Minh Tôi Cầu Mong : Mỗi Người , Mỗi Nhà Ai Ai Cũng : BÌNH YÊN TRONG TÂM THỨC YÊN ỔN TRONG TÂM HỒN
Thứ Ba, 18 tháng 8, 2020
Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2020
Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2019
CÂU HỎI TRONG ĐỜI
PHẢI LÀM GÌ ĐỂ SỐNG HẠNH PHÚC ?
Nếu được hỏi phải làm gì để hạnh phúc hầu hết mọi người sẽ trả lời rằng: khi tôi có nhiều tiền, khi tôi có được ngôi nhà mơ ước, gia đình hạnh phúc hay bố mẹ khỏe mạnh, vui vẻ... Thế nhưng .... !...
Vậy đâu là cách có được niềm vui lâu bền? Chúng ta cùng tham khảo những gợi ý sau đây:
Chắc nhiều lần chúng
ta đã nghe tới câu: Làm gì quá cũng không tốt. Vậy nên đừng làm việc quá sức,
nếu thấy mệt hãy nghỉ, nếu không thấy vui hãy tìm niềm vui trong việc mình làm,
còn nếu cố mà vẫn không thể nghĩa là mình cần thay đổi công việc mới.
Có những thứ chúng ta cố cũng chẳng ích gì chỉ mệt mỏi thêm và mất đi nguồn nhiệt huyết bên trong. Có những việc, chỉ cần được đặt đúng chỗ để phát huy hết khả năng của mình là ta đã thấy vui, lại thấy mình tuyệt vời, yêu thương bản thân hơn rồi.
Làm việc nhiều dù là việc ta yêu chưa hẳn đã tốt, cơ thể con người đúng là bộ máy kỳ diệu nhưng có lúc chúng cũng cần nghỉ ngơi để mọi thứ được khởi động lại. Vì thế, nếu mệt hãy nghỉ, đừng tiếc thời gian cho việc này vì đó là thời gian quý giá để chúng ta được "nạp năng lượng".
Khi nghỉ ngơi hãy thực sự là nghỉ ngơi khi đó chúng ta mới nhận được trọn vẹn giá trị của việc này. Tuy nhiên, nghỉ cũng không nên quá đà vì quá lâu sẽ sinh ra tâm lý lười, chán nản, khó quay lại công việc cũ. Vì thế, hãy biết cân bằng mọi thứ một cách hợp lý, rồi ta sẽ thấy mỗi ngày qua đi là một ngày vui.
Cổ nhân dạy: Gặp phải
chuyện lớn, chuyện nhỏ vẫn luôn cần phải bình tâm tĩnh khí. Không nên vì một
chút chuyện mà thể hiện ra vẻ lo lắng, căng thẳng, giống như đang sống trong
ngày tận thế.
Sẽ có người thắc mắc khi nhà cửa rối ren, cuộc sống của mình bị phá hoại, giông bão ngoài kia, thì làm sao tôi bình tĩnh đây? Đúng là khó bình tĩnh nhưng nếu chúng ta thực sự muốn thì việc gì cũng có thể.
Ví dụ như, khi chúng ta quan sát tâm của mình , chúng ta sẽ biết khi nào nó không kiểm soát được nữa và bắt đầu ta tìm cách để làm dịu nó đi, đó mới là cách của người khôn ngoan, có trí tuệ.
Hơn nữa, để gặp tình huống nào đấy mà chúng ta cần phải giữ bình tĩnh thì không phải nói là mình có thể thực hiện ngay được. Đó là việc chúng ta cần rèn luyện qua quá trình khá dài trước đó, rèn luyện bằng trí tuệ bằng sự hiểu biết chứ không đơn giản chỉ là lời nói.
Sẽ có người thắc mắc khi nhà cửa rối ren, cuộc sống của mình bị phá hoại, giông bão ngoài kia, thì làm sao tôi bình tĩnh đây? Đúng là khó bình tĩnh nhưng nếu chúng ta thực sự muốn thì việc gì cũng có thể.
Ví dụ như, khi chúng ta quan sát tâm của mình , chúng ta sẽ biết khi nào nó không kiểm soát được nữa và bắt đầu ta tìm cách để làm dịu nó đi, đó mới là cách của người khôn ngoan, có trí tuệ.
