Thứ Hai, 9 tháng 9, 2024

thực tế cuộc sống Ngọc Minh phải nhớ

 

thực tế cuộc sống Ngọc Minh phải nhớ

1. Đời người rất ngắn.

Trong sâu thẳm Ngọc Minh luôn nhận thức rõ cuộc đời rất ngắn ngủi, đến cuối cùng cái chết sẽ xảy ra với tất cả, tuy thế Ngọc Minh vẫn quá đỗi bất ngờ khi thấy nó xảy đến với người mà ta quen biết. Giống như bước lên cầu thang với một tâm trí rối bời và phán đoán sai nấc thang cuối cùng.

Hãy sống cho ngày hôm nay! Đừng lờ đi cái chết, nhưng cũng đừng e sợ nó. Lo sợ sẽ khiến Ngọc Minh chẳng bao giờ sống thực sự bởi ta quá sợ hãi để hành động.

Cái chết không phải là mất mát lớn nhất trong cuộc đời này. Sự mất mát lớn nhất là những gì đã chết trong ta ngay cả khi Ngọc Minh còn sống. Hãy dũng cảm và can đảm lên. Cứ việc sợ chết, và bước những bước tiếp theo.

 

2. Ngọc Minh sống cuộc đời do chính mình tạo nên.

Cuộc đời Ngọc Minh là của riêng mình ta. Người khác có thể cố thuyết phục Ngọc Minh, nhưng họ không thể quyết định thay Ngọc Minh. Họ có thể đi cùng ta, nhưng không phải nằm trong giày mình. Vì thế hãy chắc chắn rằng con đường Ngọc Minh lựa chọn để đi dựa trên trực giác và khao khát của chính mình, và đừng lo sợ phải chuyển hướng hay kiến tạo một con đường mới khi cần.  

Và nếu cuộc đời chỉ dạy Ngọc Minh một điều, hãy để nó nhảy một bước nhảy đam mê, điều này thực sự đáng giá. Ngay cả khi Ngọc Minh không biết mình sẽ đi về đâu, hãy can đảm bước đến một nơi ta chưa từng biết, và lắng nghe con tim mình. 

 

3. Bận rộn không có nghĩa là hiệu quả.

Bận rộn không phải một đức tính tốt, hay một thứ đáng để khâm phục. Dù tất cả con người ta đều có những lúc phát điên vì lịch trình công việc, chỉ có một số rất ít trong con người ta có một lý do hợp lý để bận rộn cả ngày. Ngọc Minh đơn giản là không biết cách sắp xếp, đặt ưu tiên và nói không khi cần.

Gần đây bận rộn hiếm khi tương đương với hiệu quả. Hãy nhìn quanh Ngọc Minh mà xem, Những người bận rộn đông hơn những người hiệu quả rất nhiều... Sự bận rộn khiến họ cảm thấy mình thật quan trọng. Nhưng đó hoàn toàn là ảo tưởng. Họ giống những con chuột hamster chạy trên bánh xe hơn.

Dù rằng bận rộn có thể khiến Ngọc Minh cảm thấy mình đáng sống hơn bất kì khoảnh khắc nào, nhưng cảm giác đó sẽ không kéo dài mãi. Ngọc Minh sẽ không tránh khỏi một điều rằng, nếu ngày mai hay ngày ta hấp hối trên giường bệnh, liệu ta có ước rằng mình sẽ ít bận rộn đi và sống một cuộc sống có mục đích hay không.

 4. Bận rộn không có nghĩa là hiệu quả.

Hầu hết những sai lầm đều không thể tránh khỏi. Hãy học cách tha thứ cho bản thân. Không có vấn đề gì khi làm sai điều gì đó, nó chỉ trở thành vấn đề khi Ngọc Minh không học được điều gì từ nó.

Nếu Ngọc Minh quá lo sợ thất bại, ta không thể làm những gì cần làm để thành công. Giải pháp cho vấn đề này là làm mình với thất bại. Bậc thầy gặp thất bại nhiều hơn cả số lần kẻ nghiệp dư cố gắng.

Chốt lại: Chỉ vì nó chưa xảy ra ngay bây giờ, không có nghĩa nó sẽ không bao giờ xảy ra. Đôi khi có những điều phải sai lầm trước khi nó trở nên đúng.

 

5. Nghĩ và làm là hai việc hoàn toàn khác nhau.

Thành công không bao giờ tìm đến Ngọc Minh trong khi ta đang ngồi đợi và nghĩ về nó.

Ngọc Minh là những gì ta làm, không phải là những gì ta nói mình sẽ làm. Hiểu biết về cơ bản sẽ vô dụng nếu không đi cùng hành động. Những điều tốt đẹp không đến với những người chỉ biết chờ đợi, chúng đến với những ai làm việc cùng những mục tiêu ý nghĩa. Tự hỏi bản thân xem điều gì thực sự quan trọng và can đảm tạo dựng cuộc đời bạn dựa trên câu trả lời đó.

Và nhớ rằng, nếu Ngọc Minh đợi cho đến khi mình cảm thấy sẵn sàng 100% để bắt đầu, Ngọc Minh rất có thể sẽ phải đợi trong suốt phần đời còn lại của mình.

 

6. Ngọc Minh không cần đợi một lời xin lỗi để tha thứ.

Cuộc sống sẽ dễ dàng hơn rất nhiều khi Ngọc Minh chấp nhận tất cả những lời xin lỗi ta chẳng bao giờ nhận được. Điều cốt yếu là tỏ lòng biết ơn với từng trải nghiệm – tích cực hay tiêu cực. Hãy nhìn lại và nói rằng: “Cảm ơn vì bài học”.

Nhận ra rằng sự hằn học với quá khứ là cách lãng phí hoàn toàn niềm vui của hôm nay, và giữ mãi những điều ấy giống như ta cho một công ty thừa thãi thuê chỗ miễn phí trong đầu mình.

Sự tha thứ là một lời hứa ta muốn giữ. Khi Ngọc Minh tha thứ cho ai đó, ta đang tự tạo cho một lời hứa rằng không được để quá khứ chống lại thực tại.

 

7. Vài người đơn giản là không hợp với Ngọc Minh.

Ngọc Minh sẽ chỉ tuyệt vời như những người bạn ở quanh mình, vì thế hãy đủ can đảm loại bỏ những kẻ luôn kéo ta đi xuống. Ngọc Minh không cần bắt buộc giữ mối quan hệ với những người luôn khiến ta cảm thấy ít tốt đẹp hơn.

Có rất nhiều người phù hợp với ta, người tiếp thêm nghị lực và truyền cảm hứng khiến mình trở nên tốt nhất. Chẳng có ý nghĩa gì khi ép buộc Ngọc Minh phải ở cạnh một người không phù hợp.

 

 

 

8. Yêu thương bản thân không phải là việc của người khác, đó là việc của Ngọc Minh.

Tử tế với người khác là quan trọng, nhưng quan trọng hơn là tử tế với chính bản thân mình. Ngọc Minh phải thực sự yêu bản thân để đạt được bất kì điều gì trong thế giới này. Vì vậy hãy chắc chắn rằng ta không nhìn bản thân mình qua đôi mắt của người khác, người không đánh giá đúng mình. Biết rõ giá trị bản thân mình, ngay cả khi người khác không biết.

Ngày hôm nay, hãy để ai đó yêu ta vì chính Ngọc Minh, vì chính những khuyết điểm của mình. vì những lúc thiếu thu hút mà đôi khi ta cảm thấy, và vì những khi không hoàn hảo mà ta nghĩ về bản thân mình. Hãy để ai đó yêu mình dù cho ta có tất cả những điều ấy, và hãy để người đó chính là Ngọc Minh.

 

9. Những gì ta sở hữu không nói lên Ngọc Minh là ai.

Đồ vật suy cho cùng cũng chỉ là đồ vật, và chúng hoàn toàn không chịu trách nhiệm rằng ta là người như thế nào. Hầu hết con người ta đều có thể sống ít vật chất hơn những gì ta nghĩ mình cần.

Ngọc Minh phải tạo được văn hóa của riêng mình. Đừng xem TV quá nhiều, đừng suốt ngày đọc tạp chí thời trang, và đừng đọc quá nhiều báo. Tìm một nguồn sức mạnh để lấp đầy thời gian của mình bằng những trải nghiệm ý nghĩa. Những thứ có thực là Ngọc Minh, gia đình, bạn bè, tình yêu, hi vọng, kế hoạch, nỗi sợ hãi…

“Kiếm tấm bằng đi, kiếm một công việc đi, kiếm một cái xe đi, kiếm một ngôi nhà đi, và cứ tiếp tục kiếm đi nhé”. Thật buồn, vì một ngày nào đó Ngọc Minh sẽ tỉnh dậy và nhận ra mình đã bị lừa. Và tất cả những gì ta muốn sau đó là đòi lại tâm trí đã bị đánh cắp bởi truyền thông, những kẻ khiến Ngọc Minh trở thành khách hàng hoàn hảo khi mua mọi thứ không thực sự cần thiết để gây ấn tượng với người khác, chúng chẳng quan trọng chút nào. Đó là một cái vòng luẩn quẩn, nghĩ mà xem.

 

10. Mọi thứ đang thay đổi, từng giây.

Hãy chấp nhận sự thay đổi và biết rằng nó luôn xảy ra với một lý do nào đó. Không phải lúc nào cũng dễ nhận ra, nhưng đến cuối cùng chúng đều đáng giá.

Những gì Ngọc Minh có hôm nay có thể trở thành những thứ ta đã từng có trong ngày mai.

Đôi khi chỉ trong một tích tắc cũng có thể làm đổi hướng cuộc đời ta. Một quyết định có vẻ vô hại có thể chấn động cả thế giới như một thiên thạch va vào trái đất. Toàn bộ cuộc sống bị đảo ngược, có thể tốt hơn hoặc tồi tệ hơn, với một sức mạnh không thể đoán trước. Và những sự kiện này luôn luôn đang xảy ra với ai đó ngay lúc này.

Tuy nhiên dù là trạng thái tốt hay xấu đi nữa, nó sẽ thay đổi. Đó là điều Ngọc Minh có thể đoán trước. Vì thế, khi đời đang nở hoa, hãy tận hưởng. Đừng tìm kiếm cái gì đó tốt hơn. Hạnh phúc sẽ không bao giờ đến với những ai không đánh giá cao những gì họ đang có.


Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2024

Trang Thơ.

Tự Sự

Dù đục dù trong, con sông vẫn chảy,

Dù cao dù thấp, cây lá vẫn xanh,

Dù người phàm tục hay kẻ tu hành,

Vẫn phải sống từ những điều rất nhỏ.

 

Ai đó chê rằng cuộc đời méo mó,

Sao lại không tròn ngay tự trong tâm,

Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm,

Những chồi non tự vươn lên tìm ánh sáng,

Nếu tất cả đường đời đều trơn láng,

Chắc gì ta đã nhận ra ta?!

 

Ai trong đời cũng có thể tiến xa,

Nếu có khả năng tự mình đứng dậy,

Hạnh phúc cũng như bầu trời này vậy,

Không chỉ dành cho một riêng ai!

 

Sống

Sống ta biết trân trọng từng giây phút,

Bởi hững hờ trong chốc lát mà thôi,

Sẽ để ta ân hận cả cuộc đời,

Mọi hối tiếc ăn năn thời vô nghĩa.

 

Sống ta biết quan tâm và san sẻ,

Bỏ ngoài tai lời mai mỉa khinh thường,

Mở tấm lòng cho nhận những tình thương,

Và đứng lên kiêng cường khi gục ngã.

 

Sống ta biết cần chi phải vội vã,

Không nghĩ suy rồi buồn bã tâm hồn,

Chuyện qua rồi hãy cố gắng vùi chôn,

Để nụ cười ung dung cùng thực tại.

 

Sống ta biết không gì là e ngại,

Cứ thật lòng đừng dối gạt lừa ai,

Sống hôm nay nào biết được ngày mai,

Tuy đời ngắn nhưng nghĩa dài vô tận.

 

Sống ta biết còn bao người lận đận,

Nên khổ sầu không khóc hận oán than,

Không so bì người khó kẻ giàu sang,

Không cần cù nào ai mang ban tặng.

 

Sống ta biết để tâm hồn bình lặng,

Được ấm no là may mắn hơn người,

Hãy mỉm cười thay nước mắt Minh ơi,

Nghĩ giản đơn cho cuộc đời hương vị.

 

Tình đời

Tình đời bạc trắng như vôi.

Vừa vui chúc đó, nay thôi thân tình,

Rượu say thì bạn với mình,

Ví như là bóng với hình tâm giao.

Nhất thời bất tuyệt thao thao,

Chữ tình kết nghĩa như sao trên trời…

 

Buồn cho cái chữ tình đời,

Còn tiền lắm kẻ mọc mời bủa vây,

Hết tiền sống chết kệ bây,

Sợ phiền sợ luỵ sợ vay, sợ xù…

Còn tiền tâm sự rì rù

Hết tiền khi cũng thâm thù lẫn nhau.

 

Tình đời thế mới có câu:

Giàu sang lắm kẻ bám bâu đu càng,

Đến khi lỡ vận nghèo nàn,

Dẫu ngồi giữa chợ, ngó ngàng chẳng ai…

Tình đời thắm đó rồi phai,

Cho nên khó đoán…Lòng ai…Đá vàng!!!


 Cuộc sống này

Cuộc sống này có muôn vạn niềm đau,

Đừng so đo cái nào lớn nhất,

Có những điều bạc tiền hay vật chất,

Chẳng sánh bằng khi vĩnh viễn mất đi.

 

Cuộc sống này ai biết trước điều chi,

Cần trân trọng những gì đang tồn tại,

Nếu không muốn nơi tâm hồn ngây dại,

Bởi một ngày phải nói tiếng ăn năn.

 

Cuộc sống này không tự vượt khó khăn,

Thì chớ hỏi sao chẳng bằng thiên hạ,

Nhưng cũng có những mảnh đời nghiệt ngã,

Phải âm thầm buồn bã lẫn đắng cay.

 

Cuộc sống này còn có một ngày mai,

Làm động lực để miệt mài tranh đấu,

Biết cần cù không việc nào là xấu,

Hãy tự mình bước qua những niềm đau.


 học từ cuộc sống

Trong cuộc sống bao buồn vui, cay đắng,

Cám ơn đời! Ta học được chữ khôn,

Để bỗng thấy mình như thêm lớn,

Trong gian nan, vất vả mới sinh tồn.

 

Có thể nhận nhát dao còn ngơ ngác,

Máu nhỏ ròng mới thấy biết mình đau,

Dạy bài học, rằng ta luôn cảnh giác,

Để lần kề, phải trông trước, nhìn sau.

 

Đời nhiều mặt, muôn màu trong cuộc sống,

Dạy cho ta học được ít nhiều điều,

Được và mất, thấy mất nhiều hơn được,

Nên bây giờ chẳng còn được bao nhiêu!

 

Xin cám ơn cuộc đời ta đang sống,

Dạy cho ta học hỏi biết bao điều,

Những vực thẳm và dây kia thòng lọng,

Luôn chực chờ khi đợi bước chân xiêu.

 

yêu đời

Đêm qua mưa thật là to,

Trăng sao ướt hết tối mò buồn ghê,

Sáng nay trời vội trở về,

Chiếu muôn tia nắng đê mê muôn loài,

Bầy chim mừng rỡ hót vang.

Vườn hoa trước ngõ bướm vàng nhởn nhơ,

Ta cùng với vợ uống trà,

Ngắm mây ta hát bài ca yêu đời,

Nắng hòa mưa thuận khắp nơi,

Tata ước mọi người ấm no.


 Dòng Đời

Dòng đời lúc nổi lúc chìm,

Lúc phiêu dạt, lúc có mình không ta,

Lúc đời ngoạn mục thăng hoa,

Lúc cay, lúc đắng, lúc xa, lúc gần,

Lúc thắng, lúc bại, khổ thân!

 

Lại có lúc sáng đúng chiều chiều sai,

Ngày mai lại đúng,

Có lúc nằm mơ mong thoát kiếp dại khờ,

Lại có lúc không biết sống đến mai,

Mà dành củ khoai đến mốt.

 

Khi vinh, khi nhục nên phải biết sống căn cơ,

Như âm dương nghịch cảnh đợi chờ,

Cho nên muốn trọn kiếp người,

Phải tu thân tích đức, phải nuôi chí bền,

Khổ công rèn luyện mới nên.

 

Dòng đời hết đục trong liền mênh mông.

Trôi vào bất tận biển Đông,

Dòng đời sáng mãi trong ngần vinh quang!



 

TRIẾT LÝ THẦU HIỂU

  1.Bị người khác xúc phạm, cũng không nên nhất thiết phải thể hiện cảm xúc ra ngoài. Người khác sỉ nhục mình cho dù là xuất phát từ mục đí...