Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2024

Bài thơ: Đời ta mà.

 


ĐỜI TA MÀ

Sáng mọc chiều lặn là mặt trời.

Bận rộn bôn ba là cuộc đời.

Đường dài đến mấy cũng có cuối.

Khổ đau đến đâu cũng hết thôi.

Vạn vật trên đời đều thay đổi.

Chỉ có thay đổi là đứng yên.

Khi vui vẻ thì cố gắng giữ.

Khi buồn thì cố mà vượt qua.


Hạnh phúc không phải tìm đâu xa.

Nó ở trong tâm mỗi chúng ta.

Hạnh phúc là điều rất đơn giản.

Người ta cứ nghĩ nó xa hoa.

Chuyện thiên hạ ta kệ mặc đời.

Chuyện mình mình quản là được rồi.

Sướng khổ buồn vui do ta cả.

Đời mình mình sống có vậy thôi.

Bài thơ: Mình hỏi Ta.




Mình Hỏi Ta: Sống Thế Nào Thời Gian Còn Lại?

Cứ bình thản! Chuyện gì tới sẽ tới.

Việc chia ly: Lứu kéo cũng không được.

Cuộc sống mà: Là một cuộc hành trình.

Đến bến cuối: Thì mình phải xuống thôi!


Đã lâu rồi: Chúng mình đâu còn ưa,

Sự huyên náo sự ồn ào quá mức.

Những bon chen giành giật và so đo,

Những đố kị ganh tị của đời sống.


Đã lâu rồi: Chúng mình đều xem nhẹ,

Những hư danh vọng tưởng hão huyền,

Không còn màng đua tranh để kiếm sống,

Chuyện kiếm tiền không còn hao tâm nữa.


Đời dư dả hay bần cùng cũng vậy,

Miễn chúng mình bình an không toan tính .

Biết cúi mình trầm tĩnh chẳng bon chen,

Kệ hơn thua được mất hay sang hèn.


Đã lâu rồi: Chúng mình cùng thống nhất, 

Giữ tâm trạng của mình dần lắng xuống,

Không phải cứ rạch ròi sai hay đúng,

Và chẳng còn hiếu thắng chuyện trắng đen.


Đã lâu rồi:  Chúng mình đón an nhiên,

Đơn thuần sống như lá cây ngọn cỏ,

Khi nào thích lại rong chơi đây đó,

Ngắm mây trời sông nước như gấm hoa.


Đã lâu rồi:Đời dạy mình chững lại,

Nhìn xung quanh suy xét những mất - còn,

Buông xuống hết những tâm tư trĩu nặng,

Chẳng tính toan, chẳng cố thấu lòng người.


Gặp bạn bè tán gẫu chuyện gần xa,

Ngờ nghệch chút, hờ hững chút thế thôi,

Có như vậy ta mới không phiền não,

Chẳng màng chi chuyện thế sự sang hèn.


Đã lâu rồi: Chúng mình cùng thống nhất, 

Dành yêu thương và tấm lòng thơm thảo,

Cho người thân và bạn hữu quanh mình,

Cứ chân tình trọn một kiếp nhân sinh.


Đã lâu rồi: Chúng mình đã nhận thấy, Trên đời này không gì là mãi mã,i

Hơn thua rồi được mất cũng hư không,

Cứ tự tại ung dung cùng năm tháng.


Đã lâu rồi: Đời dạy ta biết đủ,

Đủ duyên, cơ, lộc, phúc.. và lắng lòng,

Bỏ sân si cho đời thôi lam lũ,

Biết hài lòng đời sẽ đủ an yên.


Đã lâu rồi: Đời dạy ta buông hết,

Ngoảnh nhìn lại chẳng bao giờ hối tiếc,

Chúng mình biết khi đi vào cõi chết…

Mang được gì mà cứ phải đua chen.



NGHỊCH LÝ ĐỜI


 NGHỊCH LÝ CỦA CON NGƯỜI TA

-Kẻ làm ác hại người mà lại cầu bình an!

- Kẻ cướp của gian tham mà lại cầu giàu có an ổn!

- Kẻ không cho đi mà lại đòi nhận lại!

- Kẻ không giúp ai mà lại đòi người khác giúp mình!

- Kẻ không yêu thương ai mà lại đòi người khác yêu thương mình!

- Kẻ sống giả dối mà lại đòi người khác sống thật với mình!

- Kẻ phá hoại hạnh phúc người khác mà lại cầu mình được hạnh phúc!

- Kẻ làm việc ác mà lại muốn người khác làm việc tốt với mình!

SỐNG Ở TRÊN ĐỜI TA PHẢI BIẾT 

- Ở đời có vay thì phải trả.

-Thiện hay ác dù nhỏ hay to vẫn có báo ứng .

- Gieo nhân gì sẽ được hưởng quả đó.

- Trồng cây cam sẽ có trái cam.

- Trồng cây đắng sẽ ăn trái đẳng.

- Đừng nghĩ rằng không ai biết việc mình làm.

- Đừng than, đừng trách, đừng cầu, đừng mong.

BẰNG LÒNG VỚI NHỮNG GÌ MÌNH ĐANG CÓ. TÍCH ĐỨC TU TÂM -NHẪN NHỊN SIÊNG NĂNG MỚI CÓ PHẦN NO ĐỦ. SƯỚNG KHỔ NHỤC VINH ĐỀU DO TÂM MÌNH RA CẢ . TỐT CŨNG DO TA MÀ XẤU CŨNG DO TA.

Tâm Lệch Lạc :

Thì cuộc sống nghiêng ngả.

Tâm Dối Gian :

Thì cuộc sống bất an.

Tâm Ghen Ghét :

Thì cuộc sống hận thù.

Tâm Tham Lam :

Thì cuộc sống dối trá.


NGHỊCH LÝ KIẾP SỐNG CỦA CON NGƯỜI.

Người làm được chưa chắc nói ra

Người nói ra chưa chắc đã làm .


Người có của chưa chắc đã khoe

Người hay khoe chưa chắc đã có.


Sự thật thì hay mất lòng người

Được lòng chưa chắc là sự thật.


Ta càng ghét một tính cách nào đó 

Thì đang chối bỏ tính ấy trong mình.

 

Người mà không tin được bất luận ai 

Thì họ không đáng đề ta tin tưởng .


Trong cuộc sống ta càng thất bại nhiều,

Khả năng thành công lại càng rất cao.


Cuộc sống cần ta học nữa học mãi, 

Càng học nhiều, càng thấy nhỏ bé hơn.


Ta càng ít quan tâm đến người khác, 

Thì cũng càng ít quan tâm đến mình.


Càng thành thật về lỗi lầm của mình,

Người đời nghĩ mình dần đã hoàn hảo .


Trong đời sống ta càng cố kết nối, 

Ta cảm thấy mình càng cô đơn hơn.


Trong công việc ta càng sợ thất bại,

Thực tế là mình dễ thất bại hơn.


Ta luôn muốn cái gì có thật hiếm,

Thứ có nhiều mình càng ít muốn hơn.


Cách tốt nhất để ở bên ai đó ,

Là không cần cứ phải ở mãi bên.


Khó thuyết phục khi hay gây tranh cãi,

Nói nhẹ nhàng vừa đủ thuyết phục hơn.


Sự hài lòng nên chọn vừa vừa phải, 

Càng chọn nhiều, ta càng khó hài lòng.


Ta càng nghĩ rằng mình luôn luôn đúng,

Thì thật ra ta càng không biết gì!


Chúng ta có ít nhưng xài lại nhiều, 

Chúng ta mua nhiều nhưng sử dụng ít.


Chúng ta có nhà rộng với mái ấm hẹp;

Có nhiều tiện nghi nhưng ít thời gian.


Chúng ta học nhiều có nhiều bằng cấp, 

Nhưng sự thật lại có ít tri thức.


Chúng ta có nhiều rất nhiều kiến thức,

Nhưng thực tế lại thiếu sự suy xét.


Chúng ta làm ra những thứ lớn hơn,

Nhưng chưa chắc đã chất lượng hơn.


Chúng ta làm giàu nhanh tài sản, 

Nhưng lại làm nghèo giá trị bản thân.


Chúng ta nói quá nhiều về thương yêu ,

Nhưng tình quá ít và thường ghét nhau.


Chúng ta cố kéo dài thêm tuổi thọ,

Nhưng sống không đúng nghĩa của cuộc sống.


Chúng ta chinh phục không gian vũ trụ ,

Nhưng lại bỏ trống không gian tâm hồn.


Chúng ta cố làm sạch bầu không khí ,

Nhưng lại làm vẩn đục tâm hồn nhau.


Chúng ta biết đường đi đến mặt trăng,

Nhưng lại quên đường về quê của mình.


Chúng ta xây nhà mình to cao hơn, 

Nhưng lại hạ thấp tâm tính của mình.


Chúng ta xây đường rộng hơn dài hơn, 

Nhưng lại thu hẹp nhận thức tầm nhìn.


Chúng ta ăn uống hút hít quá nhiều,  

Xài tiền công quỹ không cần tính toán.


Cười quá ít, lái xe quá nhanh, hay cáu giận;

Thức khuya để rồi uể oải dậy sớm;

Đọc quá ít và coi TV quá nhiều.


Chúng ta học cách tiến về phía trước, 

Nhưng chưa học cách chờ đợi nhún nhường.


Chúng ta được dạy cách để kiếm sống ,

Nhưng không được dạy đúng cách phải sống.


Đây là thời đại của thức ăn nhanh.

Của những con người tiêu hoá rất chậm.


Thời đại của những con người to hơn ,

Nhưng nhân cách thấp nhỏ hơn rất nhiều.


Thời đại con người thích khoe tài sản, 

Nhưng tình thương lại đánh mất lâu rồi.



Đây là thời đại công nghệ bốn chấm, 

Có thể đem những điều tiện ích lớn.


Thời đại có thể nhưng truớc không thể ,

Hãy nhớ, dành nhiều thời gian hơn, 

Cho những người yêu thương, 

bởi vì không chắc rằng họ sẽ ở bên ta mãi mãi.

Hãy nhớ, nói một lời dịu dàng đối với những người kính trọng mình, bởi vì con người nhỏ bé đó một ngày nào đó sẽ lớn, lớn hơn cả mình.


Hãy nhớ, ôm thật chặt người ngồi kế bên, 

Bởi vì đó chính là kho báu duy nhất của con tim và nó không tốn một xu.

Hãy nhớ, một nụ hôn hay một cái ôm từ sâu thẵm con tim có thể sẽ chữa lành những vết thương.

Hãy dành thời gian để yêu thương, để nói chuyện và để chia sẻ những điều quý giá trong tâm hồn mình.


Ta nên nhớ ý nghĩa của cuộc sống Không được tính bằng độ dài thời gian, nó chỉ có nghĩa trong khoảnh khắc ta từ bỏ nó.


Sống mong muốn ước mơ đủ thứ.

Chết một đồng một cắc không mang .

Thế gian biết bao là nghịch lý.

Vì lợi danh tham muốn đớn hèn .

Sống trên đời có nhiều thoải mái.

Kiếp con người được lãi thế thôi.

Hưởng bao nhiêu giờ phút vui cười.

Ấy là phần thưởng mà trời ban cho.

Sống với những buồn lo ngày tháng.

Sống nhọc nhằn với sáng hôm mai.

Nhịn ăn mặc, chịu đói chịu khát.

Đó thật là sống phí biết bao.

Cái chết kia, ai nào được thoát.

Số mệnh mình định đoạt ai hay.

Được sống hãy biết hôm nay.

Vì đời cái rủi, may bất thường.

Phúc với họa trăm đường ai biết.

Tạo điều vui, tiêu diệt ngàn sầu.

Chẳng mong chi sống quá sang giàu.

Danh thành công toại chức quyền cao.

Cho mệt xác để rồi cũng chết.

Lãi trên đời là biết sống vui.

Nghèo mà lòng dạ lại thảnh thơi.

Còn hơn giàu có suốt đời lo.

Chỉ tại bởi lòng tham ra cả.

Biến cuộc đời vất vả quanh năm.

Đầu với óc phải luôn tính toán.

Đôi tay muốn quắp năm vơ mười.

Sao không nghĩ kiếp người là mấy.

Gương thế gian ai chết mang gì.

Sống thời sao mãi cứ đắng đo.

Có được tiền tiêu đi là lãi.

Chết thiệt thòi vừa dại vừa ngu.

Bản thân chỉ biết nghĩ có thu.

Chi thì sợ không bù được ngay.

Thành ra sống tháng ngày đầy đọa.

Miệng có thèm cũng chẳng dám ăn.

Lòng còn đầy đo đắn băn khoăn.

Những cân nhắc  lại dằn xuống thôi.

Sao chả biết con người là quý.

Sống coi tiền như vị thần linh.

Để tiền nó sai khiến được mình.

Thật là hèn hạ đáng cười khinh.

Trong vạn vật con người là quý.

Của làm ra còn mất như chơi.

Con người chỉ có một kiếp sống.

Hãy sống vui , sống kiếp con người .






TRIẾT LÝ THẦU HIỂU

  1.Bị người khác xúc phạm, cũng không nên nhất thiết phải thể hiện cảm xúc ra ngoài. Người khác sỉ nhục mình cho dù là xuất phát từ mục đí...