Hơn nữa, để gặp tình huống nào đấy mà chúng ta cần phải giữ bình tĩnh thì không phải nói là mình có thể thực hiện ngay được. Đó là việc chúng ta cần rèn luyện qua quá trình khá dài trước đó, rèn luyện bằng trí tuệ bằng sự hiểu biết chứ không đơn giản chỉ là lời nói.
Thế mới thấy, ai đó
biểu lộ cảm xúc của bản thân ra bên ngoài một cách tùy tiện - trong cách nhìn
của người khác, đó là biểu hiện của sự chưa trưởng thành. Bất kể tuổi tác hay
thời gian họ đang sống bao lâu trên cõi đời này mà không thể bình tĩnh nghĩa là
họ còn trẻ con, nông nổi.
Nếu còn cứ đổ lỗi cho
hoàn cảnh, cho cuộc sống thì chúng ta chẳng thể nào tìm được ra câu trả lời cho
câu hỏi: Phải làm gì để hạnh phúc?
Bất luận là vận đổi sao dời thì hãy vẫn ép bản thân mình duy trì một trái tim chân thành, để bản thân không bị nhuốm quá nhiều bụi trần. Nếu người đời có tính toán thiệt hơn thì chúng ta cứ mặc họ, mình không thế là được.
Muốn có được sự thuần khiết của tâm hồn, trước tiên chúng ta học cách sống chân thành. Đó không chỉ là để được mọi người yêu mến, tin tưởng, mà còn là việc mình sẽ tự cảm thấy tâm mình bình yên hơn.
Vì thế, việc làm được thì mới nói, không nên khoa trương, khoe khoang. Một khi đã nói rồi, nhất định phải cố gắng làm cho được.
Chỉ khi giữ được tâm hồn thuần khiết nó sẽ như tấm gương sáng soi rọi những người xung quanh mình. Chúng ta sẽ biết được ai khôn ngoan, ai thật thà, ai dối trá... Và quan trọng hơn ta phần nào hiểu ra rằng, ai đó có hành động sai trái vì họ từng có những chướng ngại trong tâm, do họ từng đối mặt với những vấn đề không hay xảy ra trong quá khứ. Nên đành thôi... khoan dung cho họ!
Khi hiểu được chính
mình là khi chúng ta tìm được niềm vui trong từng việc mình làm nhưng không có
nghĩa là áp đặt ai đó cũng phải giống mình. Mỗi người có một phong cách riêng
sẽ làm cho cuộc sống này thêm phần phong phú.
Hiểu được mình ; ta sẽ hiểu được người, vì hầu hết chúng ta bất kể người giàu
kẻ nghèo đều có thể gặp những vấn đề tương tự nhau mà thôi. Chúng ta đang đi
tìm niềm vui, niềm hạnh phúc trong cuộc đời này.
Thậm chí, nếu có thể được hỏi một người có cuộc sống sung túc chúng ta vẫn thấy họ trả lời rằng nhiều khi họ cảm thấy cô đơn. Do đó, đừng so sánh cuộc đời của ta với bất cứ ai và cũng đừng áp đặt họ phải giống như ta. Thay vào đó, hãy đặt mình vào vị trí của họ để thấu hiểu và cảm thông, bỏ qua cho những sai sót mà người khác gây ra.
Thậm chí, nếu có thể được hỏi một người có cuộc sống sung túc chúng ta vẫn thấy họ trả lời rằng nhiều khi họ cảm thấy cô đơn. Do đó, đừng so sánh cuộc đời của ta với bất cứ ai và cũng đừng áp đặt họ phải giống như ta. Thay vào đó, hãy đặt mình vào vị trí của họ để thấu hiểu và cảm thông, bỏ qua cho những sai sót mà người khác gây ra.
5. Lương tri
Tiền bạc, danh vọng
rồi mọi thứ sẽ cũng sẽ chẳng còn, còn lại đó là tình người thôi. Vì thế, đừng
dành cả cuộc đời để trả thù, để chống đối, để kiện cáo, bon chen với đời...
Ví dụ chỉ vì ai đó làm điều sai trái với mình mà mình trả thù rồi họ trả thù lại, cuộc đời chỉ quanh quẩn dăm ba việc đó thì thật là phí hoài. Ngẫm mà xem nếu chúng ta dành cuộc đời làm những việc ý nghĩa thì hạnh phúc ở ngay trong chính việc mình làm rồi cần gì phải đi đâu để tìm kiếm hạnh phúc?
Lương tri là lòng tốt của một người có trí tuệ, không có nghĩa là thấy ai chúng ta cũng phải tốt, phải giúp đỡ, nếu không lại còn mang thêm họa cho người. Nếu vì muốn giúp con chim nở ra từ quả trứng mà ta vội vàng đập vỡ thì chú chim non chưa đủ chống chọi với điều kiện mới sẽ chết mất thôi. Chúng ta phải đủ tri thức để hiểu rằng: Phải chính tự nó mổ vỏ trứng bước ra vì đó là quá trình nó trưởng thành.
Cuộc sống này thật
dài, rồi chúng ta sẽ trải qua không ít những thăng, những trầm luôn chờ đón chúng
ta phía trước. Ai biết được ngày mai rồi sẽ ra sao, nhà lầu, xe hơi, vợ đẹp,
con khôn đó chắc gì ngày mai đã là của mình? Vì thế phải tự rèn luyện cho mình
tính cách kiên nghị để đối phó với mọi tình huống có thể xảy ra dù là tồi tệ
nhất.
Có những người đã từng thành công, xinh đẹp đó nhưng vì tình, vì mất chồng, mất con,... họ trở thành những người đàn bà điên đi lang thang ngoài kia. Đó là nỗi đau xót cùng cực của cả gia đình họ khi thấy một kẻ đã lãng phí cuộc sống của mình.
Vậy nên, thay vì để cuộc đời điều khiển chúng ta thì ta hãy biết chấp nhận thực tại để nắm lấy dây cương, tự thay đổi cuộc đời của mình.
Thất bại và khó khăn
thực ra cũng không đáng sợ, điều đáng sợ là vừa gặp khó khăn đã buông tay, lùi
bước. Phải có một lòng kiên nghị sắt đá, chúng ta mới có thể giúp mình bước đi
thật xa trên đường đời.
Không có gì được gọi
tiếng tự nhiên
Mọi khổ đau ưu phiền hay
oán hận
Khiến bao người phải cam
đành chấp nhận
Chẳng vô tình..nên dạ
chớ phân vân
Bởi chuyện gì đều cũng
có nguyên nhân
Hỏi bản thân chứ không
cần ai cả
Luật bù trừ có vay thì
ắt trả
Đó chính là nhân quả của
cuộc đời
Ta cho đi dù chỉ một nụ
cười
Sẽ nhận về niềm vui hơn
gấp bội
Nếu u mê cứ lầm đường
lạc lối
Lúc ê chề đừng hỏi chữ
tại sao
Mỗi con người ai cũng có
niềm đau
Và dòng lệ tuôn trào khi
se thắt
Thì sao phải sống muôn
ngàn vạn mặt
Đừng mong rằng mình chắc
được an nhiên
Chớ bận lòng hãy cứ để
tuỳ duyên
Cho tất cả muộn phiền
không vây lấy
Gieo hạt nào thì gặt về
quả ấy
Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2019
ĐỪNG ĐỂ ÂN HÂN
Những
điều khiến mỗi chúng ta hối tiếc cả đời
Điều con người nuối tiếc nhất là gì? Đó không phải là chưa giàu
có, chưa thành công hay chưa sử dụng một tiện nghi nào đó. Con người chỉ hối
tiếc khi chúng ta đã sống mà lãng quên quá nhiều cảm xúc.
1. Không dành nhiều
thời gian hơn cho những người thân yêu
Đây là một trong điều con người nuối tiếc nhất. Thời
gian đã đi qua là thứ không bao giờ có thể lấy lại. Do mải mê công việc hay
những điều gì đó mà một số người đã không có nhiều thời gian bên những người
yêu quý, ngoảnh lại thấy nuối tiếc vô hạn.
2. Lo lắng quá nhiều
Một số người đã lo lắng quá nhiều về những điều chưa xảy ra,
khiến hao tổn tâm tư. Từ đó bỏ lỡ những điều quan trọng trong cuộc sống. Hãy
nhớ, điều chưa đến thì chưa đến, điều sẽ đến, có lo cũng không tránh được.
3. Không tha thứ nhiều
hơn
Tha thứ và cho đi đồng nghĩa với việc giúp bạn giải thoát khỏi
hận thù và tận hưởng cuộc sống hạnh phúc thay vì lãng phí thời gian để oán hận
ai đó. Rồi sẽ có lúc, thù ghét ai đó trở thành điều khiến con người ân
hận.
4. Không yêu quý bản
thân
Đừng bao giờ cho phép bản thân bị bắt nạt cũng như không trở
thành kẻ đi bắt nạt người khác.
5. Không sống cho bản
thân
Sự thành công của mỗi người được thể hiện qua cách sống riêng
của mỗi cá thể. Do đó, hãy sống cho bản thân thay vì mong muốn của người khác
để không phải sống một cuộc đời không mong đợi.
6. Không sống thành
thật hơn
Giả dối khiến con người mệt mỏi và khổ sở nhiều hơn là hạnh phúc
và thành đạt. Thật là mình, thật với mình, hạnh phúc chỉ đến khi thanh thản.
7. Quan tâm đến những
gì người khác nghĩ về mình
Đừng lãng phí cuộc đời
bạn để quan tâm những gì người khác nghĩ về bạn như thế nào. Họ không phải là
bạn và họ cũng không hiểu những điều đang diễn ra trong cuộc sống của bạn.
8. Không đối diện với
nỗi sợ hãi của bản thân
Trong cuộc sống, con
người luôn phải đối diện với một số nỗi sợ hãi lớn. Nếu không dám đối diện với
nỗi sợ hãi nhất thời đó thì sẽ có thể gây ra những điều phải hối
tiếc cả đời.
9. Không làm nhiều
điều có ý nghĩa hơn ngay thời điểm hiện tại
Hãy luôn sẵn sàng hành động, làm ngay mọi thứ để ngày hôm nay
trở thành ngày đáng nhớ và không phải hối hận sau này.
NƯỚC SÂU VÀ IM LẶNG
Nước sâu thì chảy chậm , im lặng chính là
bình an trí tuệ
Chúng ta chỉ mất 2 năm để học nói tuy nhiên phải dùng cả đời để
học cách im lặng.
Ở một ngôi làng nọ, có hai cha con người đàn ông trung niên sống
cùng nhau. Một hôm trời đẹp, người cha rủ con trai đi vào rừng dạo chơi. Cậu
con trai vô cùng cao hứng đi cùng bố. Hai cha con đi đến đoạn đường uốn lượn
thì dừng lại.
Trong một phút trầm lặng ngắn ngủi, người cha hỏi con: “Con trai!
Ngoài tiếng chim đang hót ra, con còn nghe được thấy tiếng gì khác không?”
Cậu bé sau một hồi lắng nghe liền trả lời cha: “Cha ơi, con còn
nghe được cả tiếng xe ngựa nữa ạ!”
Người cha lại hỏi tiếp: “Đúng rồi! Đó là một chiếc xe ngựa trống,
không chở gì cả”.
Cậu con trai ngạc nhiên hỏi lại: “Chúng ta còn chưa nhìn thấy nó,
sao cha lại biết đó là chiếc xe ngựa trống rỗng?”
Người cha đáp: “Từ âm thanh con có thể dễ dàng nhận ra đó là một
chiếc xe trống không. Xe ngựa càng trống rỗng, thì âm thanh sẽ càng to”.
Về sau này, cậu con trai trưởng thành, là một người thông minh,
giỏi giang và thành đạt. Mỗi lần cậu chứng kiến một ai đó dùng lời lẽ ba hoa,
lỗ mãng để nói chuyện, tự cho là mình đúng, tự cao tự đại, hạ thấp người khác
thì cậu đều nhớ đến lời nói của cha vẫn như đang văng vẳng bên tai mình: “Xe
ngựa càng trống rỗng thì âm thanh sẽ càng to”.
Người ta vẫn thường cho rằng kẻ giỏi hùng biện mới là thông minh.
Thường cho rằng một người có thể nói năng lưu loát trước đám đông thường là
những người được mọi người yêu mến, cho dù có đi tới đâu cũng sẽ giống như cá
gặp nước. Kỳ thực, bậc trí giả lại hiểu rằng, nói là một loại năng lực, còn im
lặng là một loại trí huệ.
Người trí tuệ, đối với sự thay đổi không ngừng nghỉ của vạn sự vạn
vật, đều giữ trong tâm một thái độ trầm tĩnh, độ lượng, như vậy mới có thể dung
nạp được nhiều hơn, xử lý mọi chuyện dễ dàng hơn.
Trên mặt nước cho dù gió có thổi làm sóng trào dâng cuồn cuộn
nhưng những dòng nước ở bên dưới sâu vẫn luôn duy trì tốc độ chảy chậm rãi,
thong dong.
Làm người cũng như thế, gặp phải chuyện lo lắng, việc khó khăn thì
đều phải bảo trì một tâm thái bình tĩnh và tường hòa.
Trên mặt nước cho dù gió có thổi làm sóng trào dâng cuồn cuộn
nhưng những dòng nước ở bên dưới sâu vẫn luôn duy trì tốc độ chảy chậm rãi,
thong dong.
Nước sâu thì dòng chảy chậm, người tôn quý thì ăn nói từ tốn. Muốn
suy nghĩ điều gì muốn nói điều gì hãy giống như cổ nhân dạy “uốn lưỡi bảy lần
trước khi nói”, suy nghĩ kỹ rồi mới có thể đưa ra quyết định lời nào nên nói
lời nào không.
Im lặng cũng là một loại bao dung, thật hay giả của sự việc hãy để
thời gian là câu trả lời tốt nhất.
Bởi vậy ta chỉ cần cố gắng học cách làm người tốt, làm người lương
thiện, học cách im lặng một cách thích hợp thì cuộc sống sẽ được thoải mái bình
an.
NGƯỜI TA HAY MUỘN PHIỀN KHỔ NÃO ? VÌ SAO ?
Nếu người ta
biết chấp nhận, biết thế nào là đủ thì sẽ không bao giờ phiền não. Người ta khổ
bởi lòng người quá sân si, tâm hồn không tịnh.
Khi khổ, người ta thường đổ lỗi cho các nhân tố bên ngoài, đổ
lỗi cho hoàn cảnh: tại người này làm cho tôi khổ, tại người kia làm cho tôi
khổ, tại hoàn cảnh gia đình, hoàn cảnh xã hội v.v... Thế nhưng tại sao có người
sống trong hoàn cảnh tốt mà tâm vẫn khổ, có người sống trong hoàn cảnh xấu mà
tâm vẫn an vui?
Cùng một hoàn cảnh giống nhau mà người vui ít khổ nhiều, ngược
lại người khổ nhiều vui ít. Từ ngàn xưa cho đến nay, con người luôn tìm cách
tác động vào thế giới, thay đổi hoàn cảnh, nhưng chưa ai hoàn toàn hạnh phúc,
hoàn toàn mãn nguyện trên cuộc đời này.
“vì
vô minh, phiền não mà con người phải khổ”. Do không sáng suốt, nhận thức sai lầm, không đúng sự thật về các
pháp, bản chất các sự vật hiện tượng trong đời sống, không hiểu duyên sinh nhân
quả, từ đó sinh khởi các phiền não tham, sân, si, mạn, nghi, tà kiến…, dẫn đến
khổ đau.
Dưới đây là những nguyên
nhân chính chỉ ra lý giải vì sao con người hay phiền não, khổ đau.
+ Con người sở dĩ phiền não chính là bởi vì trí
nhớ “quá tốt”
Hết thảy những gì nên nhớ, không nên nhớ đều lưu lại trong tâm
trí của mình. Chúng ta thường xuyên nhớ kỹ những sự tình nên quên đi và quên
mất những gì nên nhớ.
Người xưa thường nói: “Người
ngốc là người đáng yêu!”. Sở dĩ người ngốc đáng
yêu là bởi họ quên mất những sự tình không vui, những lời chế giễu cười nhạo
của người đời dành cho họ, quên những ân oán trong cuộc đời, quên công danh lợi
lộc trong thế tục, quên hết thảy thế giới này. Họ sống trong thế giới của mình
mà vui cười, khoái hoạt.
Nhưng có nhiều người thà rằng khiến mình không vui chứ không
muốn làm người ngốc. Nếu có thể nhớ kỹ việc cần nhớ, quên bỏ điều cần quên, mỗi
ngày lại bắt đầu một ngày mới thì sẽ tốt biết bao!
+ Con người sở dĩ thống khổ chính là bởi vì họ
truy cầu quá nhiều
Đời người không thể việc gì cũng thuận theo ý mình, cho nên đừng
thường xuyên nghĩ rằng mình thống khổ. Kỳ thực, trên thế giới này còn rất nhiều
người khổ hơn mình.
Người thông minh hiểu rõ rằng, trong cuộc sống có những ước mơ
là xa vời mãi mãi không thành hiện thực được, có một số vấn đề vĩnh viễn không
có câu trả lời, có một số chuyện vĩnh viễn không có kết thúc, có một số người
xa lạ mãi mãi vẫn chẳng thể làm thân.
Thống khổ thực sự cũng không phải bởi người khác đem đến cho
mình, mà chính là bởi sự tu dưỡng của bản thân chưa đủ, không có khả năng chấp
nhận. Có những việc rất đơn giản nhưng bị con người làm phức tạp lên, rồi người
ta lại cảm thấy khổ.
+ Con người sở dĩ không vui vẻ, khoái hoạt chính
là bởi vì họ toan tính quá nhiều
Không phải chúng ta nắm giữ được quá ít mà là chúng ta tính toán
quá nhiều. Đừng nhìn người khác sống hạnh phúc mà cảm thấy mình bị mất mát và
áp lực. Kỳ thực những thứ mà bạn nhìn thấy chỉ là biểu hiện bề ngoài, còn bên
trong chỉ mỗi người tự biết.
Dục vọng và ham
muốn của con người thì vô cùng nhiều, nhiều không kể hết, ai
cũng truy cầu cuộc sống cao sang, mong muốn bản thân có mọi thứ, đạt được mục
tiêu của mình. Nếu đạt được rồi thì nhất thời cảm thấy vui vẻ, nếu không đạt
được thì thống khổ cả đời.
Trên thế gian, không có thứ gì là hoàn mỹ, nhưng ít ai biết được
rằng, không hoàn mỹ mới là một dạng đẹp đẽ. Chỉ có không ngừng vượt qua những
thất bại, chúng ta mới cảm nhận được niềm vui trong cuộc đời.
+ Con người sở dĩ không biết đủ chính là bởi vì
họ truy cầu quá nhiều hư vinh
Người xưa thường nói: “Người biết đủ thường vui”, nhưng mấy ai đạt được cảnh giới này? Không
phải con người đạt được quá ít mà là mong muốn của con người quá nhiều nên mới
thường xuyên thấy chưa đủ. Trời đất rộng lớn có đủ những thứ kỳ lạ, có quá
nhiều thứ hấp dẫn, mê đắm lòng người, chúng ta khó có thể không động tâm, khó
có thể không ham muốn, khó có thể ngừng ảo tưởng.
Đứng trước những điều say mê hấp dẫn ấy, có bao nhiêu người bị
cuốn đi? Có bao nhiêu người không bị lạc đường? Biết đủ mới có thể kìm hãm được
dục vọng của bản thân, đứng vững trên đường đời!
+ Con người sở dĩ không hạnh phúc là bởi vì họ
không có lòng thỏa mãn
Mỗi người có cảm giác và mong cầu hạnh phúc khác nhau. Người nào
nếu dễ dàng cảm thấy thỏa mãn thì dễ dàng tìm kiếm được hạnh phúc. Người xưa
từng có câu: “Hạnh
phúc giống như một tòa kim tự tháp, có rất nhiều tầng, càng lên cao thì hạnh
phúc càng ít, đạt được hạnh phúc lại càng khó. Càng ở tầng dưới thì càng dễ đạt
được hạnh phúc”.
+ Con người sở dĩ mệt mỏi chính là bởi vì họ
nghĩ quá nhiều
Thân thể mệt mỏi không
đáng sợ bằng tâm hồn mệt mỏi. Sống trong đời thường, ai ai cũng không tránh
khỏi việc bị phiền muộn do bản thân mình hay liên lụy từ người khác. Tuy nhiên,
có người sẽ chọn cách xem nhẹ, nhanh chóng quên đi để tận hưởng cuộc sống,
nhưng có người lại chấp trước vào đó, suy nghĩ ngày này qua ngày khác khiến tâm
mệt mỏi. Hãy suy nghĩ ít đi để sống thoái mái hơn.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
TRIẾT LÝ THẦU HIỂU
1.Bị người khác xúc phạm, cũng không nên nhất thiết phải thể hiện cảm xúc ra ngoài. Người khác sỉ nhục mình cho dù là xuất phát từ mục đí...
-
Bí quyết để thành công có lẽ là câu hỏi được nhiều người quan tâm trên con đường tìm kiếm đích đến của chính mình. Có người may mắn gặp co...
-
Bố Dặn Con Trai. Đã 34 năm kể từ ngày một mình Bố đón con từ phòng mổ, Mẹ im nằm thở rất nhẹ, con thì khóc oa oa , Bác sĩ đưa toa t...
-
Ai cũng mong muốn sống một cuộc đời thành công và hạnh phúc, nhưng điều đó không phải tự nhiên mà có được. Ngọc Minh ghi nhớ và làm theo ...



































