THỨ KHÔNG THỂ THIẾU TRONG CUỘC ĐỜI MỖI NGƯỜI
1. NIỀM TIN
Con chim đậu trên cành không bao giờ sợ cành gãy bất chợt. Bởi
niềm tin của nó không đặt vào cành cây nhỏ bé đó, mà đặt vào đôi cánh của chính
mình.
Hãy bỏ qua tất cả những lý luận, chỉ trích trên đời, hãy tin tưởng
vào chính mình để tạo sức mạnh thực hiện mục tiêu trong cuộc sống.
2. NỤ CƯỜI
Có câu: “Không ai giận một người đang cười”
Hãy tập mỉm cười, trở về với niềm vui, và lan tỏa ra xung quanh.
Nụ cười luôn giúp chúng ta vượt qua khó khăn một cách dễ dàng hơn.
3. HÀNH ĐỘNG
Hãy
hiểu rõ điều mình muốn, và những gì mình cần làm. Hãy làm hết sức và vui vẻ đón
nhận kết quả. Chừng nào còn sống, ta luôn có thể làm lại từ đầu.
Luôn nhớ rằng:
Giữ vững niềm tin
Gió âm thầm thoảng nhẹ
chút nồng hương
Như mùi tóc vấn vương vào
tâm khảm
Mây lơ lửng chiều đông buồn
ảm đạm
Nhớ em nhiều trải thảm những
bâng khuâng
Mối tình xa ấp ủ luyến vô
ngần
Gieo chiều tím đôi chân buồn
đến lạ
Lòng khắc khoải chìm trong
màu thương nhớ
Nhỏ yêu à ! Hơi thở đã lạnh
tê
Hai chúng mình còn cách trở
sơn khê
Mượn vần chữ vỗ về bao lưu
luyến
Muốn lạc lối giấc mơ hồng
ôm quyện
Trọn vòng tay thương mến gửi
ngọt ngào
Bao nỗi niềm chất ngất bước
chênh chao
Nhớ em mãi thét gào con
tim nhỏ
Anh nhắn gửi nụ hôn về
trong gió
Trao nồng nàn bày tỏ những
niềm tin
Em yêu à ! Lòng chỉ có
mình em
Nguyện không đổi trái tim
này xin hứa.
Mong em sẽ vì nhau khơi bếp
lửa
Giữ niềm tin chất chứa những
ấm nồng.
Niềm tin rạng rỡ
Người muốn đi thì ta giữ
làm gì.
Bởi giữ được cũng chỉ còn
thể xác.
Dẫu bên nhau cũng chỉ là
cái mác.
Càng buồn hơn khi sáng tối
buồn rầu.
Thà chấp nhận cắt một nhát
rõ đau.
Vết thương sâu rồi có ngày
sẽ khỏi.
Coi như là một vết kim đau
nhói.
Tìm nụ cười bước tiếp
quãng đường yêu.
Chẳng có ai biết trước tuổi
xế chiều.
Sướng hay khổ là do trời định
đoạt.
Còn yêu thương thì đâu cần
kiểm soát.
Hà cớ chi…cứ phải sống so
đo.
Chả có ai không nhược điểm…tròn
vo.
Nên phạm lỗi cũng là điều
tất yếu.
Sống bao năm tuy rằng ta rất
hiểu.
Vẫn rất cần sự cố gắng bao
dung.
Đừng bỏ cuộc khi chưa đến
đường cùng.
Qua mùa đông xuân nồng nàn
lại tới.
Miệng mỉm cười…đặt niềm
tin chờ đợi.
Đường hoa đăng rực rỡ phía
tương lai.
Thư gửi một niềm tin
Anh qua rồi cái thời thi đại
học
Tưởng đã quên chẳng nhớ lại
bao giờ
Ngày khăn gói theo cha lên
thành phố
Lo lắng đầy trong ánh mắt
ngẩn ngơ
Nhưng hôm nay gặp em đầy
ngơ ngác
Líu ríu theo cha hỏi thăm
đường
Mắt đỏ hoe có lẽ vì nhớ mẹ
Chắc lần đầu dứt ra khỏi
yêu thương
Anh chạnh lòng nhớ mình ba
năm trước
Cô bé ơi, anh cũng vậy
thôi mà
Cũng choáng ngợp giữa thị
thành đông đúc
Ngơ ngác nhìn người tay nắm
vạt áo cha
Cô bé ạ, bối rối rồi cũng
hết
Để nhường cho một cuộc đấu
sống còn
Nặng lắm đấy! vai em thì
bé bỏng
Bím tóc dài vẫn chưa hết
trẻ con
Cô bé ạ, hãy “bỏ qua” bối
rối
Kìa nắng vẫn tươi, trời vẫn
thanh bình
Em sẽ cười, theo cha về với
mẹ
Trong đôi mắt này anh đọc
thấy niềm tin.
Lòng Tin
Nếu một ngày người thấy
tôi im lặng
Có nghĩa rằng đã chẳng muốn
quan tâm
Thế sự đời cùng nhân nghĩa
tình thâm
Vì lòng tin đặt lầm không
đúng chỗ
Khi trái tim đã một lần
loan lỗ
Thì sẽ buồn và đau khổ lắm
thay
Bởi do mình khờ dại trách
hờn ai
Nên đắng cay phải cam đành
chấp nhận
Đừng nghĩ rằng đó là lời
oán hận
Trong lúc buồn rồi nghĩ quẩn
vu vơ
Nếu một khi nước mắt chảy
đôi bờ
Thì mọi thứ đều như tờ giấy
trắng
Chẳng đoái hoài hay cuốn
cuồng lo lắng
Muốn đời mình đuợc khoảng
lặng bình yên
Để tháng năm cuốn trôi hết
muộn phiền
Dẫu đơn côi giống một miền
xa lạ
Nếu người xem chân tình là
tất cả
Nghĩ cạn cùn đừng vội vã
chê bai
Bởi cuộc đời thì ai cũng
như ai
Để lòng tin được kéo dài
vô tận.
Em hỏi anh
Trên đời này có gì khổ nhất?
Anh trả lời: khổ đau chồng
chất
Nhưng khổ nào bằng: mất
lòng tin.
Em hỏi anh
Trên đời này có gì sướng
nhất?
Anh trả lời: Hạnh phúc ơi
ngây ngất
Nhiệm vụ hoàn thành tin cậy
tập thể trao.
Em hỏi anh
Trên đời này có gì đáng
quý?
Anh trả lời: Cuộc sống –
Con người.
Đừng để mất một chút thôi
– hương vị.
Em nhìn anh: Có gì yêu nhất?
Anh mơ màng Non xanh nước
biếc
Tổ quốc ta! Nước Việt Nam
ta
Anh yêu thêm đất nước đổi
thay da
Từ thuở ấy…
Và… Tất cả hồn thơ bỏng
cháy
Và… Mắt em – bồ câu đẹp
long lanh
Đăm đắm nhìn anh – ngọt lịm
mát lành.
Niềm Tin
Có được niềm tin vững vững
cười
Như bàn có có đủ chân thôi
Nào nghiêng bởi gió xô xô
đẩy
Chẳng ngả do mưa với với cời
Thất bại rời rời đau đớn bỏ
Thành công đến đến ngọt
ngào phơi
Đừng coi trở ngại to to lớn
Nhớ nhớ qua đêm lại sáng rồi…
Cùng thắp một niềm tin
Ôi nỗi buồn của mỗi sớm
mai
Đến bao giờ mới không ghé
lại?
Những con số gieo niềm tê
tái
Cứ đầu ngày là buốt nhói
thêm!
Ôi yên bình, ôi thanh thản
đêm đêm
Còn đâu?
Khi ngày ngày, triệu triệu
con tim thắc thỏm
Lo nơi đây dịch bùng lên,
tái phát
Lo nơi kia, phong toả,
cách chia…
Nỗi lo trùm lên cả tuổi
thơ
Thương con trẻ phải lìa xa
mái ấm
Vòng tay mẹ cha lại trở
thành ước vọng
Mong ngày về… sợ cái chết,
sợ cơn đau!
Người với người bỗng chốc
hoá xa nhau
Yêu thương mấy cũng đành
không thể gặp
Treo giữa cuộc đời là mầm
chết chóc
Nham hiểm cứa vào lòng người
những vết thương sâu…
Những phận nghèo chỉ mong
đủ cơm rau
Càng cơ cực thêm trong mùa
đại dịch
Chút an lành cũng trở
thành cổ tích
Đến bao giờ? Bao giờ mới
bình yên?
Con virus từ đâu gieo rắc
những luỵ phiền
Cả đất nước nhọc nhằn vào
cuộc chiến
Những con số cứ tăng, lòng
người thêm tê điếng:
Vượt ngưỡng mười ngàn rồi
hai mươi, ba mươi…
Trên tuyến đầu, những lưng
áo đẫm mồ hôi
Hàng vạn lương y bao ngày
đêm không ngơi nghỉ
Đối mặt với hiểm nguy
không sờn ý chí
Chăm sóc đồng bào chẳng quản
ngại hy sinh
Giấu vào tim nỗi đau đáu
nhớ gia đình…
Bạn và tôi nếu không làm
được gì nhiều
Hãy tự chăm sóc mình, bạn
nhé
Góp chút sức mình có thể
Cho một ngày mai đất nước
lại yên bình
Giữa buồn đau này cùng thắp
một niềm tin…
Niềm Tin
Mừng cho ai có niềm tin
Hồng ân rải xuống ơn trên
nhiệm màu
Vượt qua bao nỗi khổ đau
Tấm lòng bác ái bắc cầu
yêu thương
Từng hồi chuông vọng giáo
đường
Câu kinh cầu nguyện tan
sương mịt mù
Bốn mùa đông hạ xuân thu
Diều lòng thả gió vi vu
gió trời
Mừng cho ai sống thảnh
thơi
Cửa thiền lòng khép ấm lời
từ bi
Bớt ghen ghét bớt sân si
Dòng thương tiếng sóng vỗ
về lòng nhau
Chia cay đắng sớt nỗi sầu
Thế trần bể khổ quay đầu
thấy ngay
Niềm tin ai sẵn trong tay
Xin chia nhau sống những
ngày yên vui
Để khi dở khóc dở cười
Niềm tin sưởi ấm vành môi
lạnh lùng
Niềm tin
Gió khẽ khàng …gói vất vả
gian nan.
Thả cơn khát vào tận cùng
cõi nhớ.
Mây bồng bềnh thôi không
còn nức nở.
Gom niềm vui mong ngày
tháng say nồng.
Mải mê bước…với ước vọng
trong lòng.
Lỡ vô tình vướng chênh
chao nhung nhớ.
Để ngày ngày cồn cào nơi
nhịp thở.
Mong một người xuất hiện ở
kề bên.
Chiếc lá nghiêng rơi nhè
nhẹ ngoài hiên.
Cũng giật mình ngỡ như là
ai đó.
Vội đến gần rồi buồn thiu
trách gió.
Tiếng thở dài mải miết lại
trôi xa.
Bước chân mỏi cứ tha thẩn
vào ra.
Cứ thẫn thờ mong người ta
trở lại
Nếu ngày xưa chúng mình
không e ngại.
Chắc sẽ vui trong đằm thắm
yêu thương.
Trách phận đời đã trót lỡ
qua đường.
Để bao năm cứ hoài mong
trăn trở.
Đêm lặng thầm nghe trái
tim vụn vỡ.
Lay lắt buồn ôm khoảng trống
mênh mang.
Gió vần vũ đuổi lệ đẫm mi
tràn.
Thời gian ơi đừng đùa em nữa
nhé.
Em sẽ sống những tháng
ngày lặng lẽ.
Sẽ không buồn và không nhớ
nữa đâu ?
Sẽ vượt qua những khao
khát âu sầu.
Sống vui vẻ với những gì
đang có.
Niềm tin sẽ thắng
Em ơi đừng mệt mỏi.
Trước vất vả gian nan.
Chẳng được sự sẻ san.
Em phải luôn cố gắng.
Dẫu trên vai gánh nặng.
Cũng phải cố nghe em.
Xung quanh hãy nhìn xem.
Còn biết bao người khổ.
Cuộc đời đầy giông tố.
Ở kiếp phận má hồng.
Dẫu gặp đoạn đường cong.
Em cũng đừng nản trí.
Giữ gìn không phung phí.
Hãy tin bản thân mình.
Sẽ có lúc bình minh.
Rạng ngời trên đôi má.
Đường đời dù vất vả.
Cũng sẽ tới điểm dừng.
Khi hơi thở chưa ngừng.
Hãy mỉm cười em nhé !
Thấy em buồn lặng lẽ.
Anh cũng có vui gì ?
Kiếp số lắm sầu bi.
Anh tin em sẽ thắng
Anh Là Niềm Tin Trong Em
Em giấu tình yêu trong mắt
anh
Vì tin nơi đó có chân
thành
Đi bên nhân thế bao mù mịt
Chẳng chút hoài nghi tia nắng
xanh
Em gửi lời thương qua lối
anh
Vì tin nơi ấy gió thơm
lành
Xoa tim cô lữ nguôi sầu lặng
Bôi xóa niềm đau, vượt
khúc quanh
Niềm tin tia nắng chiếu
long lanh
Cho đóa hoa thương, tỏa mộng
lành
Tô áo tơ duyên hồng thắm
thiết
Màu tình trong sáng dưới
thiên thanh
Trà my duyên dáng trú tim
anh
Em, đóa tinh khôi thơm lụa
mành
Son sắt yêu thương, dù
gian khó
Vẫn hoài sống mãi niềm tin
xanh
Em nép vào anh nương mỏng
manh
Bờ vai rung cảm rất an
lành
Bao nhiêu lo lắng hằng tan
biến
Ta nắm vòng tay quên khó
khăn
Em vẽ niềm tin khung tím
tranh
Nguyện mong chung thủy lứa
đôi thành
Anh tô thề hẹn cùng năm
tháng
Cho sắc tình ta luôn mãi
xanh!
Niềm Tin
Cùng anh khép lại những
trang đời
Kỷ niệm bao ngày hãy lắng
khơi
Dẫu tuổi xuân còn yêu mặt
đất
Dù cơn mộng vẫn cháy lưng
trời
Manh tình cố hữu đừng đem
bỏ
Chén rượu thăng trầm phải
giữ chơi
Cuộc sống buồn vui dày bản
ngã
Niềm tin tự đến khỏi lo mời.
Niềm tin hạnh phúc
Bao nhiêu giai điệu huy
hoàng
Cũng không bằng trái tim
vàng ta trao
Bấy nhiêu hạnh phúc ngọt
ngào
Để ta nhận lấy dạt dào yêu
thương
Nắm tay đi trọn con đường
Quên đi một cõi vô thường
đã qua
Đắng cay ngày ấy chỉ là
Một phần thi vị ngân nga bổng
trầm
Đôi mình hơn cả tri âm
Sẻ chia sướng khổ tạo mầm
thương yêu
Dù cho buồn bã gặp nhiều
Bao nhiêu giọt lệ bấy
nhiêu giọt tình
Trọn lòng gìn giữ trung
trinh
Niềm yêu nguyện mãi cho
mình đắm say
Đôi tim chấp nhận tù đày
Hưởng niềm ân ái đắng cay
nguyện lòng
Đôi mình tình mãi sáng
trong
Cùng nhau vui vẻ vượt dòng
thời gian
Tay trong tay lại ngập
tràn
Yêu nhau hạnh phúc hơn
ngàn lời ca.
Niềm tin chiến thắng
Đứa con thơ đã bao ngày mẹ
vắng
Mắt đượm buồn lẳng lặng
khóc trong mơ
Mong gặp mẹ chỉ vài phút
vài giờ
Phải cố gắng đợi chờ mau hết
dịch.
Mỗi người dân đều vô cùng
cảm kích
Trước sự hy sinh vì lợi
ích nước nhà
Vì sức khỏe của triệu triệu
dân ta
Nên gác lại việc nhà lo việc
nước.
Áo Blu (trắng) đang xông
pha phía trước
Chặn nguy nan do đại dịch
gây ra
Chăm bệnh nhân mắc phải
corona
Vừa bác sỹ vừa là người
chiến sỹ.
Suốt ngày đêm không lúc
nào ngơi nghỉ
Ghánh trên vai một trách
nhiệm gian nan
Quyết đồng cam cộng khổ
lúc dịch tràn
Bám trọng điểm chặn nguồn
lan bệnh hiểm.
Khắc phục khó khăn ở nơi
trận tuyến
Tìm phác đồ chiến đấu thật
kiên cường
Diệt vi rút corona gây hiểm
họa tai ương
Bằng trí tuệ và lương tâm
y đức.
Cảm ơn các anh chị đã ngày
đêm dồn sức
Không tiếng bom nhưng trí
lực hao mòn
Ghi lịch sử dịch bệnh một
dấu son
Việt Nam ta nhanh đến ngày
chiến thắng.
Niềm tin chiến thắng
Đường vào thành phố buồn ghê
Phố phường vắng lặng tái
tê ruột tằm.
Bệnh nhân giấu mặt khóc thầm
Thương người thầy thuốc ướt
đầm mồ hôi.
Bệnh rồi, nặng lắm người
ơi
Cách ly thành phố tạm thời
xa nhau.
Tiếng còi hú suốt đêm thâu
Âm thanh réo rắt, lòng đau
quặn lòng.
Nhiều ca bạo bệnh tử vong
Ngàn người lây nhiễm chỉ
trong một ngày.
Tỉnh, thành lân cận cũng
gay
Trang tin dịch bệnh tràn đầy
truyền thông.
Đồng bào cả nước ngóng
trông
Hướng về thành phố, ổn
không? sao rồi?
Nhắn tin, gọi điện liên hồi
Bí bầu, khoai, đậu, gà đồi
gửi vô.
Trong cơn bĩ cực, cam go
Quân, dân, chính, đảng
chăm lo vẹn tròn.
Nghĩa-nhân sau trước sắt
son
Tấm gương cao cả mãi còn
vang danh.
Hoan nghênh các chị các
anh
Tuyến đầu chống dịch chẳng
ranh giới nào.
Ngành y xung kích tự hào
Công an, quân đội… biết
bao nghĩa tình.
Hiểm nguy sát thủ vô hình
Chủ quan, xem nhẹ tự mình
hại nhau.
Cá nhân, tổ chức hiểu sâu
Chấp hành triệt để, dập
mau dịch này.
Cùng nhau tay nắm chặt tay
Đẩy lùi dịch bệnh đắng cay
cuộc đời.
Trả cho thành phố nụ cười
Niềm tin chiến thắng, đất
trời đẹp hơn.
Niềm Tin Chiến Thắng
Đêm trùng ngát dưới vầng dạ nguyệt.
Chí mài gươm dẫu trăng
khuyết nửa vầng.
Rừng Trường Sơn hòa điệu
chí bạn thân.
Dăm chiến sĩ ân cần lời
thăm hỏi.
Đêm âm u rừng thiêng vang
tiếng gọi.
Trống liên hồi giục bước
thuở Quang Trung.
Triệu thanh niên ơi.
Đâu dũng trí kiêu hùng.
Mau gánh vác nỗi niềm
chung đất nước.
Dẫu biết dòng đời gian
nan.
Anh chạy xuôi em lội ngược.
Góp sức chung một nhịp bước
quan hà.
Ta tự hào đang nối bước
ông cha.
Ngẩn đầu đứng dậy khi sơn
hà nguy biến.
Tiếng Mê Linh còi vang hô
nhịp tiến.
Về Thăng Long vững bước tiến
quân hành.
Để Hồ Gươm đẹp mãi ánh
trăng thanh.
Đượm lúa mới đồng xanh
Sông Hồng ngát.
Đem hương yêu về Tây Sơn Bất
Bạt.
Hoa tình thương trổ ngát
dãy Ba Vì.
Người người hạnh phúc hết
phân ly.
Tô điểm thắm màu quốc kỳ rạng
rỡ.
Đủ lắm rồi bảy mươi năm
thân mọi rợ.
Kiếp ngựa trâu tôi tớ ngoại
bang.
Thanh niên Việt Nam.
Thà chết chớ không hàng.
Thề một chí giữ giang san
trường tồn mãi.
Chí kiên cường.
Lòng dũng trung chớ ngại.
Đường đấu tranh dẫu gian ải
thác ngàn.
Quê hương ngã nghiêng Tổ
Quốc lầm than.
Mẹ đẫm lệ tiếng gọi đàn đi
cứu quốc.
Không thể ngoảnh mặt quay
lưng khi niềm đau chất ngất.
Khi quê hương biển đất vụt
biến dần.
Khi họ hàng bè bạn người
thân.
Lũ quì gối đang hiến dần
cho giặc.
Tôi miền Nam em Trung anh
Bắc.
Cả ba miền thắt chặt một
chữ trung.
Toàn dân Nam ta quyết chí
kiêu hùng.
Vòng nô lệ kiếm cung niềm
kiêu hãnh.
Trận chiến này anh em ta
cùng đánh.
Phận làm trai cho trọn
gánh sơn hà.
Rực sử hồng rạng rỡ ông
cha.
Vinh quang nước Việt.
Niềm tin ta chiến thắng.
Niềm Tin
Bất cứ làm gì cũng cần một
niềm tin
Ngay Thánh thần cũng cần
niềm tin đấy
Thánh tin con chiên còn ta
tin cuộc sống
Tin điều ta làm không phải
gió đi hoang
Không dửng dưng cũng chớ
có đa đoan
Đừng thả mình rơi vào tâm
bão xoáy
Trôi dạt như lá lìa cội
vào mùa đông vậy
Để mắt nhìn phiềm muộn chẳng
bình yên
Cuộc đời này giông bão vẫn
triền miên
Làm sao để mình còn nơi
trú ngụ
Niềm tin chính mình tan
tành bọt nước
Lấy đâu dòng sông nương
náu con thuyền
Đánh mất niềm tin trong
lòng nhân gian
Con thuyền chẳng còn cọc
neo vào bến
Biển mênh mông tìm đâu nơi
đến
Hải đăng tắt rồi điểm tựa
có còn không ?
Tìm hướng đi khi nước lớn
nước ròng
Mắc cạn cũng ráng vào bờ
nhé
Chớ buông neo bên triền đất
lở
Khi nước lớn đừng để cuốn
ra khơi
Nụ cười nào mất tiền mua
Đời riêng chua chát, phải
lùa vào trong
Nụ cười làm đẹp tấm lòng
Đến trong giấc ngủ mộng hồng
yên vui.
Nụ cười tế nhị hòa hài,
Như ngàn hoa nở giữa ngày
mùa xuân
Nụ cười là ánh nắng hồng,
Sang hèn, xấu đẹp đều đồng
như nhau.
Đừng xem kẻ thấp người
cao,
Nụ cười bình đẳng nồng
trao tặng người.
Nụ cười em
Em vẫn thế từ lần đầu mình
gặp
Vẫn nụ cười rạng rỡ nắng
ban mai
Vẫn ánh mắt làm xao xuyến
tim ai
Nhưng đã phai… bóng hình
anh hôm ấy.
Ngồi gần em anh cứ hay cười
nhỉ
Em ngại ngùng chắc chẳng
hiểu vì sao
Em không thấy anh trong những
giấc chiêm bao
Nên sao thấy nụ cười hằn
màu nhạt.
Từ sâu thẳm nụ cười vô vị ấy
Giọt lệ buồn lặng lẽ chạy
vào tim
Những tâm sự thôi gác tạm
vào đêm
Những muộn phiền cứ chực
chờ đến lượt.
Nhưng những suy tư anh xin
ôm trọn
Bóng đêm tàn anh xin chịu
nhớ nhung
Anh không muốn em phải bận
lòng
Quá khứ ấy chỉ một lần, chỉ
một!
Nụ cười của em
Thấy em trong ảnh tươi cười
Em buồn chẳng nói, mọi người
biết đâu
Nỗi buồn em giấu thật sâu
Tâm tư giấu kín, nỗi sầu
em mang.
Em về mang nặng nỗi đau
Để cho gió cuốn, niềm đau
nhạt nhòa
Cho em khóc tiếng vỡ òa
Để em tan mộng, mắt nhòa
châu sa.
Thói đời là gió mưa sa
Là hoa ảo mộng, mắt ngà lệ
cay
Cho em nếm rượu để say
Cuộc đời vô vị, ô hay tình
đời.
Còn buồn cũng thế mà thôi
Lau đi dòng lệ, để môi mỉm
cười
Trong đời còn lắm nhiều
người
Mang niềm vui đến, nụ cười
tặng em.
Đêm nay vầng trăng hóa
tròn
Đời em vui vẻ, vẫn còn
tình yêu
Cho em vui biết bao nhiêu
Nụ cười hạnh phúc, thật
nhiều nhé em.
Một nụ cười
Trăm năm nhớ mãi nụ cười
Để thương để ghét một người
thế thôi
Một thời dĩ vãng xa xôi
Ngàn lời trăng gió bồi hồi
dạ ai.
Lúc tình nắng ấm cùng say
Người ta thỏ thẻ bên tai
nhớ đời
Nào hoa và bướm khắp nơi
Lá xanh tuổi mộng một thời
luyến lưu.
Nụ cười chất nhất ngàn thu
Lắng nghe nhịp thở bỗng
như dại khờ
Tình anh muôn thuở ngu ngơ
Sợ em ngoảnh mặt nào ngờ vẫn
theo.
Trời cao biển rộng tay
chèo
Bơ vơ thuyền mộng sóng
chèo lái đi
Xuân thu mờ mịt còn chi
Để ta nhung nhớ bởi vi nhớ
em.
Nụ cười của mẹ
Con đã về sau bao ngày xa
cách
Vẫn nụ cười, vẫn dáng mẹ
thân yêu
Mái tranh nhỏ trong nắng sớm
trưa chiều
Đời cơ cực mẹ nuôi con
khôn lớn.
Cha đi rồi mẹ mang nhiều
đau đớn
Vẫn nụ cười nén lệ chảy
vào tim
Mẹ tần tảo cho con giấc ngủ
êm đềm
Con nhớ mãi ngày tuổi thơ
bên mẹ.
Dù sóng gió và trăm ngàn lối
rẽ
Nhung trong lòng mẹ vẫn
mãi theo con
Ngày xưa ấy bây giờ đã hao
mòn
Tóc đã bạc trên lưng còng
trĩu nặng.
Móm mém cười bên khay trầu
mẹ dặn
"Gió lạnh về, bận
thêm áo nghe con" …
Nụ cười
Hôm qua nhặt được nụ cười
Đem về dấu kín cho đời
thêm… xinh
Chà! Ai lỡ rớt linh tinh
Tôi mải mê lượm, lặng
thinh bên đường
Ngỡ rằng ấy những hạt
thương,
Đem về bệt sợi tơ vương
trong lòng.
Quả tim cũng biết đây đong
Đôi ngăn cứ vỗ phập phồng
không thôi…
Chiều nay bất chợt gặp rồi,
Người con gái với nụ cười
hôm qua
Bâng quơ em thả trước nhà,
Nụ cười chới với… là đà
bay đi
Nâng niu lén giấu làm chi
Của người ta vứt thiếu gì…
vẩn vơ
Đầu đời tôi đã ngây thơ
Nụ cười cất giấu bây giờ sầu
dâng.
Cho một nụ cười
Cám ơn em buổi chiều qua
đó
Gởi nụ cười sau liếp cửa
che
Con sáo bay mang câu hát dạo
Ta chào em mượn lối đi về.
Chiều nắng nhạt lòng chưa
đủ ấm
Bước chân qua ngày tháng đầy
buồn
Khói nhà ai ngõ xa vương vấn
Còn chút gì gởi nhớ gởi
thương.
Đường phiêu bạt theo dòng
sương gió
Tóc xanh xưa nay nhuốm bạc
rồi
Vừa bắt được nụ cười lạc xứ
Đủ cho hồn xao xuyến em
ơi.
Ba mươi năm thắp tình soi
mộng
Để bẽ bàng trong mỗi bước
chân
Ai hiểu được con tim bé nhỏ
Dành cho em dù có muộn
màng.
Đời vẫn đẹp trong dòng
thác lũ
Ta đem theo âu yếm nụ cười
Khóe môi nhỏ ngọt ngào
nhân ái
Ngọn sóng tình réo khúc nhạ
vui.
Nụ cười không vui
Có những thứu tưởng chừng
như đơn giản
Mà bạc tiền muôn vạn chẳng
thể mua
Nhưng có thứ người nghèo
khó lại thừa
Chỉ tiếc rằng cuộc đời
chưa bằng phẳng.
Nên mỗi người có bầu trời
khoảng lặng
Cuộc đời này ai đặng hết
được đâu
Kẻ trắng tay mong hai chữ
sang giàu
Người cao sang phải nào
đâu mãi mãi.
Nên đôi khi lệ bờ mi tuôn
chảy
Chưa hẳn là lòng hoang hoải
bơ vơ
Bởi niềm vui và hạnh phúc
vô bờ
Chợt ùa đến bất chọt như
sóng vỗ.
Nước mắt rơi chưa hẳn vì
đau khổ
Cười chắc gì là bến đỗ an
vui
Nước mắt rơi vì cuộc đời hạnh
phúc
Miệng mỉm cười có lúc giấu
niềm đau.
Nụ cười em
Nụ cười em đem đến những nồng
nàn
Anh chợt thấy mùa xuân lan
tỏa nhẹ
Dù đông lạnh có chạm bờ
vai khẽ
Thấy yêu đời xóa quạnh quẽ
niềm đau.
Nụ cười em mang nét đẹp
tươi màu
Một hạnh phúc xin bền lâu
thắm đượm
Luôn rạng rỡ cho nụ tình vừa
chớm
Với cuộc đời vào mỗi sớm
ban mai.
Nụ cười em làm quên hết
tháng ngày
Xua mệt mỏi những đêm dài
lắm mộng
Cho ta được niềm tin yêu
cuộc sống
Qua hết rồi chiều gió lộng
lang thang.
Nụ cười em thánh thót tựa
cung đàn
Đưa ta khỏi những miên man
sầu nhớ
Xua tan hết chuyện tình
xưa đã lỡ
Cùng nhau về nơi bờ bến
yêu thương.
Mượn nụ cuời em
Cho anh mượn nhé nụ cười
Cho lòng đông lạnh đâm chồi
nụ xuân
Gọi về ngọn gió lâng lâng
Xua tan phiền muộn gót trần
đa đoan.
Nụ cười em chở xuân sang
Tiếng chim mừng hót vội
vàng gọi nhau
Lòng anh cũng rộn xôn xao
Trở về cái tuổi ngọt ngào
tóc xanh.
Nụ cười chở nắng long lanh
Má hồng e ấp một vành nón
nghiêng
Giấu vào đâu nụ cười duyên
Cho đàn bướm lượn cánh mềm
bay theo.
Lòng anh ngàn tiếng suối
reo
Nụ cười em nở trong veo suối
hồ
Đồi thông hoa cỏ ngu ngơ
Con đường dốc thác đợi chờ
bóng ai.
Mùa xuân quàng nhẹ qua vai
Đào hồng chừng nở thêm vài
chùm bông
Nụ cười lợp mái tình chung
Chèo khua con sóng trôi
dòng yêu thương.
Ly cà phê ngọt tình vương
Nụ cười em bỏ thêm đường
đó thôi
Đừng em bước lạnh xa xôi
Hồn thơ anh sẽ một đời lạnh
đông.
HÀNH ĐỘNG
Chỉ còn mười đầu ngón tay
Gọi yêu mê say phây búc
Từ cổ đến chân bất lực
Ánh mắt đánh thức vần thơ.
Cuộc đời tưởng như bơ vơ
Ngờ đâu chân tình bước đến
Bàn phím gõ từng điểm hẹn
Niềm vui chen chật tháng
ngày…
Động lực ở đầu ngón tay
Hồng hào mặt trời vẫy gọi
Câu thơ hiện lên sáng chói
Chắp cánh nâng người bay
lên!
Những đêm chao nghiêng ánh
đèn
Những ngày bão giông ập đến
Tình yêu vẫn không sai hẹn
Gặp nhau hai trái tim hồng.
Cuộc đời trải giữa mênh
mông
Không chịu nhốt trong chật
hẹp
Nụ cười không bao giờ khép
Mở cửa phây búc bay xa…
VƯƠN
LÊN
Gái quê với nét đoan
trang,
Mắt nai hòa dịu miên man
ái từ.
Tóc bồng gió lộng vi vu,
Như tranh như vẽ vàng thu
rợp trời.
Người đi ngàn dặm sương
khơi,
Vượt qua giông tố rạng ngời
sắc xuân.
Lộ trình khúc khuỷu gian
truân,
Quén vun nghĩa sống gieo vần
thanh tao.
Vui cùng duyên phận má
đào,
Sắc son giữ vẹn luyến trao
tim hồng.
Yêu thương với cả tấm
lòng,
Hiến dâng thầm lặng mênh
mông tình người.
Bao lần gục ngã chơi vơi,
Bản lĩnh bất khuất tuyệt vời
trỗi lên.
Buồn vương gác lại một
bên,
Đứng dậy đối diện chông
chênh cuộc đời.
Mặc cho vật đổi sao dời,
Không hề nhục chí, nguyền
lời thiêng liêng.
Từ u ẩn nỗi niềm riêng,
Tạo thêm động lực về miền
hữu duyên.
Tri ân Tam Bảo phước điền,
Cha mẹ giáo huấn tâm hiền
tịnh thanh.
Cho em sự nghiệp công
thành,
Nguyện xin kết cỏ ngậm
vành không phai.
CUỘC
ĐỜI VẪN ĐẸP SAO
Đời còn rất đáng sống
Dù cơ cực đắng cay
Ngàn trùng mà vẫn biết
Ta làm gì hôm nay.
Trời như một chảo lửa
Xót thương đến ngậm ngùi
Đang ở trong phòng lạnh
Tự nhiên đổ mồ hôi.
Giữa thiên nhiên cây cỏ
Bỗng mát rượi sau lưng
Chắc là cơn gió đến
Từ nơi xa vô cùng!
Đời thật là tuyệt diệu
Toàn những chuyện đâu đâu
Mà đậm đà hương vị
Mà xôn xao sắc màu.
Vì con
Con ơi, bệnh tật khôn cùng
Cắn răng mẹ chịu, nuốt từng
cơn đau
Mong thời gian trôi thật
mau
Con khỏe từng phút, bớt
đau từng ngày
Con ơi, khổ ải đắng cay
Mẹ xin gánh hết, mong ngày
Bình An*
Con là suối mát, gió ngàn
Con là nguồn sống, nguy
nan lùi dần
Cho mẹ sức mạnh vô ngần
Sinh con khỏe mạnh muôn phần
sướng vui
Cầu mong bệnh tật đẩy lùi
Mẹ được chăm chút trọn đời
cho con.
HÃY SỐNG…
Chốn trần gian trăm năm
sao cho đủ
Quên sân si nhắn nhủ lời
yêu thương
Chút phong trần cõi tạm
cũng lẽ thường
Buông vướng bận cho tâm hồn
thanh thản
Chút tổn thương trên đường
đời nỡ chán
Biết cười lên tan chảy bao
muộn phiền
Nhỡ gặp điều hung ác hãy
nhanh quên
Để vững bước đi về miền
hoa lệ
Tâm đừng nản…miễn hỏi sao
lại thế
Vạn người theo sao dễ một
người thương
Đau đớn đi qua để lại chí
kiên cường
Không thật đẹp, chỉ yêu
thương là đủ.
Một vòng đời qua nhanh như
giấc ngủ
Khóc đủ nghe, cười cho
thiên hạ nhìn
Ai làm được, đều xứng đáng
nhân sinh
Đừng thối chí khi mình còn
hy vọng.
Hãy vui bên điều bất thường
lẽ sống
Đúng sai, vuông tròn,
mênh mông, méo mó
Đại sự hôm nay, mai trở
thành việc nhỏ.
Luôn trân trọng điều đang
có trong ta…
NÓI VỚI EM
Lối nhỏ vào xuân… quên mắt
ngọc hoen nhòa
Điểm tô rạng rỡ cuối thềm
hoa đẹp nắng
Tìm lại giây phút đã yêu
người trầm lặng
Giấu kỹ trong lòng sâu lắng
một dòng tên…
Về nhé mình ơi trao vẹn
nghĩa lâu bền
Tháng hai rét ngọt luồn
trên nhành si đắm
Tình xa hẹn hứa kề bên dù
vạn dặm
Nghiêng nét môi cười say
ngắm mộng đào nguyên
Quên lãng cùng se… ướm vạt
nhớ thương huyền
Níu thời trai trẻ… nồng
duyên từng khao khát
Khuông chiều loang tím
trải nồng hương ngào ngạt
Miên khúc ru đời… ai hát
thoảng vào tim.
CUỘC ĐỜI
Ta hãy nghĩ cuộc đời như rặng
núi
Biết bao đèo, bao dốc lớn
phải qua
Từ tinh mơ cho tới lúc chiều
tà
Trong bụi gai hoa tỏa
hương khoe sắc!
Con đường đó bắt đầu từ tiếng
khóc
Đau của Mẹ, vui sướng của
người thân
Dù người thường hay các bậc
vĩ nhân
Đều bò lê, vấp ngã – Mới đứng
lên được
Đừng nghĩ mình là hành
tinh đơn độc
Cũng đừng lầm là một mặt
trời con
Cuộc đời đâu chỉ chằn chặn
vuông tròn
Qua dông tố, cây còn – Cây
cứng cáp
Thà chỉ sống cuộc đời
trong khoảnh khắc
Với căng tràn tư chất
trong tự do
Còn hơn làm lũ lươn chạch
tròn vo
Cứ chui rúc, ăn no – Lầm
là sướng
Đại dương rộng vẫn có bờ
có bến
Có sóng cồn, có mặt biển
soi gương
Hãy buồn vui trong cảm xúc
đời thường
Đừng ảo tưởng ngóng núi
cao tuyết phủ
Hãy đi lên bằng đôi bàn
chân nhỏ
Vượt đường xa, ta lội suối
trèo non
Đạp tầm thường lũ giả dối
bon chen
Ta vững bước…
Đường mở ra phía trước…
NẮNG XUÂN
Đây rồi vạt nắng của mùa
xuân
Đẩy những âm u biến khỏi dần
Cho mạ rủ nhau ngồi kín ruộng
Dục đồng xanh lúa sắc ngời
lên
Có tiếng thầm thì trong nắng
xuân
Chồi non lộc biếc bật tươi
nhuần
Đài hoa hứa hẹn cho nhiều
trái
Trống vào lễ hội rộn ràng
ngân
Lúng liếng ô kìa nón trắng
nghiêng
Mắt xinh nhẹ chớp ánh
nhung huyền
Còn thêm má lúm đùa răng
khểnh
Giọt nắng ươm hồng rạng rỡ
Xuân
Rặng núi bình yên cõng nắng
chiều
Mây ngàn ngơ ngác dõi nhìn
theo
Đàn cò mải miết bay về tổ
Chấp cả băng sông với vượt
đèo.
KHÁT VỌNG
Khi sống cần có động cơ
Nghị lực cuộc sống bến bờ
thành công.
Tình yêu trong sáng vun trồng,
Cho đi là nhận tình nồng
thắm tươi.
Tình yêu xúc tác cho đời,
Vượt qua bão táp bao lời
ngợi ca.
Cuộc đời chỉ đẹp, thăng
hoa,
Yêu thương lan toả đậm đà
vần thơ.
Tình yêu, nghị lực, động
cơ,
Con người nuôi dưỡng thời
cơ đáp lời.
Tình yêu, khát vọng mỗi
người,
Khơi nguồn vượt khó cuộc đời
đổi thay.
SỨC SỐNG
Cành cây khô gầy vô tình
chạm vào vai em
Bỗng mượt mà tươi xanh
nhún nhẩy
Đất trời như ai vừa rửa lại
Xanh non nõn nà…
Bước chân trên đường phố
tôi qua
Cái gì cũng lạ
Như mới chạm lần đầu
Mắt ướt đong đưa
Môi xoè cánh đỏ
Nỗi nhớ như sợi dây vô
hình
kéo ai đó vào tôi
Hoà tan thành màu hạnh
phúc!
Động lực sống nẩy mầm từ nụ
cười chân thực
Từ tình yêu vô tư
Từ khát vọng câu thơ
Từ cành cây khô vô tình
chạm vào vai mềm mại
Bỗng hoá tâm hồn
Non tươi mọc dậy!
TRÀO
YÊU THƯƠNG ĐỔI LẤY YÊU THƯƠNG
Hỡi thế gian có bao nhiêu
đường đi?
Mà lẽ đời cứ nghĩ suy trầm
tư
Nào ai hiểu những sáo rỗng
ngôn từ
Cứ vô hư trên Trần gian mơ
mộng
Thôi hãy sống chân thành đừng
ảo vọng
Lòng bao dung mở rộng đón
tương lai
Hãy vững tin theo ngày
tháng năm dài
Yêu hiện tại những gì mình
đang có.
Bởi cuộc đời còn biết bao
gian khổ
Gắng giữ mình vượt khó mới
là hay
Vui lên đi xiết chặt những
vòng tay
Trao yêu thương đổi lấy điều
trân trọng
Một đời người rất nhiều điều
khát vọng
Sống chan hòa chớ học oán
thù sâu
Hãy chân tình nghĩ đẹp sống
cho nhau
Để nụ cười ngời lâu trên
ánh mắt.
Ta hãy sống chân thành
không chấp nhặt
Cho yêu thương chân thật với
yêu thương
Vì mỗi người chỉ có một
quê hương
Hãy gìn giữ đường đời thêm
hạnh phúc
EM
ĐÃ BÊN ANH
Em đã bên anh mỗi khi hụt
hẫng
Tưởng như rằng chẳng thể
gượng được lâu
Nhờ tình yêu cùng luyến ái
đậm sâu
Giúp vượt qua chuỗi ngày
đau thương nhất.
Anh trở trăn bởi những gì
vuột mất
Thất lạc ngay trong suy
nghĩ của mình
Nào tương lai mở cửa đến
quang vinh
Sự nghiệp kinh doanh trên
đà phát triển,…
Ai ngờ bệnh căn chập chờn ẩn
hiện
Việc xấu không may lui tới
hàng ngày
Rồi gục ngã trong một tối
đang say
Lúc tỉnh lại đã có em kề cận.
Mùa đông sắp hết, xuân về
ươm nắng
Ở bên anh luôn chia sẻ động
viên
Nàng mong sao vơi hết mọi
ưu phiền
Để đón Tết sum vầy trong hạnh
phúc,
Nhìn cuộc đời toát lên màu
sung túc
Thất bại vừa qua, bài học
thành công
Mừng cho anh đã thấy được
sắc hồng
Của may mắn, niềm tin em
đem đến.
Thương quá những gì để anh
quý mến
Động lực tình yêu tuyệt diệu
biết bao
Trên bầu trời đàn chim yến
nghiêng chao
Dưới mặt đất ngàn sắc hoa
đua nở,
Cô Bắc kỳ ơi! Em là ai hở
Đã cho anh cả.. MÙA XUÂN
TUYỆT VỜI!
CHUNG SỨC…
Xin đừng đưa đi tin giả
Xin đừng đồn thổi xôn xao
Đừng gieo hoảng loạn, ồn
ào
Để bao người thêm khốn
khó.
Đừng từ những chuyện rất
nhỏ
Suy diễn nói có cho sang
Gây nên áp lực, hoang mang
Cho cộng đồng thêm sóng gió.
Hãy cùng vượt qua gian khó
Chung tay xây dựng niềm
tin
Bên nhau hợp sức giữ gìn
Tình yêu từ trong mất mát…
Cuộc đời ai không khao
khát
An lành, hạnh phúc, ấm no…
Đừng buông tay lúc rủi ro
Để ngày mai thêm tươi
sáng.
Dù hoàng hôn hay trời rạng
Dù ngày lạnh hay nắng
chang
Luôn giữ tâm thế vững vàng
Vượt qua mưa giông, gió lộng.
Biến tin yêu thành hành động
Đánh thắng “tâm bệnh” hôm
nay
Đẩy lùi covit mỗi ngày
Ta cùng chung tay bạn nhé!
NIỀM
TIN TRONG TA
Ôi! Ta phải tin vào đâu?
Tin người nhà Phật hay tin
vào đời thật?
Cho dù Ta
luôn sống hiền lành, chân
chất
Một cú hích
nhẹ nhàng
đẩy Ta làm người trả nợ
nghiệp xưa.
Ta – hạt bụi trần
nào biết chuyện tiền hậu
kiếp
nắng mưa
Chuyện báo oán từ vong hồn
mang lại
Nghe Phật tử đem tiền ra rải
Tưởng yên bình
bỗng đêm ngày trăn trở âu
lo.
Giờ mới hiểu
trên dòng sông đâu thấy mỗi
con đò
Nếu tâm tàn độc
dẫu đường quang cũng biến
thành khúc khuỷu
Lòng ích kỷ
thì vàng bạc đầy tay vẫn
thiếu
Để số phận buồn thêm
nghiêng ngả
ngược xuôi.
Hãy nhớ rằng..!
Ta chỉ sống được một lần
thôi
Đời ngắn lắm yêu thương
còn chưa đủ
Đừng cả tin
đến những điều đã cũ
Rồi tự kéo Ta về miền đen
trắng hư vô.
ĐÁNH THỨC NIỀM TIN.
Khi ta gieo xuống những hạt
mầm tốt đẹp
Cây sẽ cho trái ngọt và toả
ngát hương thơm…
Giữa dòng thác cuộn xoáy của
dời thường
Nhiều điều xấu cộng hưởng
thành chất xúc tác
Góp vào quá trình ” xây đắp”
những định kiến
Những nghi kị
Những mất lòng tin.
Trước điều xấu ai đã từng lặng im
Thản nhiên đi qua
Thản nhiên để nó làm xói
mòn tất cả.
Rồi thản nhiên ra giá tình người.
Bố lầm lũi tránh việc lôi thôi
Mẹ kêu trời khi lòng tốt bị
nghi ngờ có ý đồ toan tính
Anh khựng lại trước điều
sai quấy…lặng thinh
Em không còn tin vào nước
mắt…
Chị vô cảm trước nỗi đau
người khác
Khi mất mát không chạm đến
ruột thịt của mình…
Hãy thử hình dung xem
Nếu không còn tin vào những
điều tốt đẹp
Đó là trạng thái đáng sợ
hơn cái chết và bệnh tật
Đến một ngày chẳng còn ai
muốn gieo hạt
Bởi thiếu niềm tin về mùa
màng kết trái bội thu.
Xin mẹ hãy ươm những mầm thiện từ trong những lời ru con trong vắt
Chị tưới cây tốt đẹp từ việc
làm nhỏ nhặt đời thường
Anh vượt lên chính mình
không để trái tim xói mòn trước điều tai ương nghịch nhĩ
Bố không còn như thế – lầm
lũi tránh khỏi chuyện lôi thôi.
Xin thắp lên niềm tin ở mỗi con người…!
NHÌN NỤ CƯỜI ĐÁNH THỨC ĐƯỢC NIỀM TIN
Ôi thích quá! Hồn nhiên nơi
con trẻ
Thật vô tư trong sáng đến
lạ lùng
Dẫu đời mình chưa biết đến
lụa nhung
Nhiều người ước được nụ cười
như thế!
Cha mẹ em đi qua đời dâu bể
Lo cái ăn cái mặc vẫn chưa
tròn
Thương đàn con khúc ruột lại
héo hon
Bởi số phận – kiếp người
chia nhiều bậc
Người chưa sướng, kẻ bần
hàn cơ cực
Nhìn nụ cười đánh thức được
niềm tin
Các em ơi! Cho xã hội mượn,
xin
Làm bảo bối trên đường tìm
hạnh phúc.
BÚP
SEN HỒNG
Búp sen hồng vươn lên từ
bùn đất
Vẫn lung linh chất ngất vẻ
thanh cao
Vẫn tỏa hương cùng sắc thắm
ngọt ngào
Dâng cho đời sự thanh cao
quyến rũ
Mặc bão giông nước dập vùi
thác lũ
Vẫn an nhiên từ xác rũ
vươn lên
Mầm sống thơm trong bùn đất
vững bền
Lại trỗi dậy cho đời thêm
hương sắc
Giữa nắng hè sen bừng lên
bát ngát
Những đài sen cùng tỏa
ngát ngọt ngào
Ôi tuyệt vời bông sen đẹp
biết bao
Không đài các……
……mà thanh cao đến thế…
HI VỌNG.
Thơ: Thu Thi Nguyen Nguyen
Này bạn ơi đừng bao giờ thất
vọng,
Hãy nhìn đi bức ảnh đẹp
tuyệt vời.
Mùa hè đến nắng nóng đổ mồ
hôi,
Ruộng nứt nẻ hình chân
chim rồi nạ.
Thu âm thầm chẳng thèm nói
gì cả,
Cứ lặng im thong thả nhả
sương rơi.
Gió miên man hòa quyện với
đất trời,
Cho mầm sống trong đất
lành cựa quậy.
Rồi một ngày ta lại nhìn
thấy,
Những mầm non xanh mướt
nhú lên rồi.
Lá long lanh còn đọng hạt
sương rơi,
Đông chợt đến ủ chồi vào
trong đó.
Chờ xuân đến mới bàn giao
lá nhỏ,
Cùng những nụ hoa bé nhỏ
xinh xinh.
Sáng mùa xuân hoa bỗng dậy
cựa mình,
Cánh bung nở kiêu hãnh đầy
hi vọng.
Cũng như ta khó khăn trong
cuộc sống,
Phải luôn luôn giữ vững
lòng tin.
Đừng gục ngã mà phải gắng
vươn lên,
Đến cây cỏ vẫn còn thèm sự
sống.
Hà cớ gì ta phải sống
không hy vọng,
Mình tự an ủi mình phải mạnh
mẽ lên thôi.
Đến đất trời cũng phải mấy
mùa trôi,
Thì cuộc sống đâu dễ dàng
đến vậy.
Có sóng gió đời mới đầy
thi vị,
Hãy cố lên bạn của tôi ơi.
Trời hết bão giông nắng rực
rỡ đến rồi
Hãy tự tin mình là người mạnh
mẽ.
ĐỜI
Trải bao vất vả, gian lao
Vươn ra trước gió,đón chào
bình minh.
Kiên cường, tự lực cánh
sinh
Hiên ngang, đứng thẳng chứng
minh cho Đời.





















































Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét