Xin lỗi tình yêu…ta vô duyên thì phải
Nên chất đầy sự trống trải không hồn
Mong một lần giữa mây núi trong xanh
Ôm vài phút bạn đồng hành tri kỷ.
Ngắm bàn tay khi xin người chữ kí
Dưới vòm trời đậm vị đắng cuộc đời
Ngắm thật kỹ ánh mắt lẫn nụ cười
Rồi tạm biệt những chơi vơi còn lại.
Trời vào đông nỗi buồn càng tê tái
Khi hiểu mình là một người vô duyên
Chắc phù thủy ban tặng một lời nguyền
Nên nỗi sầu đời quyên cho ta tất.
Căn nhà lá nơi mà ta lưu cất
Đã gom đầy mặt đất tận sườn non
Ta nhấm nháp mà sao mãi chả mòn
Bởi khát khao vẫn còn đang day dứt.
Ta lặng thầm nghe nhịp tim lồng ngực
Thấy vết đau đang nhức nhối từng giây
Ta mỉm cười vui vẻ vẫn ở đây
Mà bỗng chốc… giờ này…xa xôi quá.
Muốn hỏi thăm bằng vài câu đon đả
Cho nỗi niềm đôi ngả cũng bình tâm
Mở điện thoại… ta bất giác trầm ngâm
Trời trở lạnh… ta có cầm áo ấm ?
Vô duyên:
Giao tiếp là một quá trình
vẫn diễn ra hàng ngày với mỗi người trong chúng ta. Và tất nhiên ai cũng đều muốn
mình trở thành 1 người ăn nói có duyên thay vì bị dán với một cái nhãn lên người
là một kẻ vô duyên.
Tuy nhiên, trên thực tế
không khó để gặp phải những người vô duyên, thậm chí tồi tệ hơn đó chính là những
người còn mắc căn bệnh này dù rằng bản thân họ cũng không hề muốn điều đó xảy
ra.
Có rất nhiều ví dụ về việc
cư xử thiếu duyên như là: nói chuyện thao thao bất tuyệt mà chẳng hề để tâm đến
cảm xúc của những người khác hay đùa cợt khi mà người khác đang buồn, trêu đùa
quá đà khiến người khác cảm thấy bực bội, khó chịu nhưng vẫn không chịu dừng lại,…
Lố bịch :Theo từ điển tiếng Việt, lố bịch có nghĩa là lố đến mức trơ trẽn,
đáng cười chê. Ví dụ như: Bộ mặt lố bịch hay câu nói thật lố bịch. Còn theo
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia, lố bịch nghĩa là ai đó, người nào đó có điệu bộ,
cử chỉ, màu sắc, kiểu cách, ngôn ngữ khác thường đến mức đáng chê cười, chế giễu.
Ví dụ như: Ăn mặc lố bịch, nói năng lố bịch. Còn theo cách hiểu của dân gian
thì tận cùng của sự lố bịch là lời nói, cử chỉ, việc làm không hợp với lẽ thường,
gây chướng tai gai mắt đối với những người xung quanh và đáng bị lên án. Nói
tóm lại, lố bịch là hành vi, lời nói trái với lẽ thường đến mức trơ trẽn, lạc
lõng và cần được loại bỏ để cuộc sống tốt đẹp hơn.
Nhảm nhít
: Tính từ: bậy bạ, không có căn cứ hoặc không đúng sự thật, chuyện
nhảm, nói nhảm, tung tin nhảm, Đồng nghĩa : nhảm nhí, nhăng nhít.Nhảm nhí. Bậy
bạ, sai sự thực: Phao tin nhảm
Thế nào
là hành động vô duyên?
Cha ông ta từng dạy rằng “Lời
nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”. Ấy thế mà chúng ta
có thể đánh mất đi một mối quan hệ chỉ vì một lời nói “lỡ lời”.
Có đôi khi một người bị
đánh giá là thái độ kém, thiếu ý thức và không biết tôn trọng người khác chỉ vì
một vài cách hành xử thiếu tinh tế mặc dù bản thân họ không cố tình làm như vậy.
Nguyên
nhân của “bệnh vô duyên”
Nguồn cơn của căn bệnh vô
duyên chính là nằm ở một kỹ năng tâm lý quan trọng là khả năng tự nhận thức.
Đơn giản hơn thì tự nhận thức là cách mà mình đã hiểu thật sự bản thân là người
như thế nào.
Tuy nhiên, việc tự nhận thức
không đơn thuần là cách mà chúng ta hiểu được những sở thích cá nhân ra sao ví
dụ như: tôi thích ăn cam hơn ăn ổi hay mình thích ăn thịt hơn ăn rau và ăn phở
không cho hành,….
Nó cũng không phải là việc chúng
ta hiểu giờ giấc sinh hoạt của bản thân là những con người thích dậy sớm để làm
việc hay là người có khả năng tập trung về đêm. Mà kỹ năng tự nhận thức chúng
ta đang để cập ở chủ đề bài viết này chính là một kỹ năng tâm lý phức tạp và
sâu sắc hơn rất nhiều.
Khi một người bị mọi người
xung quanh kết luận là một kẻ vô duyên phần là do họ không có năng lực để nhận
thức, đánh giá được những hành vi cũng như cách cư xử của bản thân trong lời
ăn, tiếng nói và cả những hành động đối với những người khác.
Có một sự thật mà có lẽ tất
cả chúng ta đều phải thừa nhận rằng chúng ta không biết những gì mà bản thân
không biết. Đối với một số người chính vì không nhận thức được những hành động,
lời nói của mình là vô duyên bởi thế nên họ mới tiếp diễn những hành động tương
tự như vậy. Họ sẽ điều chỉnh được hành vi của mình nếu như họ nhận thức được những
hành động đó là không nên và nó làm ảnh hưởng tiêu cực đến người khác.
Nhưng nghịch lý lại nằm ở
chỗ những người tự nhận thức để biết cách điều chỉnh những hành vi của chính bản
thân hướng tới những điều tốt đẹp hơn thì những người ấy lại không bị xem là vô
duyên. Do đó, năng lực tự nhận thức về bản thân khiến không ít người không kiểm
soát hay phân biệt được đâu là những điều nên làm và đâu là những điều không
nên làm.
Giống như một đứa bé khi
còn nhỏ, nếu thấy con rắn, con dao hay ngọn lửa thì trong khả năng nhận thức của
nó, rất có thể nó sẽ nghĩ rằng tất cả những thứ đó đều là những món đồ chơi. Lý
do là bởi chúng chưa nhận thức được đây là những mối nguy hiểm đang đe dọa đến
sự an toàn của nó.
Chỉ đến khi bị đứt tay do
nghịch dao hay bị bỏng do cho tay vào lửa,…. thì nó mới có thể tự nhận thức được
rằng “đừng chơi với dao” và “đừng đùa với lửa” là một trong những điều cần phải
học và thực hiện theo.
Vấn đề nằm ở chỗ, đối với bất
kỳ đứa trẻ nào cũng thế, khi mà chúng chưa có khả năng tự nhận thức được đâu là
sự vật/sự việc an toàn và đâu là những thứ nguy hiểm thì bậc cha mẹ cần phải
giáo dục.
Bởi thế mà khi một ai đó bị
người khác nhắc nhở rằng “họ lớn rồi nhưng tính cách thì còn trẻ con lắm” nghĩa
là như vậy. Câu nói này nhằm ám chỉ họ là những người mà thiếu năng lực tự nhận
thức về bản thân, hạn chế về cách hành xử có duyên.
“Giao tiếp tốt là một nghệ thuật, người giao tiếp
giỏi sẽ được coi là một nghệ sĩ. Chỉ một lỗi lầm nhỏ mà ta không chú ý vào cuộc
nói chuyện thì rất có thể mình sẽ bị đánh giá ngay là “vô duyên”.”
Những biểu hiện của người vô
duyên ta cần tránh
Quên mời
khách đồ uống/ăn
Không chỉ những vị khách tới nhà mới cần những những phép tắc lịch
sự tối thiểu mà chủ nhà cũng cần phải để ý đến những điều này. Nếu mình có
khách, bạn bè tới chơi nhà, dù có là một bữa tiệc nhỏ hay chỉ đơn giản là đến
thăm nhà, thăm mình thì hãy luôn nhớ rằng cần mời họ đồ uống hoặc đồ ăn phù hợp
tùy vào từng hoàn cảnh.
