vui suốt cả ngày và cũng giúp chúng ta cảm thấy tốt hơn.
Cảm ơn đêm tối
mênh mông
Cho tôi biết quý
nắng hồng sớm mai
Cảm ơn sương gió
lạnh vai
Cho ta hiểu thấu
tình ai không nhà
Cảm ơn ngày tháng
bôn ba
Cho ta kiên nhẫn
bước xa dặm ngàn
Cảm ơn những lúc
gian nan
Cho ta sức mạnh
vượt tràn lo âu
Cảm ơn bệnh tật ốm
đau
Cho ta chia gánh
khổ sầu người mang
Cảm ơn khi gặp
trái ngang
Cho ta đứng dậy vững
vàng đi qua
Cảm ơn vạn vật bốn
mùa
Cho ta đón nhận
món quà thiên nhiên
Cảm ơn giây phút
muộn phiền
Cho ta tìm kiếm
bình yên lại gần
Cảm ơn từng chút
ân cần
Cho ta trân trọng
tình thân trong đời
Cảm ơn nước mắt –
nụ cười
Cho ta trọn vẹn phận người phù du.










Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét