Có một danh nhân từng nói: “Tôi không biết chìa khóa đến thành công là gì, nhưng chìa khóa của thất bại chính là việc cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người“. Điều đó hoàn toàn đúng.
Sống trên đời, nếu dành hết tâm trí mình để quan sát thái độ người khác, từ đó nương theo mà hành xử, chiều lòng họ, thử hỏi cuộc đời ta có còn ý nghĩa gì? Khi ấy, phải chăng là ta đang sống hộ người khác, phải chăng là muốn trao vận mệnh của mình cho kẻ khác?
Kỳ thực, mỗi cá nhân sinh ra đều có vận mệnh khác nhau, đều là những cá tính tự ngã khác nhau, có lòng tự tôn và nguyên tắc sống riêng biệt. Nếu chỉ biết chạy theo làm đẹp lòng người khác, chẳng phải ta đã đánh mất đi giá trị, phẩm chất của mình rồi sao?
Bởi vậy, người xưa nói: “Vạn sự bất cầu nhân” (ý nói những chuyện trên đời này đừng nên mong cầu vào người khác). Khi cố lấy lòng người khác, chẳng phải là ta cũng đang muốn được họ chiếu cố đến mình đó sao? Thực tế đã chỉ ra rằng điều này là hoàn toàn viển vông.
Cuộc đời và vận mệnh phải do chính mình nắm giữ và an bài. Sống tự tin, khẳng khái, hướng thiện, bao dung, rồi ta sẽ có được tất cả những gì đáng có, rồi ta sẽ chẳng phải nhờ vả, cậy cục, núp bóng ai. Đạo lý chỉ đơn giản như vậy.
Ta phải chính là ta , khác biệt chứ không dị biệt 
Cố gắng lấy lòng người khác còn có một nguyên nhân nữa: Sợ bị tẩy chay, thù ghét nên cố làm bạn với tất cả. Công bằng mà nói, chúng ta không thể mong ở đời không có kẻ thù ghét mình, gây khó dễ cho mình. Cha mẹ, bạn bè, người thân có thể yêu thương ta vô tư, chẳng toan tính. Nhưng đồng nghiệp, đối thủ đôi khi vẫn có thể căm hận chúng ta dù chúng ta chẳng làm gì sai.
Cuộc sống muôn vẻ, muôn màu là vậy. Có người ưu ái ta thì cũng có kẻ gièm pha ta. Có người tôn trọng ta lại cũng có kẻ coi ta bằng nửa con mắt mà thôi. Bởi thế, dẫu cố gắng đến đâu, nhọc lòng thế nào ta cũng chẳng thể làm vừa lòng tất cả, chẳng thể đảm bảo rằng mình không còn bị ai thù ghét.
Nếu có ai đó thù ghét, cay độc, mỉa mai, chế giễu mình, chúng ta hãy luôn nhớ rằng: Trong miệng người khác, ta không phải là con người bằng xương bằng thịt. Đã là như vậy, tại sao chúng ta còn phải thấy thống khổ, còn phải thấy mất mặt vì những lời đàm tiếu xung quanh? “Cây ngay không sợ chết đứng“, người quân tử thường để ngoài tai lời ong, tiếng ve của kẻ tiểu nhân.
Chỉ cần giữ được phong thái cao, mọi sự tình bên ngoài đều không thể làm ta khó xử. Cổ nhân nói ấy là cái: “Dĩ bất biến, ứng vạn biến” (nghĩa là lấy cái bất biến của tâm mình mà ứng xử với sự biến hoá của cuộc đời).
Vả chăng, nếu nghĩ thật sâu, có thể nhận ra rằng, ta là tốt hay xấu hoàn toàn không thể dựa vào một lời nói bâng quơ của ai đó. Người ta nói bạn xấu, chắc gì ta đã xấu. Còn khi họ khen ta thật tốt, ai có thể khẳng định chúng ta hoàn mỹ đến thế đây?
Ta cứ vui vẻ mà sống bằng chính cuộc đời mình hiện có 
Cặp mắt thịt của con người chỉ nhìn thấy thân thể bề ngoài, đôi khi đánh giá tốt xấu, đúng sai cũng chỉ là “trông mặt mà bắt hình dong”. Chẳng ai có thể nhìn thấu nội tâm và vẻ đẹp thẳm sâu bên trong của ta. Có phải như vậy không?
Chúng ta luôn ghi nhớ hãy luôn ghi nhớ:
Đại bàng không cần tiếng vỗ tay khuấy động cũng tự mình bay bổng vút tận trời cao. Loài hoa hoang dại trong núi sâu không cần có người thưởng thức cũng đua nhau nở.
Làm người không cầu rằng ai cũng thích mình, chỉ cần chúng ta  luôn chất phác, bao dung, lương thiện. Làm việc không cần phải giải thích để tất cả hiểu, chỉ cần chúng ta tận tâm nỗ lực là đủ rồi! Vậy mới hay:
Nhân sinh vạn thuở mải ganh đua
Quay cuồng một kiếp cố được thua
Trăm năm ánh chớp qua như mộng
Mới hay thế sự thảy trò đùa