Tuy nhiên, chúng ta không cần
phải quá cầu kỳ cho việc chuẩn bị những đồ uống hay những món ăn này. Nó đơn giản,
có thể chỉ là ly trà hoặc ly nước lọc hay những món bánh có sẵn trong tủ của mình
hoặc những món ăn nào đó gọi từ bên ngoài,… Điều quan trọng nhất là thể hiện được
sự coi trọng của chúng ta dành cho vị khách, người bạn của mình.
“Vô duyên cũng có rất nhiều mức độ, nhẹ thì gây
ra tình huống khó xử, nặng thì xấu hổ, ê chề. Nhưng còn nhiều trường hợp khác,
người vô duyên còn bị gọi bằng những danh xưng khác ghê gớm hơn như: Người thô
lỗ; Kẻ mặt dày, thiếu giáo dục.”
Không gửi
lời cảm ơn
Ở thời đại hiện nay, khi mà
con người dần trở nên vô cảm thì những lời cảm ơn, đặc biệt là những lời cảm ơn
được viết ra tự bao giờ dần trở nên xa lạ với chúng ta. Tuy nhiên, dù ở trong bất
cứ hoàn cảnh nào thì biết cảm ơn cũng là một điều thực sự quan trọng và cần thiết.
Khi chúng ta nhận được một
món quà nào đó hay một sự giúp đỡ dù nhỏ nhặt nhưng hãy nhớ gửi lời bày tỏ sự
biết ơn hoặc gửi tặng họ một tấm thiệp kèm theo lời chúc chân thành đến họ. Đây
là một trong những bài học về phép xã giao mà ai cũng cần biết và nên trau dồi.
“Vô duyên là một từ mà chúng ta thường xuyên sử
dụng trong cuộc sống hàng ngày mỗi khi thấy ai đó có những cử chỉ, lời nói
không đẹp.”
Đăng mọi
thứ lên mạng xã hội một cách không kiểm soát
Tài khoản mạng xã hội là của
riêng mỗi người tuy nhiên chúng ta cần nhớ rằng những gì xuất hiện và những gì chúng
ta thể hiện trên các mạng xã hội là điều cũng khá quan trọng.
Các phương tiện truyền
thông không chỉ là ấn tượng đầu tiên của người lạ về chúng ta mà còn là một yếu
tố để đánh giá chúng ta khi ta đi xin việc làm hoặc là một mảnh ghép quan trọng
khi mình tìm một nửa của cuộc đời.
Chính vì thế, trước khi
chia sẻ bất cứ những thông tin, những việc gì về đời sống cá nhân của bản thân,
hãy đảm bảo rằng chúng ta đã suy nghĩ kỹ càng. Bởi đôi khi, những thông tin đó
còn gây phiền hà đến với những người chúng ta có kết bạn với mình trên các
trang mạng xã hội đó.
“Hãy cư xử một cách văn minh, lịch sử để không
kém duyên trước tất cả mọi người!”
Trao đổi
những việc quan trọng qua tin nhắn
Chúng ta đều hiểu một điều
rằng việc nhắn tin hoặc gửi email, trao đổi bằng văn bản với một ai đó thường sẽ
dễ dàng hơn so với việc nói chuyện trực tiếp hoặc gọi điện cho họ. Tuy nhiên,
việc nói chuyện hay gặp gỡ trực tiếp mới thực sự quan trọng và đặc biệt là những
chủ đề mà chúng ta cần trao đổi là những thứ quan trọng hoặc nó mang tính nhạy
cảm.
Nếu chúng ta cần trao đổi về
một vấn đề nào đó mang tính nghiêm túc hoặc cần thời gian dài cho việc trao đổi
thì tốt hơn hết chúng ta nên nhấc điện thoại lên hoặc hẹn gặp nhau uống cà phê
tại một địa điểm cụ thể thuận tiện cho cả ta và đối phương để cùng bàn luận về
vấn đề.
“Học cách nhìn nhận lại bản thân mình mỗi ngày,
cách mà ta hành xử, cách mình cư xử, có những gì tốt hay có những gì không phù
hợp, những gì nên làm và những gì không nên làm,… là một điều vô cùng quan trọng
để tránh sự vô duyên.”
Phớt lờ
tin nhắn, cuộc gọi hay email
Trong cuộc sống bận rộn
này, chúng ta rất dễ bị bỏ lỡ hay quên những thông báo trên điện thoại về tin
nhắn mới hay cuộc gọi lỡ và cả email. Tuy nhiên, chúng ta cũng nên tự đặt mình
vào vị trí của những người chủ động liên hệ với mình và nghĩ về sự chờ đợi của
họ.
Có thể là sự bận rộn sẽ khiến
chúng ta không thể dành nhiều thời gian cho người khác nhưng chúng ta hoàn toàn
có thể liên hệ lại với họ sau khi mình kiểm tra lại điện thoại hoặc gửi lại tin
nhắn, phản hồi email và mong họ thông cảm vì sự thiếu sót này của bản thân. Chắc
chắn hành động này của mình sẽ giúp họ không cảm thấy mình là một người phiền
phức hay đang bị lãng quên.
“Người ᴠô duуên thường họ không ᴄó được năng lựᴄ
tự nhận thứᴄ ᴠề hành ᴠi cũng như ᴄáᴄh ᴄư хử ᴄủa họ trong lời ăn, tiếng nói,
hành động đối ᴠới người đối diện.”
Đột nhiên
biến mất mà không một lời báo trước
Những buổi gặp gỡ hay xem mắt
là những điều rất phổ biến hiện nay đối với mỗi chúng ta. Và tất nhiên cũng có
một số những trường hợp mà chúng ta cảm thấy không phù hợp hoặc không muốn tiếp
tục gặp gỡ sau một hoặc vài ba lần gặp gỡ.
Dĩ nhiên chúng ta không cần phải tiếp tục hẹn hò với người mà chúng
ta không thích nhưng việc ngừng giao tiếp mà không hề có một sự báo trước hay
biến mất như một cơn gió là điều mà chúng ta không nên làm. Điều này đồng nghĩa
rằng chúng ta là một người thiếu lịch sự hay là người vô duyên.
Điều tệ hơn nữa là khi chúng
ta biến mất một cách bí ẩn trong các mối quan hệ lâu dài hơn như bạn bè, nửa
kia hay với các thành viên trong gia đình. Nếu cảm thấy bản thân cần một chút
không gian riêng – là điều hoàn toàn ổn nhưng chúng ta hãy cho những người cần
thiết biết về những quyết định của mình thay vì biến mất trong im lặng.
“Nguуên nhân sâu xa ᴄủa sự ᴠô duуên nằm ở một kỹ
năng tâm lý vô cùng quan trọng; đó chính là khả năng tự nhận thứᴄ.”
Đặt ví hoặc
điện thoại trên bàn ăn
Đặt túi lên trên bàn ăn là
một trong những lỗi nghi thức tệ nhất mà chúng ta cần lưu ý để tránh gặp phải.
Ngày nay, phép lịch sự này còn gồm nhiều các đồ vật cá nhân khác ví dụ như: điện
thoại di động, ví hay các vật dụng nhỏ khác,….
Do đó, chúng ta nên để túi của
mình dưới chân hay để điện thoại trong túi,… sao cho mặt bàn giữ được sự thông
thoáng cho đồ ăn và thức uống để trở nên lịch sự hơn.
“Khi ta cư хử thiếu duуên dáng như là lúc nói
chuуện không để tâm đến cảm хúc của người nghe, đùa cợt thích thú khi người
khác đang có chuyện buồn hay thường хuуên trêu đùa người khác một cách thái quá
sẽ làm người khác phải khó chịu, tránh mặt.”
Há to miệng
và phát ra tiếng động lớn khi nhai
Việc há to miệng khi nhai,
nhồm nhoàn trên bàn ăn và phát ra tiếng động lớn khi ăn là một lỗi sai không ít
người thường xuyên mắc phải. Hãy nhớ rằng, khi ăn không tạo tiếng động lớn khiến
người xung quanh khó chịu và không để người khác phải nhìn thấy trong miệng mình
đang ăn món gì để không trở thành người vô duyên.
“Không quá hiếm để gặp phải những người ᴠô
duуên ᴠà thậm chí điều tệ hơn đó là một ѕố người bị căn bệnh nàу nhưng bản thân
họ không hề muốn như ᴠậу.”
Vừa ăn vừa
nói
Không xuất hiện một tiếng
nói cười nào khi ăn cũng không phải là điều gì hay ho tuy nhiên chúng ta nên nhớ
rằng hãy đừng nói chuyện trong khi miệng mình đang chứa đầy thức ăn nhé! Hãy gửi
tín hiệu cho người đang giao tiếp trên bàn ăn rằng mình đang ăn hoặc hãy chờ
sau khi ta nhai xong rồi nói. Chắc chắn đối phương sẽ vui vẻ mà chờ ta nhai
xong để tiếp tục câu chuyện.
“Ai cũng mong muốn mình là người biết cách ăn
nói có duуên ᴠà không ai muốn mình bị dán một cái nhãn là người ᴠô duуên cả.
Nên hãy cẩn trọng lời nói của chính mình.”
Không biết
đâu là dụng cụ ăn uống của mình
Sẽ không hay gì nếu chúng
ta dùng nhầm bát, đĩa, đũa hay cốc của người ngồi bên cạnh mình trong bàn ăn.
Trong trường hợp chúng ta ăn tại những bữa tiệc sang trọng sẽ xảy ra trường hợp
minh dễ nhầm lẫn và không nhớ rỡ vị trí dao, dĩa, đĩa hay ly của mình. Điều này
dù vô tình thì đối phương cũng có thể đánh giá mình là một người vô duyên, thiếu
lịch sự và gây ra sự khó chịu cho họ.
Sẽ tốt hơn khi chúng ta để
ý kỹ và học thuộc những điều này bởi nó là một trong những phép lịch sự tối thiểu
mà mình cần phải biết và nhớ rõ.
“Có những người vừa gặp đã trở nên thân quen,
có những người nói chuyện một câu thấy vô duyên cả đời.”
Kiểm tra
điện thoại liên tục khi ở cùng với người khác
Cho dù những dòng tin nhắn
mà chúng ta vừa nhận được hay là những dòng trạng thái dù có thú vị, thu hút sự
quan tâm của mọi người đến đâu thì chúng ta hãy biết kiềm chế những ham muốn của
bản thân, ngưng kiểm tra điện thoại trong khi đang trò chuyện với một ai đó. Bởi
việc liên tục kiểm tra điện thoại trong cuộc nói chuyện cùng người khác là một
hành động thực sự rất thô lỗ.
Và nếu như chúng ta đang
mong chờ một tin nhắn hay một cuộc gọi quan trọng thì hãy cho đối phương biết
trước điều này, trước khi chúng ta hành động kiểm tra điện thoại trước những
người xung quanh đang giao tiếp cùng mình. Quan tâm và tương tác với những người
xung quanh là một trong những quy tắc xã giao hàng đầu mà chúng ta cần biết dù ở
bất kỳ thời đại nào.
Kiểm tra điện thoại liên tục
trong khi đang giao tiếp với người khác là biểu hiện của người vô duyên.
“Đưa ra những lời khuyên “vô duyên” chứng tỏ ta
không tôn trọng quyết định, lựa chọn và cuộc sống của người khác.”
Như vậy, để không trở thành
một người vô duyên thì bí quyết đó chính là rèn luyện kỹ năng tự nhận thức của
bản thân. Một cách nào đó, kỹ năng tự nhận thức này cũng mang một số những đặc
điểm thuộc về di truyền.
Có những người bản tính khi
sinh ra đã có nhận thức tốt, là người tinh tế trong giao tiếp cũng như cách
hành xử văn minh. Ngược lại, cũng có những người thì lại có những hạn chế nhất
định. Tuy nhiên, việc tự rèn luyện bản thân mới là điều quan trọng mà mỗi người
cần lưu ý. Bởi lẽ, kỹ năng là một thứ có thể giúp chúng ta trở nên tốt hơn.
Cách đầu tiên và có lẽ cũng
là một cách cực kỳ quan trọng đó chính là việc mà chúng ta cần xây dựng thói
quen “nhìn lại chính mình”. Rèn cách biết nhìn nhận lại bản thân sau mỗi ngày về
cách mà mình hành xử, cách mình cư xử, cách mình giao tiếp, có điều gì tốt và
điều gì còn chưa phù hợp, những gì mình nên làm và không nên làm,…. là điều rất
quan trọng để mỗi người chúng ta có thể phát triển theo chiều hướng tốt đẹp
hơn.
Đối với một số người, họ
dành thời gian để bản thân có thể chiêm nghiệm và suy ngẫm về bản thân. Một số
người khác lại thông qua việc ghi chép nhật ký mỗi ngày để nhìn nhận về những
điều mà bản thân đã làm và những điều đã xảy ra với bản thân.
Nhìn nhận bản thân là cách
giúp chúng ta trở thành người tinh tế, tốt đẹp hơn mỗi ngày.
Nếu như một lúc nào đó chúng
ta thấy một người khác đang buồn và khóc nhưng mình lại đến và động viên họ với
một năng lượng tích cực. Kết quả rất có thể họ sẽ phản ứng gay gắt lại với mình.
Nếu có thời gian để suy ngẫm
lại thì có lẽ chúng ta sẽ nhận ra rằng khi một ai đó đang có rất nhiều cảm xúc
thì ta hãy cứ nên tôn trọng những cảm xúc ấy của họ và để cho nó qua đi. Lúc
đó, người ta cần một không gian riêng và chúng ta hiểu ra rằng sự can thiệp của
mình là không cần thiết và không nên xuất hiện quá nhiều. Và chắc chắn rằng việc
nhìn nhận lại như thế này sẽ giúp mình rút được kinh nghiệm và điều chỉnh hành
vi của mình cho những lần tương tự.
Ngoài ra, việc tìm hiểu nền
văn hóa cũng như phong cách và những quy tắc hành xử tại môi trường mà chúng ta
đang sinh sống cũng là một điều vô cùng quan trọng.
Ông cha ta từng nói rằng “Ở
bầu thì tròn ở ống thì dài”, việc thấu hiểu sẽ rất cần thiết để giúp chúng ta
biết cách điều chỉnh những hành vi của bản thân để phù hợp với văn hóa của những
môi trường khác nhau.
“Đừng trốn tránh, hãy mỉm cười đáp lại người vô
duyên.”
Lúc đó, chúng ta tự khắc sẽ
trở thành một người có duyên, một người sống tinh tế hơn rất nhiều. Ví dụ như
việc chúng ta hiểu một ai đó sinh ra trong hoàn cảnh như thế nào cũng như nền
văn hóa ra sao sẽ giúp chúng ta có những hành xử phù hợp với người đó hơn rất
nhiều.
Một người sinh ra và lớn
lên trong môi trường thuần nông sẽ khác biệt rất nhiều so với một người trưởng
thành và chịu ảnh hưởng bởi văn hóa nước ngoài. Việc chịu khó tìm hiểu nhiều sẽ
giúp cho chúng ta càng có nhiều lợi thế trong giao tiếp cũng như hành xử với mọi
người xung quanh.
Cuối cùng, chúng ta cần học
cách chấp nhận những phản hồi. Đối với một số người, họ rất có thể sẽ ở trong
tình trạng “điểm mù” trong nhận thức về chính bản thân mình. Do đó, có những
hành động có thể là họ vô tình như họ không nhận ra được điều đó lại là điều
không nên làm.
Lúc này, chỉ có những người
nhận biết được vấn để và chỉ ra, phản hồi lại cho họ thì mới giúp họ có thể trở
nên tốt hơn. Thêm một lần nữa xin nhắc lại, “chúng ta không biết những gì chúng
ta không biết”. Do đó, cách duy nhất là hãy sẵn sàng lắng nghe và phản hồi nếu chúng
ta muốn biết.
“Trong ứng xử thường ngày, cách cư xử kém duyên mặc dầu không tai hại bằng những thói xấu như cục súc, tằn tiện, gia trưởng, bạo lực… Thế nhưng nếu tích tiểu sẽ thành đại, trong vài trường hợp cũng khiến giọt nước tràn ly.”
những lỗi lịch sự khiến nhiều
người trở nên vô duyên
Sầu lên cho tới ngàn khơi
Ai đâu ráo lệ, chưa lời nói ra
Chiều nay tàn tạ hồn hoa
Nhớ Thương Thương quá xót xa tâm bào
Tiếng buồn đem trộn tiêu tao,
Bóng em chờn chợn trong bao nhiêu màu
Nghe em xé lụa mà đau
Gió than niềm gió biết đâu hẹn hò!
Đừng ai nói để thương cho
Lỡ ra lạnh nhạt đền bù sao cam
Chiều nay chẳng có mưa dầm
Mình sao nước mắt lại đầm đầm tuôn
Ồ ra luỵ ngọc nôn nôn
Có bao giờ hết nỗi buồn vô duyên!
1. Không
giới thiệu những người chưa quen nhau
Khi chúng ta đang đứng trò
chuyện với ai đó, có một người quen của mình tới gần. Do mải trò chuyện, ta
quên luôn việc giới thiệu hai người đó với nhau khiến người mới tới trở thành
nhân vật thừa, không thể tham gia giao tiếp. Chúng ta đừng để tình huống này xảy
ra, hãy luôn giới thiệu người mới tới. Vừa thể hiện được sự lịch sự, chúng ta vừa
giúp cuộc trò chuyện thú vị hơn.
2. Đòi
xem nhà của người khác
Rất nhiều người có thói
quen yêu cầu đi từng phòng khi tới chơi nhà của mọi người. Có thể chúng ta chỉ
muốn xem cách bố trí nhà để học tập nhưng sự tò mò này thường tạo ra cảm giác bất
tiện. Chủ nhà có thể không muốn các không gian riêng tư bị soi mói nhưng ngại
nói lời từ chối. Các thành viên khác trong nhà có thể đang ngủ, mặc đồ không chỉn
chu và sẽ thấy phiền toái khi bất ngờ có người tới phòng mình.
3. Hỏi những
câu quá riêng tư
Trước khi hỏi ai chuyện gì
mang tính cá nhân, chúng ta hãy tự vấn: Nếu mình là anh (cô) ấy, mình có thích
trả lời câu đó không? Chúng ta có sẵn lòng tiết lộ lương thưởng, có vui khi người
khác hỏi liên tục về việc sao chưa lấy chồng, sinh con? Nếu không muốn người
khác tránh mặt mình, chúng ta đừng khiến họ rơi vào tình huống lúng túng khi
nói chuyện với mình.
4. Khơi gợi
lại chuyện buồn của người xung quanh
Một người phụ nữ đã nguôi
ngoai sau nỗi buồn bị sảy thai. Nhưng các đồng nghiệp liên tục hỏi thăm chi tiết
khiến cô cảm thấy đau lòng trở lại. Nhiều người cho rằng khi người khác gặp
chuyện buồn, chúng ta nhất định phải hỏi thăm để thể hiện sự quan tâm. Tuy
nhiên, điều này không đúng và còn phản tác dụng. Hãy thể hiện sự chân tình của
mình bằng hành động như giúp họ làm bớt việc, rủ đi ăn, xem phim... Khi có nhu
cầu chia sẻ và cảm thấy đủ tin tưởng, họ sẽ tự nói ra.
5. Nói lấn
át mọi người
Chúng ta là người tự tin,
hiểu biết nhiều vấn đề nhưng mọi cuộc trò chuyện cần có sự cân bằng giữa hai
bên. Theo Spruce, chúng ta sẽ được đánh giá là người có duyên ăn nói khi biết
khơi gợi người khác chia sẻ. Có nhiều người được khen là thông minh và có duyên
dù họ không thông thạo mọi chuyện. Lý do đơn giản: Lắng nghe cũng là một nghệ
thuật giúp người khác cảm thấy họ được tôn trọng.
6. Bật
loa ngoài khi nói chuyện điện thoại
Trừ khi ở phòng riêng, chúng
ta không nên bật loa ngoài khi gọi điện. Ở chỗ đông người, cuộc trò chuyện của chúng
ta sẽ làm phiền người khác. Ngoài ra, chúng ta cần hỏi người gọi điện cho mình
có muốn bật loa ngoài không. Họ có thể chia sẻ những chuyện bí mật hoặc chuyện
đùa mà không hề hay biết có người thứ ba, thứ tư nghe được.
7. Không
nói khi trong miệng đang có thức ăn
Có người không để ý nên hỏi
đúng lúc chúng ta vừa đưa thức ăn vào miệng. Chúng ta ngại nên cố trả lời luôn
nhưng điều này là không nên. Mọi người sẽ nhìn thấy mình nhồm nhoàm thức ăn,
trông rất xấu. Ta nên nhai hết rồi trả lời. Ta sẽ chỉ mất một phút để nhai
xong, nên người hỏi có thể chờ được. Ta có thể ra dấu khéo léo là mình đang
nhai.
8. Không
thì thầm ở chỗ đông người
Nếu chúng ta có chuyện riêng
tư và gấp cần nói, chúng ta hãy khéo léo rủ người quen ra chỗ kín đáo để chia sẻ.
Chúng ta tuyệt đối không nên thì thầm ở chỗ công cộng. Điều này sẽ khiến người
khác cảm thấy mình không tin tưởng họ hoặc có điều gì khuất tất không muốn họ
biết.
9. Không
nói cảm ơn, xin lỗi
Với những người thân quen, chúng
ta có thể nghĩ việc cảm ơn, xin lỗi quá xã giao. Tuy nhiên, các chuyện gia tâm
lý đã tư vấn: Một mối quan hệ sẽ bền vững nếu hai bên luôn đối xử lịch sự như
những người mới quen. Hãy nói lời cảm ơn ngay và tỏ thái độ trân trọng với món
quà được nhận, hành động tốt người khác làm cho mình. Còn khi mắc sai sót dù nhỏ,
chúng ta cũng đừng quên nói lời xin lỗi chân thành và tìm cơ hội chuộc lỗi có
thể.
Làm sao để hết vô duyên lố bịch
và nhảm nhí
Vô duyên dầu bận áo sa
Áo ra đằng áo, người ra đằng người
Có duyên dầu bận áo tơi
Đầu đội nón cời, duyên vẫn hoàn duyên
Mỗi con người chúng ta đều
tồn tại 2 mặt “tốt” và “xấu”. Chỉ khi học tính tốt, bỏ tính xấu, thì tâm hồn
con người trở nên thanh khiết, tươi đẹp và toàn diện hơn. Vậy làm sao để bồi dưỡng
tâm tính tốt và loại bỏ những tính xấu?
– Tâm
tính tốt: Khiêm tốn, vị tha, khoan dung, kiên
nhẫn, chịu khó, hòa đồng, cởi mở, vui vẻ, hoạt bát, lễ phép, chừng mực, biết
kính trên nhường dưới, biết nghĩ đến người khác và nhiệt tình giúp đỡ mọi người,
…
– Tâm
tính xấu: Ích kỷ, khoe khoang, ba hoa, dựng
chuyện, đặt điều, bêu xấu người khác, vụ lợi, thích lợi dụng, gian trá, lừa lọc,
nhẫn tâm, ác độc, vô duyên, lố bịch, nhảm nhí, đua đòi, đố kỵ, ganh ghét, vô
ơn, …
Trong những đức tính tốt vừa nêu trên, có 3 yếu tố nền tảng giúp
chúng ta xây dựng những yếu tố khác. 3 yếu tố đó là gì?
1. Học
“Chân”, thận trọng trong từng lời nói cử chỉ:
Có những người biện hộ cho
lời nói dối: “Lời nói dối không phương hại ai mà còn giúp người khác khỏi bi
thương hay hờn giận…” Thực chất điều đó chỉ là tự lừa mình dối người, dần dần mọi
vấn đề sẽ trở nên “ngụy tạo”, không còn giữ lại bản chất chân thật.
Người chân chính, họ sống cởi
mở và quang minh chính đại, bởi không có gì phải giấu diếm. Cũng bởi vậy mà cuộc
sống rất thoải mái và không phải lo sợ điều gì. Nếu có mắc phải lỗi, họ sẽ đối
mặt với nó, nói xin lỗi và sửa chữa lại sai lầm.
“Bạn tốt, sách hay và lương tâm ngủ yên: đó là
cuộc sống lí tưởng”
Người có tâm tính tốt qua
chữ “Chân” là người không biết nói dối, tấm lòng chân thật luôn luôn tạo ra sự
tin tưởng cho người khác. Vì vậy, mối quan hệ trong cộng đồng của họ ngày một
nhân rộng và “Chân” ở họ trở nên có sức lan toả đến mọi người xung quanh. Lưu
ý, những lời nói không “chính” sẽ khiến tâm của con người dần dần mất đi sự
chân thành, thay vào đó là sự bao che, lạnh lùng và hiếu chiến. Nói ít nghe nhiều,
nói những lời cần nói, quan trọng là thể hiện bằng hành động sự quan tâm và
chăm sóc giữa người với người, đây là cách mang lại sự ấm áp và tình yêu
thương.
2. Học
“Thiện”, tấm lòng từ bi cao cả:
Chữ “Thiện” trong Phật gia
có nghĩa là lành, tốt, có đạo đức; thuận theo đạo lý, có ích cho mình và cho
người. Chính cái Thiện tạo cho con người biết độ lượng bao dung, biết tha thứ
và thông cảm, biết che chở, đùm bọc và cưu mang. Nếu cuộc đời không có cái thiện
thì con người sẽ làm điều ác, xã hội loài người ngày càng rối ren.
Giới trẻ ngày nay sống rất
độc lập, tự tin nhưng quan niệm sống hoàn toàn khác hẳn với người xưa. Câu cửa
miệng luôn xuất ra là “Không quan tâm”. Chữ ấy có thể suy ra “tính cách” của
con người thời nay không? Mặc dù lời nói không có ác ý gì, nhưng nó cũng thật lạnh
lùng. Ngược lại, những suy nghĩ và lời nói hòa ái sẽ tạo cảm giác quan tâm và
chia sẻ đến người khác, mang đến sự ấm áp.
Cũng có những người lấy phẩm
chất tiêu cực của ai đó để bông đùa hay chỉ trích. Dù lời nói vô tình hay ác ý
đều gây cho đối phương cảm thấy xấu hổ, lúng túng, hoặc bị tổn thương. Mọi lời
nói, hành động, cử chỉ bêu xấu người khác thường xuất phát từ tính ích kỷ, đố kỵ.
“Lòng tốt là thứ ngôn ngữ mà người điếc có thể
nghe và người mù có thể thấy”
Người có tâm tính tốt qua
chữ “Thiện” là người từ lời nói đến hành vi đều suy nghĩ từ cơ sở của người
khác, từ đó mới có thể không vụ lợi, biết quan tâm và sẵn lòng tha thứ cho lỗi
lầm của người. Nhưng không phải vì thế mà dễ dãi qua loa, họ cũng là người dứt
khoát, rõ ràng, thẳng thắn đưa quan điểm của mình để chính bản thân họ hay đối
phương thấy sai mà thay đổi và không lặp lại những hành vi xấu ấy nữa.
3. Học
“Nhẫn”, nhẫn nhịn:
Nhẫn là chìa khoá để tu
thân và xử thế. Khổng Tử đã từng khuyên Tử Lộ rằng: “Trăm hành chi bản, nhẫn
làm đầu”.
Nhẫn nại: Bất kể trở ngại hay thách thức nào cũng không cúi mình, lùi bước
hay lo ngại trước nghịch cảnh; đồng thời có thể bình tâm trong mọi tình huống
căng thẳng, không để những cảm xúc tiêu cực lấn át mình và giữ tâm trạng của
mình luôn thanh tịnh và thuần khiết.
Nhẫn nhịn: Dẫu người khác nói xấu hay châm chọc thì vẫn có thể cung kính
khiêm tốn, tu tỉnh bản thân, mà không sinh ra tâm oán hận hay phẫn nộ.
Nhẫn không có nghĩa là nhu
nhược mà là thể hiện một cảnh giới cao thượng, không quan tâm so đo những thứ
nhỏ nhặt. Người xưa thường dùng ý chí rộng rãi như vậy làm nguyên tắc đối nhân
xử thế.
Người có tâm tính tốt qua
chữ “Nhẫn” là người điềm đạm, không bực tức, giận dữ, không giữ mối hận thù,
thay vào đó là hành động tử tế và tìm cách giải quyết một tình huống để tránh
làm tổn thương mình và người khác. Họ chấp nhận chịu thiệt thòi một chút mà đem
lại sự vui vẻ và an bình cho mọi người.
Trái với
Nhẫn là sự tranh đấu:
Nhiều người trong tâm không
yên ổn, tìm mọi cách để có được những gì người khác có mà mình không có, hoặc
người này đối xử với người kia tốt còn với mình không tốt thì đem lòng tật đố
ganh ghét. Vì thế mà các loại hình tranh đấu trong tư tưởng xuất hiện, “ăn miếng
trả miếng”. Tính xấu này là động cơ chủ yếu để phát triển những tính xấu khác.
Ví dụ như những người hay giận dỗi hoặc giận dai, họ chỉ nghĩ là những người
xung quanh đáng ghét và đáng bị giận, mà không nghĩ rằng họ (người giận dỗi)
đang gây phiền toái cho người khác.
Trên thế giới này, điều
chúng ta cần là gì? Ngày ngày tháng tháng cứ theo đuổi vật chất, bạc tiền, danh
vọng… thì không thể yên ổn, bình an trong tư tưởng. Chúng ta hãy lấy “Chân, Thiện,
Nhẫn” làm thước đo cho chính bản thân mình, thì cả tâm lẫn thân sẽ thanh thoát
hơn, buông bỏ được những thói xấu của cá nhân mình, mang một ý nghĩa nhân sinh
và hạnh phúc cho chính mình và những người xung quanh
Gượng ép nhau rồi
có đẹp Duyên
Thành đôi đũa lệch,
khuyết trăng liềm
Quanh năm hữu phận
vô duyên số*
Suốt kiếp đồng
sàng dị mộng* riêng
Giọt lệ chôn vùi
than hối tiếc
Cõi lòng nén chặt
thở tàn duyên
Đầy trời tâm sự
người đâu biết
Gượng ép nhau rồi có đẹp duyên
Cách để Trở nên Duyên dáng
Duyên dáng không chỉ là không bị vấp ngã. Duyên dáng không chỉ
là dáng điệu của cơ thể mà còn là cách kiểm soát hành động và suy nghĩ của chúng
ta nữa. Người duyên dáng thường toát ra vẻ tao nhã tự nhiên mà không xa cách. Họ
quan tâm đến người khác và cư xử với sự tôn trọng. Cho dù có nổi tiếng là người
hậu đậu, chúng ta vẫn có thể trở nên duyên dáng nếu chịu khó luyện tập một
chút.
Phần 1
Vẻ ngoài duyên dáng
1.Hãy thoải
mái với cơ thể mình.
Người duyên dáng biết kiểm
soát cơ thể của họ. Họ bước đi không vấp váp, tay chân không vung vẩy, không
làm đổ vỡ bình hoa hay cốc tách. Họ có một dáng dấp đẹp và cảm thấy thoải mái với
chính mình. Để trở nên duyên dáng, chúng ta luôn cần biết cơ thể của mình đang
làm gì và đang đi đâu. Điều này nghe có vẻ dễ dàng, nhưng chúng ta có biết
không, người ta thường vô ý và không nhận ra rằng họ đang xâm phạm vào không
gian của người khác, hoặc rơi vào một tình thế khó xử.
Dù không phải là vận động
viên thể hình, chúng ta vẫn có thể kiểm soát cơ thể để cảm thấy thoải mái với
chính mình. Dù là chạy bộ hay leo núi, tập luyện vẫn là cách để chúng ta cảm nhận
được cơ thể mình.
2.Giữ
đúng tư thế.
Muốn trở nên duyên dáng, chúng
ta cần đứng vươn cao kiêu hãnh và giữ lưng thẳng ngay cả khi ngồi. Những lúc mệt
mỏi hoặc muốn nghỉ ngơi, có thể chúng ta dễ rơi vào tư thế buông thõng người,
nhưng khi đã tạo được thói quen giữ thẳng lưng rồi thì sau một thời gian chúng
ta sẽ không còn thấy khó khăn khi giữ tư thế đúng nữa. Ngay cả khi người đang
nói chuyện với mình hay buông thõng người, chúng ta cũng không nên làm theo họ.
Tập vươn thẳng người và nhìn về phía trước chứ không nhìn xuống đất khi bước
đi, trông chúng ta sẽ duyên dáng lên ngay.
Giữ tư thế đúng cũng giúp chúng
ta biểu đạt ngôn ngữ cơ thể một cách tự tin. Người duyên dáng cũng thường là
người tự tin vì họ tự hào về những thứ họ có. Buông thõng người hay co ro khiến
cho mình trông như đang giấu giếm điều gì đó cho dù thực tế không phải như vậy.
3.Thở sâu
và đầy.
Việc làm này không những
đem đến cho chúng ta một vẻ ngoài và cảm giác tốt hơn, mà còn cải thiện được chức
năng nhận thức của mình. Hãy chú ý hơi thở và cảm nhận cơ thể khi chúng ta hít
vào và thở ra. Nếu cảm thấy áp lực hoặc ngột ngạt, chúng ta hãy chú ý thở thật
sâu cho đến khi bình tĩnh lại.
Có thể chúng ta cũng biết
qua môn yoga rằng, việc hít thở và tập trung vào hơi thở của mình có thể giúp mình
cảm nhận được cơ thể và chúng ta sẽ điềm tĩnh tự tin hơn. Điều này là bắt buộc
nếu mình muốn trở nên duyên dáng.
4.Tăng độ
dẻo dai.
Tính dẻo dai là một phần
trong việc kiểm soát cơ thể. Chúng ta nên dành thời gian mỗi ngày làm giãn cơ để
cảm thấy thoải mái và không bị cứng đơ suốt ngày. Điều này đặc biệt quan trọng
trước buổi tập luyện, hay nếu chúng ta ngồi sau bàn giấy cả ngày và cần phải thả
lỏng lưng hoặc cổ một chút. Chúng ta hãy tranh thủ thời gian làm giãn cơ, ngay
cả khi đang ngồi xem tivi, và chúng ta sẽ ngạc nhiên thấy mình duyên dáng hơn
làm sao.
Tập yoga có thể cải thiện độ
dẻo dai đáng kể. Chúng ta hãy tham gia lớp học dành cho người mới bắt đầu và
xem mình thay đổi như thế nào chỉ sau vài giờ học mỗi tuần.
5.Ăn mặc
duyên dáng.
Quần áo không làm nên tính
cách chúng ta, nhưng nó khiến chúng ta thêm thanh lịch. Quan trọng nhất là
trang phục của chúng ta phải sạch sẽ, có phong cách, vừa vặn và đem lại vẻ
trang nhã và phù hợp. Quần áo của chúng ta không cần phải đắt tiền, chỉ cần có
tính thẩm mỹ, không quá sặc sỡ, và phải tôn dáng.
Không mặc trang phục ngăn cản
chúng ta cử động một cách tự nhiên. Ví dụ, giày cao gót trông rất quyến rũ,
nhưng chúng ta không nên đi trong thời gian dài. Chiếc quần lụng thụng quá khổ
sẽ khiến chúng ta trông kỳ quặc, và như vậy là thiếu trang nhã. Luôn mặc trang
phục nào có thể khiến mình tự tin và hấp dẫn, và hãy để tóc cho phù hợp.
Đảm bảo quần áo của chúng ta không nhăn nhúm, và sau khi ăn chúng
ta hãy kiểm tra xem có bị ố bẩn không.
Chúng ta sẽ thiếu duyên
dáng nếu để khuy áo bật ra hoặc chiếc sơ mi cho trong quần lại bị thò ra ngoài
một nửa. Vì vậy chúng ta nhớ thỉnh thoảng kiểm tra lại trang phục.
Nếu chúng ta muốn ăn mặc với
phong cách trang nhã hơn, một chiếc váy màu đen đơn giản sẽ rất có ích. Những
loại trang phục màu sắc nhã nhặn như nâu, hồng nhạt hoặc xám có thể khiến mình
trông thanh lịch hơn.
Về phụ kiện, chỉ cần một
chuỗi ngọc trai, đôi hoa tai dạng hạt, chiếc vòng đeo tay bạc cũng có thể rất
tuyệt. Nếu muốn trông duyên dáng, chúng ta không nên phô trương bằng những phụ
kiện và trang sức cồng kềnh.
6.Hãy
trang điểm nếu chúng ta thấy hợp với mình.
Không phải phụ nữ nào cũng
thích trang điểm, và nếu chúng ta thuộc về số đó thì cũng đừng bị áp lực phải
thay đổi. Nếu chúng ta trang điểm, hãy đảm bảo sao cho lớp trang điểm đều và
cân đối, đồng thời không quá đậm vào những lúc không thích hợp. Ví dụ như, chúng
ta có thể dùng chì kẻ mắt đậm, nhưng không nên đánh bóng mắt và chải mascara
quá dày. Chỉ cần chút son môi, phấn má hồng và chút bóng mắt là trông mình đã
xinh đẹp để bước ra đường rồi.
Đảm bảo lớp phấn nền phải hợp với màu da của mình.
Nhớ rằng thà trang điểm sơ sài còn hơn quá đậm.
Nếu dùng kem che khuyết điểm hay phấn má hồng, chúng ta nhớ phải
tán thật đều.
7.Bước đi
với dáng điệu quả quyết.
Ngẩng cao đầu, mắt nhìn
phía trước và đi với vẻ nhanh nhẹn tự nhiên. Người duyên dáng không khom vai hoặc
chậm chạp. Họ biết mình đang đi đâu và tự hào khi đến đó. Nếu cứ nhìn xuống đất,
trông mình như đang đi lạc hoặc không tự tin. Nhìn thẳng về phía trước còn khiến
chúng ta có thể giao tiếp bằng mắt với mọi người, và như thế trông chúng ta
càng thêm tự tin và duyên dáng.
Tất nhiên, nếu đang đi cùng
một người đi chậm hơn, chúng ta nên bước chậm lại để theo cùng người đó.
Tập chạy bộ có thể giúp chúng
ta cải thiện cả tư thế lẫn sức bền khi đi bộ.
8.Ngồi một
cách duyên dáng.
Khi ngồi, chúng ta đừng thả
người phịch xuống ghế. Hãy kéo ghế ra và ngồi xuống nhẹ nhàng. Chúng ta không cần
phải oai vệ như vua chúa ngồi trên ngai vàng, nhưng nên tránh ngồi khom người
và tiếp tục giữ dáng thẳng. Đừng ngồi ngả ra sau và giang rộng chân mà nên khép
chân lại hoặc bắt chéo chân. Khi ngồi xuống, chúng ta nhớ phải cẩn thận, dù có
mệt mỏi thế nào.
Nếu ngồi trên xe buýt hoặc
tàu hỏa, cố gắng đừng chiếm nhiều không gian. Lấn chỗ không phải là hành động đẹp
mắt.
Phần 2
Cử chỉ duyên dáng
1.Giữ điềm
tĩnh.
Người duyên dáng thường không nổi nóng với mọi người, không ném
đồ đạc qua cửa sổ hay nói những điều mà sau đó phải hối hận. Họ bình tĩnh và
cũng không để người khác tấn công mình. Họ biết lúc nào cần hít thở sâu khi cảm
thấy mình sắp nổi giận. Họ cũng không huênh hoang , nổi xung thiên và ném những
lời xúc phạm vào người khác. Họ giữ bình tĩnh và là một pháo đài vững chắc khi
những người khác cần đến họ.
Tuy nhiên, người duyên dáng
không phải là hoàn hảo. Khi đã nổi nóng với ai đó, chúng ta phải xin lỗi một
cách chân thành.
2.Nói
chuyện duyên dáng.
Người duyên dáng thường nói
lưu loát, âm lượng vừa phải, không quá nhanh cũng không quá chậm. Họ nói rõ
ràng và thẳng thắn, từ ngữ phong phú và diễn đạt dễ hiểu. Họ cũng không chửi thề
và tránh dùng nhiều từ lóng. Người duyên dáng có thể tạm ngừng nói để tìm ý,
nhưng thường không nói lắp và “ậm ờ” hay dùng những từ đệm vô nghĩa kèm theo mỗi
câu nói. Họ kiểm soát được lời nói và tin vào những điều mình nói ra.
Nói lưu loát một phần là nhờ
suy nghĩ trước khi nói. Việc sắp xếp trước trong đầu những điều sắp nói sẽ giúp
mình diễn đạt rõ ràng và tránh lặp lại.
Để nói sao cho hay, chúng
ta cũng nên nắm được quy tắc sử dụng ngôn từ. Ví dụ như, khi nhắc đến thầy cô
giáo, chúng ta nên dùng từ “thầy”, hoặc “cô” chứ không nói “ông ta” hay “bà
ta”.
3.Tham
gia một lớp diễn xuất.
Người duyên dáng thường
đĩnh đạc và tự tin, cả về lời nói và cử chỉ. Chúng ta hãy học vài cử chỉ đẹp và
áp dụng. Chúng ta học diễn xuất không phải để trở thành một diễn viên nổi tiếng,
mà để có dáng điệu tự chủ và đáng yêu. Học diễn xuất cũng giúp chúng ta xây dựng
lòng tự tin và biết nói chuyện trước đám đông, đây là một khả năng khiến người
duyên dáng thường nổi trội hơn người khác.
Chúng ta cũng sẽ học được
cách tương tác với nhiều mẫu người khác nhau trong xã hội như người duyên dáng
vẫn biết.
Nếu không thích học diễn xuất,
chúng ta có thể thử học một lớp khiêu vũ hoặc múa ba lê. Nhảy múa sẽ giúp chúng
ta biết giữ thăng bằng, phối hợp tốt các động tác cơ thể và có được sự điềm
tĩnh nữa.
4.Hãy lịch
thiệp.
Người duyên dáng là người lịch
sự. Họ không nói ra những điều không thích hợp, không xúc phạm người khác,
không bình luận thô tục, nhất là trước mặt những người không thân lắm. Họ chú ý
hỏi thăm người khác, mời mọi người ngồi, hoặc đơn giản chỉ là tránh những hành
vi thô lỗ hoặc quá quắt. Họ quan tâm tới người khác và không hỏi những câu hỏi
quá riêng tư hay làm người khác không thấy thoải mái.
Tác phong tốt cũng là một
phần quan trọng của tính lịch thiệp. Chúng ta không nên mở miệng
khi nhai kẹo cao su, hãy giữ cửa cho mọi người qua, đứng dậy khi được giới thiệu
với người mới đến, nhìn vào mắt người khác khi nói chuyện, đứng đúng chỗ khi xếp
hàng, nói chung là giữ phép lịch sự nếu chúng ta muốn trở nên duyên dáng.
5.Tránh
khoe khoang khoác lác.
Chúng ta sẽ không thể đáng
yêu nếu cứ khoe mình tuyệt vời, có phong cách hoặc thành đạt như thế nào. Thực
ra, người duyên dáng rất khiêm tốn. Họ tự hào về bản thân mà không cảm thấy phải
huênh hoang về những thành quả của họ. Chúng ta có thể nói về những việc mình
thích làm nhưng không ra vẻ như mình giỏi nhất trong việc đó, chúng ta có thể kể
về sở thích hay thú tiêu khiển của mình mà không cần nhắc đến những huy chương,
giải thưởng hay kỷ lục thế giới của mình. Người duyên dáng không tìm kiếm sự
công nhận của người khác và không cần khoe khoang chỉ để cảm thấy hạnh phúc và
mãn nguyện.
Nếu ta hay khoe khoang, mọi
người có thể không thích đi chơi với mình. Chúng ta nên cảm thấy may mắn vì
mình có những lợi thế trong cuộc sống thay vì huênh hoang vì mọi thứ đạt được.
Phải, có thể mình đã làm được nhiều điều, nhưng không cần phải khoe ra nếu ta
muốn tỏ ra duyên dáng cùng những may mắn và thành quả của mình.
6.Hãy giữ
sự cân bằng.
Những người duyên dáng là
người có sự cân bằng tốt. Họ có dáng dấp đường hoàng và vươn thẳng người, không
lúng túng vấp váp, thể hiện sự tự tin và quả quyết. Người duyên dáng thường
không nổi cáu, cãi nhau với người khác hoặc đánh mất khả năng tập trung. Nếu muốn
trở thành người duyên dáng, chúng ta cần phải có sự cân bằng cả về thể chất và
tâm tính. Đó là sự cân bằng về mọi mặt.
Người biết thăng bằng còn
có khả năng duy trì sự cân bằng trong những tình huống khó khăn. Họ không bối rối
và không ẩu đả với những người thô lỗ, cục cằn hoặc nhỏ nhen.
Phần 3
Cư xử duyên dáng
1.Hãy là
người biết quan tâm.
Người duyên dáng luôn quan
tâm đến mọi người. Họ cố gắng lắng nghe, lo lắng cho mọi người và đặt mình và địa
vị người khác để thấu hiểu và thông cảm. Họ thường nghĩ về cảm giác của người
khác và cố gắng làm cho mọi người thấy thoải mái hơn. Họ nhường ghế cho người mệt
mỏi, để tâm đến những bạn bè đang khó khăn. Họ không đi lại ồn ào hoặc gây rối,
và không làm phiền mọi người nơi công cộng. Nếu chúng ta muốn trở nên duyên
dáng, sự ý tứ và chu đáo chính là chìa khóa của mình.
Để trở thành người biết
quan tâm, chúng ta cần tập thông cảm và thực sự nghĩ đến điều mọi người đang
nghĩ và trải qua. Ví dụ như, nếu một cô bạn vừa mới chia tay với bạn trai quen
đã lâu, có lẽ cô ấy không vui vẻ gì khi nghe ta kể về chàng trai mới tuyệt vời
của mình.
2.Hãy tôn
trọng.
Người duyên dáng cũng được
quý mến vì họ tôn trọng những người xung quanh và luôn ân cần trong những hành
động của mình. Họ không bình luận với lời lẽ công kích, không xen vào việc của
người khác và tôn trọng quyền riêng tư của mọi người. Họ công nhận những đóng
góp và khả năng của người khác. Họ không ngắt lời hay xúc phạm người khác, dù
là trước mặt hay sau lưng. Họ chú ý đối xử với mọi người bằng sự tôn trọng cần
thiết và xứng đáng.
Người biết tôn trọng không
ngắt lời người khác. Họ không nói chuyện điện thoại khi đang đứng ở quầy tính
tiền, cũng không chiếm chiếc bàn bốn chỗ ngồi cho riêng mình ở tiệm cà phê.
3.Hãy
khéo léo.
Người duyên dáng biểu lộ ý
tứ trong giao tiếp hàng ngày. Họ hiểu rằng cần phải cẩn thận trong thời gian và
lời nói. Họ cũng biết rằng thông báo một tin quan trọng với thái độ tử tế và cảm
thông thì tốt hơn là trút ra những lời xúc phạm. Họ biết khi nào cần giữ bí mật,
lúc nào cần nói riêng. Họ biết rằng không nên đưa ra những bình luận thiếu suy
nghĩ nếu chưa biết trước thính giả là ai. Tế nhị là chìa khóa giúp mình trở nên
duyên dáng.
Người tế nhị không đưa ra
những bình luận có thể khiến người khác ngượng ngùng trước mặt mọi người. Ví dụ
như, nếu một người bạn vừa mới chia tay người yêu, chúng ta không nên bình luận
về việc này trước mặt nhiều người.
4.Giúp đỡ
mọi người.
Là một người duyên dáng, chúng
ta không thể luôn luôn đặt mình lên trên tất cả. Người duyên dáng sống vị tha
và cảm thấy hạnh phúc khi giúp đỡ người khác, từ việc giúp bạn bè hoàn thành một
bài luận đến việc tình nguyện tham gia giúp bếp ăn từ thiện vào những ngày chủ
nhật. Chúng ta không nên nghĩ rằng thời gian của mình quý giá đến mức không thể
bỏ ra vài giờ một tuần để lắng nghe, chia sẻ vật chất và thời gian với mọi người,
hoặc chỉ là góp chút sức lực để khiến thế giới này tốt đẹp hơn.
Hành động giúp đỡ người
khác của mình nên xuất phát từ con tim chứ không phải vì ta muốn trao đổi một
điều gì đó.
5.Đừng cố
chấp.
Người duyên dáng không mất
thì giờ để dằn vặt hoặc đắm chìm trong đắng cay và oán hận. Họ học cách tha thứ
người khác và tiến lên phía trước chứ không để sự giận dữ chi phối. Mặc dù
không nên để người khác giẫm đạp lên mình, nhưng chúng ta nên chấp nhận rằng
con người ai cũng có lỗi lầm, và chúng ta nên tha thứ nếu họ đã chân thành hối
lỗi. Người duyên dáng thông cảm cho người khác và không mất thì giờ vạch lá tìm
sâu. Hơn nữa, cố chấp sẽ biến mình thành một người đau khổ và không hạnh phúc.
Cùng với việc không cố chấp,
chúng ta cũng không nên bàn tán về những người mình không thích. Lan truyền một
bầu không khí vẩn đục là không khôn ngoan, và khi chuyện đến tai nhân vật chính
thì có khả năng sẽ gây thêm rắc rối.
6.Khoan dung
với những lời chỉ trích.
Đối mặt với sự chỉ trích là
một thử thách lớn cho việc ứng xử duyên dáng. Dù là khi sếp bảo mình phải cải
thiện kỹ năng đàm phán, hoặc khi một người bạn nói rằng mình không được chậm trễ
trong mọi việc, chúng ta nên học cách chấp nhận lời phê bình và dựa vào đó để
làm tốt hơn nếu những lời phê bình đó thực sự mang tính xây dựng. Đừng cư xử
như một kẻ thua cuộc cay cú, và hãy hiểu rằng không phải lúc nào mọi người cũng
phải tới tấp khen ngợi mình. Điều quan trọng là phải học cách chấp nhận điều xấu
đi kèm điều tốt, và dù sao đi nữa mình hãy cứ tiếp tục duyên dáng.
Tất nhiên khi người ta chỉ
trích ta chỉ do tính nhỏ nhen của họ, chúng ta nên lờ đi. Nhưng khi mọi người
thực sự có ý muốn giúp đỡ, chúng ta nên tiếp thu và qua đó hoàn thiện bản thân
mình.
Lời
khuyên
Mặc trang phục sạch sẽ. Chúng
ta không cần quần áo thiết kế riêng; chỉ cần có chút khiếu thẩm mỹ, trang phục
và đầu tóc tươm tất là đủ.
Một mẹo khiến chúng ta
trông duyên dáng là chuyển động mượt mà. Những cử động của mình phải dứt khoát
và cẩn thận, nhưng không quá chậm chạp hay quá vội vàng. Việc này cần phải tập
luyện.
Giữ vệ sinh bằng cách tắm rửa
thường xuyên mỗi ngày và giữ cho cơ thể thơm tho. (Có thể dùng nước hoa nhẹ
nhàng kín đáo)
Duyên dáng không có nghĩa
là đơn giản hoặc cầu toàn.
Khi bước xuống cầu thang hoặc
đi xuống, luôn giữ dáng điệu như khi ta đi lên. Mở vai ra và ngẩng cao đầu, mắt
nhìn thẳng. Chẳng may nếu bị vấp, chúng ta hãy mỉm cười và nhẹ nhàng lấy lại thăng bằng. Như thế mọi người
sẽ không cười mà còn nể chúng ta.
Lưu ý những thứ chúng ta ăn
vào. Ở đây chúng ta không nói về việc giảm cân (sự duyên dáng không liên quan đến
cân nặng, tất cả phụ thuộc vào cách chúng ta giữ dáng điệu của mình). Hãy ăn
rau và tránh ăn nhiều tinh bột (bánh mì, khoai tây). Uống nhiều nước và không
dùng nhiều chất kích thích (caffeine và nicotine).
Duyên dáng về thể chất cũng
có nghĩa là trông không quá tệ – nếu chúng ta có nhiều mụn, hãy mua kem thoa mặt.
Acnes sẽ loại hết bụi bẩn và xua tan cảm giác như mình không rửa mặt.
Chúng ta có thể đong đưa nhẹ
nhàng, nhưng đừng co quắp hoặc cựa quậy.
Nếu chúng ta có thân hình
hơi quá khổ, hãy mặc quần áo vừa vặn nhưng không quá chật. Như thế trông chúng
ta sẽ đẹp hơn.
Luôn ý thức được từng bộ phận
của cơ thể ,mình đang ở đâu và đang làm gì. Chúng ta sở hữu “công cụ” này và kiểm
soát nó, đừng để nó kiểm soát mình.
Nếu có đọc bộ truyện “Chạng vạng”, chúng ta hãy ngẫm nghĩ về
Alice Cullen. Cô ấy luôn có những cử động duyên dáng.
Vô duyên lấy phải
vợ già
Ăn cơm phải đút,
xin bà nuốt nhanh
Vô phúc lấy phải
trẻ ranh
Vừa chơi, vừa phá
tung hoành tứ tung
Trai bất tài chưa
làm đã hỏi
Gái vô duyên chưa
nói đã cười
Trông chồng mà chẳng
thấy chồng
Đã đành một nỗi
má hồng vô duyên
Có mười thì tốt,
có một vô duyên
Vô duyên, vô
phúc, múc phải anh chồng già,
Ra đường người hỏi
rằng cha hay chồng?
Nói ra đau đớn
trong lòng,
Ấy cái nợ truyền
kiếp, có phải chồng em đâu!
Hoa thơm mất nhụy
đi rồi
Dù rằng trang điểm
cũng người vô duyên
Thà rằng chịu cảnh
gông xiềng
Còn hơn có vợ cười
vô duyên trong nhà
Đàn bà yếu chân mềm
tay,
Làm ăn chẳng được,
lại hay nỏ mồm
Vô duyên chưa nói
đã cười
Chưa đi đã chạy
là người vô duyên
Đàn bà chẳng phải
đàn bà
Thổi cơm cơm
khét, muối cà cà ôi.
Em là con gái nhà
quê,
Ăn trưa, ngủ sớm
ngồi lê nẫu cười
Vô duyên mua phải
gương mờ
Bao giờ gương vỡ
mà mua gương lành
Vô duyên xấu số
đã đen
Được hai anh rể
thợ kèn cả hai
Vô duyên lấy phải
chồng già
Kêu chồng thì lỡ
kêu cha bạn cười
Những cô chưa nói
đã cười
Chưa đi đã chạy
là người vô duyên
Lỗ mũi mười tám
gánh lông
Chồng yêu chồng bảo
tơ hồng trời cho
Đêm nằm thì ngáy
o o
Chồng yêu chồng bảo
ngáy cho vui nhà
Đi chợ thì hay ăn
quà
Chồng yêu chồng bảo
về nhà đỡ cơm
Trên đầu những
rác cùng rơm
Chồng yêu chồng bảo
hoa thơm rắc đầu
Hạnh phúc tìm đâu giữa cuộc đời
Cho lòng huyễn hoặc bể sầu vơi
Khi mà lỡ phận người quay bước
Dẫu tại vô duyên kẻ lặng rời
Hảo hữu ngày nao xa vạn dặm
Nhân tình thuở ấy biệt trùng khơi
Gom bao kỷ niệm tâm chừng hỏi
Hạnh phúc tìm đâu giữa cuộc đời...

.jpg)




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét